Sáng / Tối
Mãi đến khi Kiều Vi đứng ngoài hành
lang bệnh viện, nhìn thấy dòng chữ chạy bên dưới màn hình tivi thì cô mới biết
tin trường đua ngựa Tây Đình bị tháo dỡ. Trường đua ấy đã tồn tại nhiều năm,
nay bỗng dưng bị dỡ bỏ, đài truyền hình địa phương thành phố G đưa đi đưa lại
tin này mấy lần.
Ban đầu, Kiều Vi còn tưởng là mình
hoa mắt nhìn nhầm, liên tục xác nhận lại, rồi mới sững người ra.
Cô hiểu rất rõ, với tính cách ngang
ngược và khó chiều của Hoắc Hào Chi, anh tuyệt đối không bao giờ để người khác
phá hủy trường đua ngựa yêu quý của mình mà lại im hơi lặng tiếng như vậy.
“Kiều Vi!” Cô y tá trong phòng chăm
sóc thò đầu ra gọi tên cô, thấy cô đứng dậy rồi mới vẫy tay: “Mau vào đi, đến
lượt chị rồi.”
Dung dịch cồn và i-ốt lạnh buốt được
khử trùng quanh xương quai xanh, mùi nồng xộc thẳng vào mũi.
Hôm nay, Kiều Vi đến bệnh viện để
bảo dưỡng cổng PORT, cô y tá trong phòng chăm sóc định kỳ đã quen mặt cô, vừa
mở gói thay thuốc vừa cười hỏi: “Lần này bạn trai không đi cùng chị à?”
“Ừm.” Lúc này cô còn đang nghĩ tới
chuyện khác, nên chỉ gật đầu qua loa: “Tôi không cần anh ấy đi cùng.”
“Cũng đúng, dạo này tình trạng của
chị cũng ổn hơn nhiều rồi.” Cô y tá cười, rồi quay đầu gọi đồng nghiệp: “Nhanh,
đưa cho tôi kim số bảy.”
Khoảnh khắc cô y tá ngẩng đầu lên,
Kiều Vi bỗng nhớ lại __
Hôm đó, Hoắc Hào Chi đứng ngoài cổng
bệnh viện, cũng hơi nâng cằm như vậy, kiêu ngạo nói với cô: “Giúp cậu ta một
chút thì có gì khó.”
Khi ấy cô không hề nghĩ tới, anh lại
giúp đỡ theo cách như vậy.
Từ trước đến nay, Kiều Vi luôn là
người thà để bản thân chịu thiệt, cũng không muốn nợ ai. Nhiều năm qua cô đều
làm được bởi cô hiểu rõ, trên đời này, thứ gì cũng có thể đền đáp, chỉ riêng ân
tình thì không.
Nhưng với Hoắc Hào Chi thì khác.
Sao trên đời này lại có người ngốc
nghếch đến vậy chứ?
Kiều Vi nhắm mắt lại, lặng lẽ cảm
nhận hoạt động làm sạch ống dẫn của cô y tá. Dòng nước muối sinh lý ồ ạt chảy
vào cơ thể, khiến cô có cảm giác như thể cả nhịp máu cũng theo đó mà dồn dập
hơn.
Cô nợ anh quá nhiều, nhưng lại không
có thứ gì đủ quý giá để đền đáp. Có lẽ cho đến ngày cô chết, món nợ này cũng
chẳng thể trả nổi.
EP thử nghiệm đầu tay của ban nhạc
đã tạo nên tiếng vang lớn. Chỉ trong chưa đầy hai giờ đầu sau khi phát hành,
toàn bộ đĩa nhạc đã được bán hết sạch, thành tích vượt ngoài mong đợi. Ngay cả
công ty thu âm cũng bị choáng váng trước sức mua đáng kinh ngạc của người hâm
mộ, liền vội vàng gọi điện để bàn chuyện đẩy kế hoạch thu album chính thức lên.
