Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 71  ·  9.9%
Tường Vi Nhỏ
Chương 7: Chương thứ hai
02/11/2025 15:12· 3,177 từ

Nhạc trưởng trên sân khấu là trong những bậc thầy chỉ huy trình độ cao nhất giới hiện nay, màn diễn thuộc hàng đỉnh cao, ngay hiệu ứng âm thanh không có gì để bắt bẻ. Vi ngồi thẳng lưng, gắng để bản thân hòa vào âm nhạc, nhưng tiếc mọi chuyện không như ý muốn. đã nghe vô số buổi nhạc, nhưng chưa có buổi nào cô cảm thấy không được mái như hôm nay. trọng nhất là cô không chủ động rời đi. Mối hòa vừa mới nảy sinh nay, sau khi cô gọi sát giao thông và năng đầy lý lẽ rằng sao chúng ta cũng chẳng quan hệ gì", vậy mà quay quay lại đã chạm mặt đối Nhất là lần chạm mặt này còn là do mẹ Kiều nhờ vả người ta, tốn bao sức mới có được. Thực ra từ đầu, Kiều Vi không có ý định theo sự sắp đặt của mẹ. vậy, việc phải xuất ở vị trí này là một trải nghiệm không mấy đẹp, vô cùng khó và lúng túng. Sự biết của cô về Hoắc Chi chỉ đến từ vài lời đại lẻ tẻ bên ngoài. Nếu là một kẻ thù dai, lần này vốn đầu tư cho án thất bại… Dù do nào đi chăng nữa, cuối cùng mẹ Kiều đổ hết nhân lên đầu cô vì tội với nhà họ Hoắc, e chuyện này lại chẳng giải quyết trong êm đẹp. Vi thầm thở dài, ánh mắt di chuyển, lại trông thấy kẻ sỏ gây tội đã lặng dựa vào lưng ghế, gương cúi xuống. Lối đi trong phòng nhạc quá hẹp đối anh, đôi chân dài có chỗ để, đành dạng ra một cách gượng Những ngón tay thon đặt trên đầu gối, thả gõ nhịp theo điệu nhạc. Mở là liên khúc Kẹp Hạt của Tchaikovsky*, lúc này đến đoạn thứ sáu, tiếng kèn vụng về bám sát những nhịp trong trẻo và tươi sáng sáo flute. Mở đầu là liên Kẹp Hạt Dẻ của Tchaikovsky*: Tên anh của liên khúc Kẹp Dẻ - The Nutcracker Suite của một nhà soạn nhạc nổi người Nga thuộc thời Lãng mạn. Tiếng kèn hòa tấu vang lên, đối nhịp nhàng cùng tiếng violin và viola được thành sáu bè, giai điệu du như một bài ca, rỡ và vui tươi, sắc lấp lánh chứa nét hồn nhiên của thơ. Tiếng kèn cor*: Còn gọi khác là Kèn thợ hay kèn săn, loại kèn đồng trong đồng của các nhạc cụ, hình dạng cuốn vòng Dường như cảm nhận được nhìn, hàng mi của đàn ông khẽ cử động. Kiều vội vàng chuyển tầm mắt phía trung tâm sảnh đang sáng rực ánh đèn khi anh kịp mở mắt. Mong anh cứ yên lặng như vậy đến khi buổi hòa nhạc thúc. Kiều Vi cứ thẳng lưng như thế gần hai đồng hồ. Dù mẹ Kiều hiệu thế nào, cô cũng quyết không mở lời. Nhưng không rằng, đến giờ nghỉ giải bà cụ Tống lại chủ động người, nhìn cô qua Hoắc Hào với vẻ hứng thú. "A Hào, giới thiệu bạn cháu cho biết sao?" Bà ấy Hoắc Hào Chi, nhưng ánh lại hướng về phía Mái tóc đen thời trẻ bà ấy giờ đã điểm sương tuyết mùa đông, vầng trán cũng lên những nếp nhăn năm tháng, nhưng đôi mắt vẫn ngời, phong thái không hề suy vẫn có thể lờ mờ nhận dáng vẻ xinh đẹp thời son Bấy giờ, cuối cùng Vi cũng có thể gắn gương mặt ấy với nhạc sĩ vĩ đại trong sách khoa. "Ồ, là em của một người bạn của cháu…" Hào Chi tắt điện thoại, đầu nghiêng về phía cô, nhướn với Kiều Vi, ra hiệu để tự giới thiệu. Bà cụ kiên nhẫn chờ đợi. "... bà ạ." Kiều Vi thầm một tiếng trong lòng, cúi đầu cuối cùng vẫn phải tiếp lời "Cháu là Kiều Vi." "Ừm, hay lắm." Bà Tống đầu khen ngợi một Hoắc Hào Chi nhẩm cái này trong miệng rồi nói "Trông cũng xinh đẹp." Bà cụ vậy bèn bật cười, nói với "Nói mới nhớ, đây là đầu tiên bà thấy A Hào chúng ta chơi cùng con gái Hồi đi nhà trẻ, bé nào thấy nó sợ đến phát khóc." nội…" Hoắc Hào Chi kéo giọng như đang làm nũng, mày nhíu lại tỏ vẻ không vui: vừa mới gặp mặt mà bà kể chuyện này với người thế?" "Cũng là chuyện vui thời ấu thôi mà, đáng yêu bao." Thấy Hoắc Hào Chi chưa giãn mày, bà cụ cười: "Được rồi, cháu không thích thì bà không nói nữa được chứ gì." Kiều Vi mà kinh ngạc. Tên cậu ấm trước mặt bà nội lại một bộ mặt hoàn toàn với bên ngoài, cái vẻ cần ngang ngược kia đã cất giấu không sót một nào. Dù bên ngoài đồn anh là một ma trời đánh, nhưng qua lăng của bà nội, có lẽ cháu của bà ấy vẫn là một trẻ chân thành và ngây thơ trên đời, đến tay con còn chưa từng nắm. Vi?" Mẹ Kiều dịu dàng gọi Lúc này bà cũng đã ra tình hình qua trò chuyện của ba họ. Có lẽ Kiều Vi đã biết cậu ấm nhà họ Hoắc trước nhờ vào mối quan hệ Tịch Việt. Thế là, hòa nhạc mới đi nửa chặng đường, tiến của họ đã hoàn thành hai ba. Cái thằng nhóc Việt này, cuối cùng có lúc không gây thêm phiền cho bà. Mẹ Kiều mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm. Vốn người giỏi giao tiếp, bà mượn hội của Kiều Vi, chỉ ba câu đã tham gia vào trò chuyện của mọi người. một người phụ nữ lăn trên thương trường nhiều năm, năng xã giao của Kiều không phải thuộc dạng vừa. tìm chủ đề để thu hút chú ý, khơi gợi hứng trò chuyện, đồng thời lại léo tâng bốc Hoắc Hào Chi câu trong lúc nói. trực tiếp ca ngợi cụ thì có vẻ quá giả nhưng khen ngợi con thì có bậc cha nào mà lại không nghe? Bà Tống lập tức khởi trò chuyện với Đôi môi đỏ mọng của Kiều kích thích dây thần kinh mỗi phút mỗi giây. Điều Kiều Vi không muốn thấy đã xảy ra. Cô biết mình là người thế nào, sẽ không từ thủ đoạn để được mục đích. Tiếp theo, khi còn gì để nói nữa, lẽ bà sẽ bắt đầu gần khoảng cách từ nhạc, sau đó giả nhắc đến tên người cũ của bà… Đúng này, Kiều Vi đột đứng dậy, cắt ngang cuộc trò của hai bên. "Đi đâu đấy?" Kiều đè nén sự thay đổi ánh mắt, hạ giọng hỏi. "Nhà sinh." Kiều Vi cúi người, môi nhếch lên một cách hững rồi lại hạ xuống, cô váy, cầm lấy chiếc khoác trên ghế rồi thong đi qua trước mặt mẹ. Mắt thấy, lòng không phiền. Ngồi khiến vai và cột sống của Vi trở nên đau Mãi cho đến khi khỏi sảnh lớn, nhẹ vào lưng mấy thì mới đỡ đau hơn, nhưng cử động là cơn đau bụng lại ập đến. đi được vài bước mà trán lấm tấm mồ hôi, phải khó vịn vào tường để dừng Cơn đau như ngọn lửa đốt nội tạng, như cuộn chỉ rối lúc siết lúc nới lỏng, cả dày khi thì quặn thắt, khi trướng tức đến mức không nổi. Kiều Vi không sợ Khoảng năm mười tuổi, cô từng từ bậc thang xuống, đầu rách một vết phải khâu rất nhiều mũi. Thuốc không đủ liều, giữa chừng đã tác dụng, đau đến mức mắt muốn lồi ra nhưng cô vẫn quyết không khóc. Ở bệnh một đêm, sau khi về, ba đã tặng một cây đàn dành cho người mới tinh để làm phần thưởng. Vi vẫn nhớ từng tiết một. Ba cô luôn chỉn về ngoại hình, nhưng đó phải thức đêm bệnh viện nên còn kịp cạo cả râu. Ông lòng vuốt ve miếng gạc vết thương của cô, về lưng cô, giọng vừa ấm áp vừa dịu "Vi Vi của chúng ta một cô bé kiên cường, này dù con đi đến ba cũng không phải lo lắng Trên cây đàn đó có khắc chữ Charlotte Elizabeth, sau Kiều Vi mới biết đó tên con gái của một huân tước vào thế kỷ Cây đàn violin trị hàng triệu đô la cứ thế ba tặng cho cô con còn non dại của mình. quá. Khoảnh khắc này, ngay cả sức chịu đau Kiều Vi cũng mệt mỏi mức không thể đứng dậy Chân cô mềm nhũn đang giẫm trên mây, bổng trong một thế khác. Chỉ cần khẽ cử động đầu ngón chân sẽ mềm ngay, khiến cô mất thăng và ngã xuống. Nụ của ba ngày hôm đó, giờ cô vẫn không hiểu. cô biết câu nói đó của đã sai, thực ra không phải là một đứa kiên cường, cô luôn bị cuộc ép buộc phải trở nên kiên Cô nhớ ba. Trong năm tháng tuổi thơ, trăm hàng nghìn đêm mơ về, đã mong mỏi biết rằng ba sẽ đứng ở đầu mỉm cười và nói cô một câu Vi dậy luyện đàn thôi. Nhưng khi hoàn toàn tỉnh táo, mới sực nhớ ra rằng ba không thể nào xuất hiện trong biệt thự lộng lẫy như vườn của nhà họ Tịch được. nghĩ bay xa, tầm nhìn Kiều Vi trở nên hồ và mông lung. Đúng này, một đôi giày da màu xuất hiện trong tầm mắt cô. rồi đau quá nên cô nghe thấy tiếng bước chân, biết có người đã đến lúc nào. "Cần giúp Người kia lịch sự đưa tay trắng trẻo và thon xuống, trên gan bàn tay có nốt ruồi nhỏ màu nhạt. Kiều Vi liếc nhìn anh cái nhưng không nắm lấy, vịn vào tường rồi mình đứng dậy. Cô đang áo khoác trong tay, cơ được bao bọc bởi váy lụa trắng như làn vòng eo thon thả có phần trải. Vài sợi tóc mai mồ hôi làm ướt, vào gò má. Lớp hồng trên môi đã phai không biết cô đã dùng bao sức để cắn chặt đến mức bờ môi trở nên trắng Hàng mi rũ xuống tạo thành râm, như thể không nhìn tay anh. "Không cần, ơn." Cô đi thẳng qua người chỉ để lại một bóng lưng guộc. Lạnh lùng và dặt. Khiến Hoắc Hào Chi gần phải nghi ngờ phán của mình. Kiều Vi được vài bước, anh đột cất giọng hỏi: "Cô thấy trình biểu diễn hôm nay nào?" Người thông minh chuyện chỉ cần một là hiểu. Dĩ nhiên Kiều hiểu câu hỏi không đầu cuối của anh không chỉ giản là hỏi về trình biểu diễn của dàn Chicago. Bước chân dừng một lát, cô trầm đáp. "Đúng như anh nghĩ." là một lời thẳng thắn thừa suy đoán của anh. nội không đề phòng sự trùng còn Hoắc Hào Chi là cậu ấm ăn chơi lổng nhưng lại chẳng là một kẻ ngốc nghếch. giày da của cô gái trên sàn đá cẩm thạch nhẵn tiếng động nhỏ dần Cô đã quay trở lại hòa nhạc. Bên ngoài nhà tối đen như mực, sổ sát đất ở khu hút thuốc phản chiếu hình ảnh Hoắc Hào Chi lúc này. Hiếm anh mặc áo gile và chỉnh tề, cổ áo được nới lỏng, chiếc nơ biết đã rơi ở xó Anh đứng thẳng người, lười biếng một điếu thuốc, khóe môi cong thầm nghĩ. Ngoài ngoại hình hai mẹ con họ thật chẳng như là có quan hệ thống. Sau khi đèn tắt toàn, mọi người không được nói nữa. Tiết mục chính được biểu ngay từ đầu hiệp sau. Hai không có bất kỳ đổi nào nữa. Mãi mười rưỡi, khi buổi hòa kết thúc và mọi người ra bà nội của Hoắc Hào mới chào mẹ Kiều: "Con Kiều Vi này trầm tính, ngoan, có thời gian thì đưa bé đến nhà chơi nhé." Mẹ nào dám từ chối, mỉm gật đầu đồng ý. "Tạm Hoắc Hào Chi đưa tay ra, cười lịch sự, lúm tiền bên môi như như hiện. Anh thực sự đã hưởng một bữa tiệc âm thanh hình ảnh tuyệt vời. biệt." Kiều Vi đưa tay ra Cô thì khác, cô bao giờ nghe một buổi hòa nào có cảm giác tồi hơn hôm nay. Nhiệt độ nơi tay tiếp xúc lạnh như một băng. Rõ ràng mẹ rất hài lòng với thành quả hôm nay, tâm trạng vô cùng trên đường về vẫn luôn mỉm lại lải nhải với Vi những lời đã lặp đi lại hàng ngàn lần. Rất kỳ bà và người con này không hề hòa hợp ở đồng quản trị, nhưng tìm mọi cách để gả gái mình cho anh ấy. Có bà cho rằng, chỉ cần gái gả vào nhà họ Tịch bà thành hay bại, cuối họ cũng chung một con Kiều Vi không còn sức để bà lải nhải những điều nữa, cô đã kiệt vì cơn đau dạ dày lúc sảnh dưới lầu, uống thuốc với một nước ấm, đang định lên lầu Tịch Việt vừa trở từ công ty. "Thưa cô, nước của cô đã có giúp việc vừa lên thì đã bị bà chủ hiệu nuốt những lời còn lại trong bụng, bèn hiểu ý ra khỏi sảnh. "Lại đau dạ à?" "Vâng." Có lẽ là bị nên giọng của Kiều hơi khàn, lẫn vào giọng mũi, mặt cũng trắng bệch đến mức người ta cảm thấy đau Tịch Việt đặt cặp tài xuống, cúi người đưa lên, dường như muốn sờ trán nhưng anh ấy vừa mới cử thì Kiều Vi đã lại hai bước. Khóe môi Việt giật giật, cuối cùng cũng đành hạ tay xuống. xếp thời gian để Đàm đưa em đi khám đi, sẽ gọi điện cho viện. Cứ uống thuốc cũng không được, phải ăn đúng giờ mỗi ngày." "Em rồi." Kiều Vi cụp mắt gật Canh dưỡng dạ dày anh ấy âm thầm bảo nhà hầm cho cô, cô đã hơn nửa tháng rồi. Kiều Vi cốc xuống, cầm áo khoác lầu. Tịch Việt bước chân dài, hai bước đã dễ dàng kịp: "Anh nghe nói hôm nay ra tai nạn, xe của các va chạm với xe của thằng nhà họ Từ." "Vâng, không gì nghiêm trọng, xe đã được về hãng rồi." Kiều Vi đi nhanh hơn một chút. bị thương không? Trên người khó chịu chỗ nào không?" Tịch hỏi đi hỏi lại. "Không có Kiều Vi dừng lại cửa phòng mình, ngẩng đầu nhìn ấy một cách nghiêm túc. Anh đã phát hiện ra rất sớm rằng đôi của Kiều Vi rất giống như những viên ve hồi nhỏ, khiến anh ấy vô cùng. "Em không sao Tịch Việt." Kiều Vi nhấn mạnh lần nữa. "Vậy thì..." Cuối anh ấy cũng lùi một bước: "Ngủ ngon." "Ngủ Kiều Vi bước vào, chỉ còn tiếng đóng cửa khe khẽ. Tịch đứng yên tại chỗ như một tượng, nhìn chằm chằm cánh cửa rất lâu cũng không động đậy. Nếu anh không hỏi, có lẽ cô sẽ định nói cho anh ấy bất cứ điều gì về chuyện nay. Khoảng cách giữa ngày càng xa và một xu hướng không thể vãn. Nhưng Tịch Việt vẫn rất rõ thời đi ngày nào Kiều Vi cũng chung xe với anh Năm lớp mười hai nhiều bài vở, phần lớn sẽ Kiều Vi đợi anh ấy. Thấy ấy bước ra khỏi trường, sẽ ngọt ngào gọi một anh. Rồi sau tuổi hai chẳng biết từ ngày nào mà không còn thấy lại những tháng như vậy nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=7]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận