Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tường Vi Nhỏ

Chương 60

Ngày cập nhật : 2026-01-12 22:09:26
Thoát khỏi tầm mắt của hai người kia, Kiều Vi mới giật tay mình ra, mãi đến khi ngồi vào xe, Hoắc Hào Chi vẫn thấp thỏm len lén nhìn cô.
Trong bãi xe ánh sáng lờ mờ, anh ngồi yên trên ghế lái thật lâu mà chưa khởi động, Kiều Vi bèn hỏi: “Sao không chạy?”
“Em không có gì muốn hỏi anh sao?”
Thực ra chẳng cần hỏi, Kiều Vi chỉ nghĩ một chút đã đoán được quan hệ giữa người phụ nữ lúc nãy và Hoắc Hào Chi.
Đại khái chính là đối tượng xem mắt mà Từ Tây Bốc từng nhắc tới, trong mấy ngày anh hai của cậu ta trở về đế đô.
Tuổi tác của người phụ nữ đó chắc ngang với cậu ta, vừa xinh đẹp vừa rạng rỡ, gia cảnh lại tốt, nhìn qua cũng biết là do gia đình dốc lòng chọn lựa.
Kiều Vi im lặng hồi lâu, nhỏ giọng nói: “Chở tôi tới chỗ ban nhạc đi.”
Ban nhạc ở gần trường đua ngựa hơn, tiện cho Hoắc Hào Chi quay lại nhanh, bọn Quý Viên cũng đều ở đó, sau đợt hóa trị lần hai, đã lâu rồi Kiều Vi chưa tập luyện cùng mọi người.
Hoắc Hào Chi vẫn ngồi bất động, anh lại lặp lại một câu: “Em không có gì muốn hỏi anh sao?”
Nửa khuôn mặt anh chìm trong sáng tối, khó nhìn rõ nét mặt, môi mím thành một đường, ngón tay dài siết chặt vô lăng.
Kiều Vi thở dài, bất đắc dĩ thuận theo, mở miệng hỏi: “Người lúc nãy… Là bạn anh à?”
“Không phải, lần trước về đế đô mới là lần đầu anh gặp cô ta.” Rõ ràng Hoắc Hào Chi rất khó chịu trước sự hờ hững của Kiều Vi.
Nói được một lúc, anh lại gằn giọng bổ sung: “Anh không thích cô ta.”
Dĩ nhiên Kiều Vi hiểu, cô cúi mắt, đầu ngón tay siết nhẹ dây an toàn.
Trong tất cả những người từng quen, Hoắc Hào Chi là kiểu rất đặc biệt, không bị ràng buộc bởi khuôn khổ nào, bề ngoài có vẻ lông bông ngang ngược khó dạy nhưng thực ra lại sống rất chân thật, yêu ghét rõ ràng, hiếm hoi giữ được một trái tim trong trẻo như trẻ nhỏ.
Anh xứng đáng có một người tốt hơn.
Cho đến khi xe dừng ở bãi ngầm quán bar, anh cũng chẳng nói thêm câu nào.
Chỉ là Kiều Vi vẫn nhận ra, trong mắt Hoắc Hào Chi, tâm trạng anh chẳng hề khá hơn dù đã giải thích.
Kiều Vi mở cửa xe, thấp giọng nói: “Anh về đi, tôi xuống đây là được.”
Hoắc Hào Chi không nghe, cũng theo cô xuống xe.
Cửa xe bị sập hơi mạnh, một tiếng vang nặng nề, trong bãi ngầm yên tĩnh nghe càng rõ.
“Không về nữa.” Anh khóa xe, sải bước đuổi kịp Kiều Vi.
“Đừng gây chuyện nữa, sao cứ như trẻ con, lúc thì thế này, lát lại đổi ý.” Kiều Vi xoay người thở dài: "Chẳng phải anh còn khách à?”
“Anh nói rồi, anh không thích cô ta.”
“Anh thật sự không cần phải giải thích với tôi đâu.”
Ánh mắt tối sẫm của anh ghim chặt vào cô, mong tìm thấy trong đó điều mình muốn nhưng tuyệt nhiên không có, hoàn toàn trống rỗng.
Ánh nhìn ấy như một hồ sâu, mọi cảm xúc ném xuống đều chìm nghỉm, chẳng một giọt nước nào thoát ra.
Lẽ ra không nên như vậy, sáng nay rõ ràng anh còn cảm nhận được sự rung động nơi cô, thế mà ngay lúc này Kiều Vi lại thu hồi toàn bộ những gì vốn định trao cho anh.
Cảm giác ấy khiến anh nghẹt thở, vừa tức tối vừa bất lực.
Nhìn thấy Kiều Vi sắp bước vào thang máy, anh bực bội đưa tay vò tóc rồi vội kéo lấy cổ tay cô, lôi trở lại.
Lần trước, ngay tại chỗ này, chính Kiều Vi đã cứu mạng anh.
Cánh tay run rẩy ôm hộp đàn sau khi đánh người của cô, đến giờ anh vẫn không dám quên.
Cô tuyệt đối không thể hoàn toàn dửng dưng với anh.
Nếu thật sự vô tâm, với tính cách của Kiều Vi, hẳn cô đã gọi cảnh sát hoặc tìm bảo vệ thì chắc chắn hơn.
“Em có thích anh không?” Hơi thở anh dồn dập.
Kiều Vi bất ngờ bị anh ép chặt vào tường, dù còn lớp áo ngoài ngăn cách nhưng lưng vẫn lạnh buốt khi chạm vào bức tường phía sau.
Hai cánh tay anh kìm chặt hai bên, cô ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nóng rực như muốn thiêu đốt cả người.
Không.
Chữ ấy nghẹn lại nơi đầu lưỡi nhưng thế nào cũng không nói ra nổi.
Kiều Vi quay mặt đi, lắc đầu thật nhẹ.
“Em nói dối.” Hoắc Hào Chi cúi xuống, hôn lên đôi mắt đang cụp xuống của cô.
Cái chạm lạnh buốt ấy lại giống như luồng điện thiêu cháy cả cơ thể.
“Em còn muốn anh hôn em nữa không?”
“Không…” Giọng Kiều Vi khàn khàn, cô cố gắng đưa tay đẩy anh ra.
“Vậy tức là em thích anh.” Hoắc Hào Chi thuận thế kéo tay cô đặt lên lưng mình, siết chặt cô vào lòng.
Đầu mũi anh vùi trong mái tóc cô, tham lam hít lấy hương thơm, bàn tay xoa nhẹ lên tóc rồi nắm chặt vạt áo sau lưng cô.
“Em là của anh, anh cũng là của em, không phải của ai khác.”
Giọng anh trầm xuống, như phải gắng sức mới đè nén được cơn sóng cảm xúc, từng chữ từng chữ cọ sát bên vành tai cô.
“Anh xin em, để ý đến anh một chút, quan tâm anh thêm một chút nữa.”
Âm điệu tha thiết, thậm chí như lời van nài mà khi thốt ra từ một người tản mạn, kiêu ngạo như Hoắc Hào Chi thì sức công phá lại càng dữ dội.
Cô nhìn vào đôi mắt ấy, đầu óc trống rỗng, nhịp tim dồn dập, chỉ còn giọng nói và hơi thở của anh quẩn quanh bên tai.
Sinh vật có tính hướng sáng, con người cũng luôn hướng về ánh sáng.
Rõ ràng biết nên dứt khoát cắt bỏ nhưng Kiều Vi lại tham lam muốn níu lấy giây phút này, tim như thanh socola dưới nắng, mềm oặt ra, tan chảy không sao ngăn được.
Những lời đã chuẩn bị sẵn, một khi thốt ra, cô lại thấy như đang gây tổn thương.
Kiều Vi ngẩn người rất lâu, mới khó nhọc mở miệng đáp lại anh.
“Anh để tôi… Nghĩ đã.”
Ban nhạc lại nhận thêm một suất diễn, mấy ngày liền, ngày nào Kiều Vi cũng đến đúng giờ, ngồi trong quán bar cùng mọi người luyện bài mới.
Có lẽ vì mâu thuẫn ngay từ lần gặp đầu tiên nên Hoắc Hào Chi và Lăng Lâm vốn chẳng ưa gì nhau.
Hoắc Hào Chi thì khỏi phải nói, bản tính hiếu chiến, khi còn cười với Kiều Vi, vừa quay sang nhìn tay trống thì gương mặt đã sầm xuống.
Là nhân vật nổi bật của Đại học Âm nhạc, tuy tính tình Lăng Lâm ôn hòa nhưng không có nghĩa là không biết bộc lộ cá tính.
Trong giới có câu, tay trống nào mà không muốn hát chính thì chẳng phải tay guitar giỏi, Lăng Lâm học bộ gõ nhưng xuất thân từ nhạc dây, giọng hát cũng khá ổn, còn với người luôn tự phụ vào tài năng như Hoắc Hào Chi thì vốn chẳng phục chút nào.
Thỉnh thoảng đang chơi dở chừng, nhịp nhanh chậm một chút, hai người lập tức quăng nhạc cụ xuống rồi cãi nhau ngay tại chỗ.
Kiều Vi đau đầu chịu không nổi, lần nào cũng phải cùng Quý Viên xông vào kéo họ ra, nói vài câu dỗ dành, lát sau mới yên ổn trở lại.
Dù ồn ào náo nhiệt đến thế nhưng so với bệnh viện thì vẫn tốt hơn gấp trăm lần, ít ra lúc này Kiều Vi cảm thấy mình đang thực sự được sống, được thở.
Luyện đàn khác hẳn chữa bệnh trong viện, thời gian trôi vụt qua, đến khi cô kịp nhận ra thì phố xá, cửa hàng siêu thị đã giăng đèn treo cờ, rộn ràng chuẩn bị đón Tết.
Ngày áp Tết đến gần, hôm ấy trên đường về nhà, Kiều Vi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Viện bảo tàng Văn hoá thành phố G.
Phía họ nói do giáo sư Chu giới thiệu mà tìm đến, họ muốn tổ chức một buổi triển lãm về tác phẩm của ba cô, để tái hiện và lý giải lại vị thiên tài violon, nhà soạn nhạc từng xuất hiện như một ngôi sao băng năm nào.
Tuy viện bảo tàng ở thành phố lưu giữ được một phần bản thảo nhạc của Lê Trầm Dật, cũng từng tìm gặp bạn bè, đồng nghiệp cũ của ông nhưng gom góp lại vẫn chưa đủ để mở triển lãm, vì thế họ cần Kiều Vi cho mượn thêm những kỷ vật ba từng dùng, ảnh cũ và bản thảo.
Kiều Vi đoán chắc chủ yếu họ nhắm đến cây đàn, tiếc là cây đàn lại nằm trong tay mẹ, đến cô cũng chẳng có cách nào lấy được.
Cô chỉ có thể mở miệng xin lỗi, ai ngờ đối phương tuy tiếc nuối nhưng vẫn chưa chịu từ bỏ ý định tổ chức triển lãm tưởng niệm.
Tối hôm đó, sau khi gác máy, Kiều Vi mở két sắt, lấy ra chiếc rương mang theo lúc rời nhà họ Tịch rồi cẩn thận sắp xếp lại một lượt.
Ngoài cả xấp bản nhạc viết tay, còn có bản thảo, thư từ, nhật ký, ba thực sự đã để lại cho cô rất nhiều thứ.
Thế nhưng Kiều Vi không chắc ba có đồng ý để những điều riêng tư này phơi bày trước công chúng hay không.
Cô ngồi bệt xuống sàn, ôm chặt xấp nhạc, ngồi mãi đến khi chân tê dại rồi mới vịn góc két sắt đứng dậy.
Nhớ lại cú điện thoại của người phụ trách bảo tàng, Kiều Vi thấy quả thật có điều khác lạ.
Cách họ nói cứ như ba cô đã mất và giờ đang chuẩn bị mở triển lãm tưởng niệm vậy.

Suy nghĩ của Kiều Vi nhanh chóng bị cắt ngang vì trong bếp vang lên loạt tiếng lách tách, nghe như sắp bén lửa đến nơi.
Cô vội vàng thu dọn mọi thứ, lại bỏ vào trong rương.
Trời lạnh, mấy người trong ban nhạc vốn định kéo nhau ra ngoài ăn lẩu nhưng sợ Kiều Vi ăn đồ ngoài thì dạ dày khó chịu, thế nên cậu công tử Hoắc Hào Chi từ bé đến lớn chưa từng động tay vào chuyện bếp núc lại nhất quyết đòi đi chợ mua đồ về tự nấu.
Anh thì biết nấu nướng gì chứ.
Rửa rau thôi mà cũng làm nhàu nát tả tơi, vậy mà cậu chủ Hoắc vẫn không chịu thua, hùng hổ làm theo công thức lẩu thanh rồi còn để nồi áp suất hầm nước lèo phụt hơi, bỏng cả mu bàn tay, phồng rộp một bọng to.
Từ Tây Bốc thì khỏi cần nói, y chang ông anh hai của mình, còn Quý Viên với Lăng Lâm là dân nhạc chính hiệu, đôi tay còn quý hơn vàng, trong nhà cấm tiệt chuyện bếp núc.
Cả căn bếp rối tung rối mù, Kiều Vi chạy vào chỉ biết thở dài, xắn tay áo lên, dọn dẹp mớ xoong nồi bát đĩa lăn lóc dưới đất.
“Vi Vi! Để đó cho tớ, coi chừng đứt tay.” Quý Viên làm gì cũng không chịu để Kiều Vi đang bị bệnh đụng tay vào.
“Không sao đâu.”
Kiều Vi hiểu Quý Viên chỉ vì lo cho mình nhưng thật ra cô không cần sự bảo bọc quá mức như thế.
Hoắc Hào Chi chắc cũng tự biết có lỗi, bèn đưa cho cô đôi găng tay, im lặng đi theo bên cạnh, cùng cúi xuống nhặt dọn.
“Hay thôi mình ra ngoài ăn đi?” Quý Viên đề nghị.
Tác dụng phụ của hóa trị sẽ giảm dần theo thời gian, sau khi kết thúc liệu trình này, cả một quãng dài Kiều Vi chẳng buồn ăn uống, giờ khó khăn lắm mới khôi phục được chút thèm ăn.
“Nhưng muộn quá rồi…”
Cả nhóm bận rộn một hồi mà chẳng nên cơm cháo gì, ai nấy đều ngượng ngùng, cuối cùng vẫn là Viên Luật Thư mở miệng: “Để tôi thử xem.”
“Viên Luật Thư, cậu biết nấu lẩu sao không nói sớm?!” Từ phía sau, Từ Tây Bốc đập vào lưng cậu ấy, tức tối: “Trốn việc nhìn bọn này luống cuống cả buổi, thấy vui lắm hả?”
Lời ấy thật chẳng công bằng, Viên Luật Thư cũng có phần việc, nãy giờ vẫn đứng bên nhặt rau.
Cậu ấy lắc đầu: “Chưa từng nấu lẩu nhưng ở quê toàn tôi nấu cơm.”
Nói rồi cậu ấy bật bếp, đặt nồi lên, trông cũng ra dáng lắm.
Cuối cùng cũng không đến mức mất mặt, Hoắc Hào Chi thở phào một hơi, lén lau mồ hôi.
Xưa nay anh vẫn tự cho mình thiên phú hơn người, học gì cũng nhanh thạo, lúc hỏi công thức đầu bếp, mới nhìn qua đã thấy chẳng có gì đáng gọi là thử thách, ai ngờ trên đời lại tồn tại cái gọi là nhà bếp khiến tay chân rối loạn đến thế, giờ anh chỉ hối hận vì không kéo đầu bếp về cùng.
Kiều Vi lau dọn xong nền bếp mới đứng thẳng dậy, đi ngang qua cửa, cô cúi mắt liếc anh một cái, thấp giọng nói: “Đi theo tôi.”
Hướng đi là phòng ngủ của Kiều Vi, Hoắc Hào Chi càng bước tim càng đập dồn, kích động khó kiềm chế.
Sắp được thấy phòng riêng của Kiều Vi rồi sao?
Hôm nay quả thật chẳng uổng công, chẳng phải đã vì cảm động mà Kiều Vi mềm lòng rồi ư!
...
Phòng ngủ của cô so với phòng đàn nhỏ hơn đôi chút, tông màu gọn gàng và đơn giản.
Cô ngồi xổm trước tủ đầu giường, đang tìm kiếm thứ gì đó, trong phòng chỉ sáng một ngọn đèn bàn, dưới ánh sáng dịu, bộ đồ mặc ở nhà rộng thùng thình vẫn phác ra vài đường nét cơ thể, mái tóc đen dài mượt vén sang một bên, rũ xuống bờ vai, càng làm chiếc cổ trắng ngần thêm mảnh mai, dái tai mềm mại như miếng đậu hũ non.
Cửa tuy khép hờ nhưng căn hộ nằm trong khu tập thể của Đại học Âm nhạc, vách cách âm rất tốt, ngăn hết mọi tiếng động bên ngoài.
Hoắc Hào Chi lén đưa tay ra sau lưng, chậm rãi đẩy khép cánh cửa.
Tiếng khóa bật nhẹ khiến Kiều Vi ngoái lại nhìn, Hoắc Hào Chi bối rối đưa tay gãi mũi.
May mà cô chẳng bận tâm, lại cúi xuống tiếp tục lục tìm.
“Vi Vi, anh…”
“Kỳ lạ, rõ ràng mình nhớ có thuốc bỏng mà...” Cô vén mấy sợi tóc rơi xuống sau tai, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Hoắc Hào Chi nhìn chằm chằm chiếc giường lớn phủ ga màu nhạt mềm mại rồi cúi xuống ngó bàn tay phồng rộp, yết hầu trượt mạnh, bỗng ấp úng không thốt nổi thành lời.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=60]

Bình Luận

0 Thảo luận