Sự phát triển của ban nhạc trên thực
tế đã vượt xa kỳ vọng ban đầu của Kiều Vi. Khi mới bước chân vào giới này, cô
chỉ đơn thuần muốn chơi nhạc để tìm kiếm thú vui cho bản thân. Cho dù dưới sân
khấu chỉ có một khán giả, cô vẫn có thể kéo đàn một cách mỹ mãn.
Nhưng dần dần cô cũng nhận ra rằng
một buổi biểu diễn luôn là sự tương tác đến từ hai phía.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=71]
Khán giả thì tìm thấy
sự rung cảm của âm nhạc, còn nghệ sĩ đứng trên sân khấu thì nhận lại được sức
mạnh từ khán giả.
…
Tháng năm, ban nhạc nhận được lời
mời biểu diễn thứ hai đến từ Liên hoan Âm nhạc tại Đế Đô.
Tầm ảnh hưởng của Liên hoan Âm nhạc
Mộ Địa tại Đế Đô dĩ nhiên không thể so sánh với buổi diễn ở thành phố G. Mỗi
năm, hàng chục nghìn người hâm mộ từ khắp nơi trên thế giới đổ bộ về Đế Đô, hơn
trăm hãng truyền thông trong và ngoài nước bám sát đưa tin, thậm chí có không
ít ban nhạc sẵn sàng tự bỏ tiền túi chỉ để được góp mặt.
Đây vốn là một cơ hội hiếm có. Thế
nhưng lần này, trên gương mặt của Hoắc
Hào Chi lại không hề vui mừng chút nào.
Trời bên ngoài quán bar đã tối,
trong sảnh biểu diễn chỉ le lói một ngọn đèn.
“Tôi không tin.”
“Anh hai!” Từ Tây Bốc không tin, cậu
ta là người đầu tiên phản đối: “Cơ hội tốt thế này, sao anh lại không đi?”
Khi nhìn thấy thư mời, cậu ta còn
phấn khích đến mức chỉ thiếu điều chạy vòng quanh thành phố ăn mừng. Vậy mà
thái độ của Hoắc Hào Chi lúc này chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt thẳng
xuống đầu, khiến cậu ta trong chớp mắt như rơi vào mùa đông lạnh buốt.
“Không có vì sao cả, tôi không đi.”
Hoắc Hào Chi đẩy thư mời về giữa bàn, để mọi người tự quyết định.
Hoắc Hào Chi là giọng ca chính, cũng
là tay guitar xuất sắc nhất ban nhạc. Nếu anh không đi, thực lực của cả nhóm sẽ
bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì
từ góc phòng, Viên Luật Thư cũng lên tiếng: “Em cũng không đi.”
Từ Tây Bốc đập mạnh vào lưng cậu ấy:
“Cậu cút ngay, hùa theo làm gì vậy?”
Viên Luật Thư không né tránh, chỉ
trầm giọng nói: “Bây giờ chị Vi Vi không thể đi máy bay được.”
“Vi Vi không đi được á?” Quý Viên
kinh ngạc.
Nghe cậu ấy nói như vậy, mọi người
liền im lặng hồi lâu, rồi mới chợt nhớ ra chị của Luật Thư hình như cũng từng
mắc ung thư.
“Cậu biết rồi à…”
“Em và Từ Tây Bốc thấy thuốc trong
tủ lạnh nhà chị Vi Vi.”
Khí thế của Từ Tây Bốc lập tức yếu
hẳn, lúng túng buông tay, rồi hỏi cậu ấy: “Sao chị Vi Vi không thể đi máy bay?”
“Chị ấy đang trong giai đoạn nghỉ
giữa các đợt xạ trị, lại còn bị thiếu máu nghiêm trọng, nên không thể lên máy
bay. Từ thành phố G đến Đế Đô xa như vậy, nếu đổi sang phương tiện khác thì
đoạn đường dài xóc nảy sẽ chỉ khiến cơ thể chị ấy càng mệt hơn.”
Vừa nói như vậy, mọi người đều chìm
vào im lặng.
Một lúc sau, Từ Tây Bốc thấp giọng
nói: “Vậy em cũng không đi.”
Quý Viên nhìn về phía Lăng Lâm, anh
ấy đặt dùi trống xuống: “Tôi thế nào cũng được.”
Nhận được câu trả lời, cô ấy cúi
người với lấy thư mời: “Hay là tôi giấu thư mời đi, chúng ta đừng ai nói cho Vi
Vi biết nhé.”
Quý viên vừa chạm vào phong thư, thì
cánh cửa ở đại sảnh bỗng dưng bị đẩy ra.
“Không định nói cho tôi biết chuyện
gì?”
Cô vừa uống thuốc xong, rồi ngủ
thiếp đi ở hậu trường. Khi tỉnh dậy, cô muốn luyện thêm một lúc, nhưng vừa ra
khỏi cửa thì đã nghe trúng câu này.
Quý Viên vốn không biết nói dối, vừa
căng thẳng vừa vội giấu thư mời ra sau lưng. Chính động tác ấy lại khiến Kiều
Vi chú ý tới.
“Là thư mời của Liên hoan Âm nhạc Mộ
Địa sao?”
Không nghe thấy ai trả lời, Kiều Vi
liền tự xách hộp đàn bước tới, kéo ghế ngồi xuống: “Lần diễn trước tôi gặp giám
đốc của Mộ Địa ở hậu trường, ông ấy có nhắc qua vài câu. Mấy hôm trước tôi còn
nghĩ, nếu không có gì ngoài ý muốn thì thư mời chắc cũng đến rồi.”
“Mọi người làm sao thế?” Kiều Vi
không hiểu: “Đây chẳng phải là tin tốt sao?”
“Vi Vi, bọn anh không định đi.”
“Vì em sao?”
Không đợi mọi người trả lời, cô đã
lắc đầu: “Không được, em muốn đi.”
“Vi Vi…” Quý Viên vội nói: “Lần này
không cần gấp đâu, sau này nhất định còn những cơ hội tốt hơn.”
“Không, tớ muốn đi.” Kiều Vi hiếm
khi kiên quyết từ chối người khác như vậy: “Mọi người cũng muốn đi mà đúng
không?”
“Ban nhạc thành lập lâu như vậy,
hình như tôi luôn là người kéo chân mọi người. Mọi người ở đây đều vất vả tập
luyện, còn tôi thì nằm trong bệnh viện.”
Cô mỉm cười, nói: “Tôi cũng muốn
cùng mọi người cố gắng một lần.”
“Vi Vi…” Nước mắt của Quý Viên sắp
trào ra, cô ấy quay mặt đi lau vội: “Dù sao chúng ta cũng chưa đủ tư cách, đi
lần này chỉ làm nền cho người khác. Chi bằng chuẩn bị cho thật kỹ, sang năm
hẵng đi…”
“Đời người làm gì có nhiều thời gian
để chuẩn bị như vậy. Có cơ hội đương nhiên phải nắm lấy.” Kiều Vi mở hộp đàn
ra. Là người đầu tiên cầm đàn lên, cô quay đầu nói: “Chúng ta luyện bài mới
đi?”
Không một ai động đậy. Cuối cùng vẫn
là Hoắc Hào Chi ôm guitar lên trước.
Kiều Vi hơi cúi cằm, khúc adagio mềm
mại và dịu dàng liền bay ra từ dây đàn. Hoắc Hào Chi quét hợp âm hòa theo, âm
nhạc kết hợp với nhau tựa như dòng nước chảy ra từ thánh đường Baroque.
Tiếng bass trầm lắng xuyên qua tiếng
chuông nhà thờ. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, cuối cùng chiếu rọi lên đỉnh
tháp cao nhất.
Thực ra Kiều Vi không chỉ muốn đến
Đế Đô, mà cô còn muốn ghé qua nơi ba mình từng ở những ngày cuối đời. Từ Đế Đố
xuất phát, chỉ cần hai tiếng là có thể đến được Bắc Hà.
Có lẽ khi ở đó, cô sẽ cảm nhận được
tâm trạng cuối cùng của ba mình.
…
Do thiếu máu, chỉ số huyết sắc tố
của Kiều Vi không đạt tiêu chuẩn tối thiểu để đi máy bay. Vì vậy rạng sáng hôm
ấy, mọi người cùng nhau lên chuyến tàu cao tốc đi Đế Đô.
Trước khi khởi hành, cô đã uống
thuốc. Kiều Vi vừa ngồi xuống ghế, đã thấy buồn ngủ.
Thời tiết oi nóng, nên trong toa tàu
bật điều hòa. Mức nhiệt này với người khác thì dễ chịu, nhưng với Kiều Vi, dù
trời có nóng đến đâu tay chân cô vẫn luôn lạnh ngắt.
Hoắc Hào Chi dứt khoát kéo rèm
xuống, cởi áo khoác đắp lên người cô, rồi chống cằm nhìn cô ngủ.
Vì dậy quá sớm, nên sắc mặt Kiều Vi
có phần tái nhợt.
Ngủ một giấc đến Đế Đô cũng tốt.
Hoắc Hào Chi khẽ thở dài.
Ở thành phố G lâu như vậy, đây mới
là lần thứ hai anh trở lại Đế Đô. Thực lòng thì anh chẳng hề muốn đưa Kiều Vi
về đây, nhất là vào thời điểm nhạy cảm này.
Dự án của Hoàn Hải đã đi vào quỹ
đạo, gần đây Hoắc Trọng Anh bị hội đồng quản trị chèn ép đến mức không ngẩng
đầu lên nổi. Anh ta bị ép từ chức, ở nhà nhàn rỗi, nên càng sinh hận với anh.
Ba mẹ Hoắc vốn không thích anh chơi nhạc. Nếu biết anh về Đế Đô biểu diễn ở
Liên hoan Âm nhạc, họ chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình. Anh không sợ bản thân bị
làm khó, chỉ sợ Kiều Vi phải chịu uất ức.
Ở dãy ghế đối diện, một cậu bé đang
chơi game với âm thanh đang ngày càng lớn. Hoắc Hào Chi cau mày, sợ đánh thức
Kiều Vi nên anh chỉ có thể hạ giọng gọi cậu bé.
“Nhóc con, nhóc đeo tai nghe vào
đi.”
Có lẽ cậu bé mải chơi quá, nên đã
không nghe thấy. Hoắc Hào Chi liền trừng mắt, gọi: “Này!”
Cậu bé bị dọa giật nảy mình, chiếc
ipad trượt khỏi tay rơi xuống đất. Cậu bé đang định nổi cáu, thì thấy vẻ mặt dữ
dằn của người đàn ông, liền lúng túng nhặt lên, rồi lẩm bẩm: “Cháu không có tai
nghe.”
Hóa ra là nghe thấy.
“Vậy thì đừng chơi nữa.”
Cậu bé vẫn không cam lòng, nhưng
thấy Hoắc Hào Chi trừng mắt, chỉ đành bĩu môi ‘vâng’ một tiếng, rồi tắt trò
chơi.
Kiều Vi thấy khó chịu trong người,
lờ mờ nghe thấy động tĩnh, liền hé mắt hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Hoắc Hào Chi lập tức quay người lại,
ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ hai cái, rồi hạ giọng dỗ dành: “Không sao đâu, em ngủ
tiếp đi.”
Ngẩng đầu lên lần nữa, anh thấy cậu
bé đối diện lại mở video, còn cố ý bật âm lượng to hơn lần trước. Cậu bé dường
như bắt được điểm yếu của anh là không dám lớn tiếng, còn liếc sang đầy đắc ý.
Hoắc Hào Chi vốn chẳng có nhiều kiên
nhẫn với trẻ con. Anh cẩn thận rút tay ra, đứng dậy túm cổ áo của cậu bé từ
đằng sau, rồi kéo thẳng tới khu nối giữa các toa tàu.
Có lẽ cả toa tàu đã nhẫn nhịn âm
thanh ồn ào ấy từ lâu, nên suốt quãng đường chẳng ai đứng ra can ngăn.
Chân cậu bé đá loạn trong không
trung, hoảng sợ gào lên: “Đồ xấu xa, chú muốn làm gì vậy!”
Lần này Hoắc Hào Chi đặt cậu bé
xuống, quát một tiếng: “Đứng yên.”
Cậu bé rốt cuộc cũng bắt đầu thấy sợ
hãi, nước mắt trào ra: “Cháu sẽ mách ba cháu! Chú là đồ xấu xa!”
“Ba nhóc đâu? Nhóc mau gọi ông ta ra
đây, để tôi hỏi một chút nhóc hư hay tôi hư.”
Nhìn thấy nụ cười ấy, cuối cùng cậu
bé cũng òa khóc nức nở.
“Cấm khóc!”
Vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt sắc bén
của Hoắc Hào Chi mang theo khí thế hùng hổ. Anh vừa quát xong, tiếng khóc long
trời lở đất lập tức biến thành những tiếng nấc cụt nhỏ.
“Trong toa tàu đâu chỉ có mỗi mình
nhóc? Dựa vào đâu mà nhóc dám làm phiền người khác nghỉ ngơi? Còn dám mở video
lần nữa, nhóc đang thị uy với ai? Với tôi sao?”
Cậu bé không trả lời, chỉ tiếp tục
đắm chìm trong sự tủi thân của mình.
Hoắc Hào Chi dứt khoát đá mạnh vào
cánh cửa nhà vệ sinh phía sau. Cậu bé hoảng hốt né sang một bên, rồi mới nhận
ra người đàn ông cao lớn này không đá mình. Chân cậu bé mềm nhũn, suýt thì ngã
ngồi xuống đất.
Cậu bé vừa lau nước mắt vừa khóc,
rồi lắp bắp: “Cháu không dám nữa… cháu không dám nữa…”
Trong nhà vệ sinh vang lên tiếng
nước xả, cánh cửa ‘cạch’ một tiếng mở ra.
Người đàn ông bước ra còn chưa hiểu
chuyện gì thì nhìn thấy cảnh trước mắt, rồi sững sờ. Cậu bé ôm chặt lấy chân
ông ta, vừa khóc vừa gào: “Ba ơi, chú ấy bắt nạt con!”
Ông ta vội dỗ dành, bảo cậu bé lau
nước mắt, rồi nhét chiếc điện thoại vào túi. Sau đó, ông ta cúi đầu, cung kính
gọi anh một tiếng: “Cậu chủ Hoắc.”
Người này chính là trợ lý của Hoắc
Trọng Anh. Trước đây, ông ta từng bị Hoắc Hào Chi dọa cho mất vía, lần này đến
một tiếng ‘cậu hai’ cũng không dám gọi nữa.
Hoắc Hào Chi thầm nghĩ đúng là xui
xẻo, còn chưa đặt chân đến Đế Đô, thì tin tức đã không giấu được rồi.
Có điều, cái tính bắt nạt kẻ yếu, sợ
kẻ mạnh của hai ba con kia quả đúng là giống nhau như đúc. Anh khoanh tay, hừ
lạnh một tiếng, rồi cúi xuống nhìn cậu bé và nhấn mạnh: “Nhớ kỹ lời nhóc vừa
nói.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận