Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 71  ·  22.5%
Tường Vi Nhỏ
Chương 16
12/11/2025 14:47· 1,976 từ

Kiều Vi lắc đầu, cố ép tỉnh táo lại, chỉnh qua loa trước gương mới mở cửa. “Vi Vi…” Quý Viên hơi yếu, từ nãy vẫn đứng chờ ngoài cửa vệ sinh: “Sao cậu ho dữ thế?” “Cảm thôi.” là mình đi bệnh viện khám chắc nhé…” Quý Viên lo nói, cô ấy nhìn mặt Kiều Vi chẳng bình thường nào, còn hồng bừng lên: “Có sốt rồi không?” “Không sốt.” Vi lắc đầu: “Uống được.” “Vậy để tớ đi thuốc cảm cho cậu.” Chưa kịp gì thì Quý Viên đã quay chạy thẳng ra phòng Kiều Vi khẽ thở dài một Quý Viên là cục ở trong nhà, từ đến lớn chưa từng động tay việc gì nên làm biết thuốc để ở đâu. Quả chưa đầy hai phút sau nghe tiếng cô ấy la trong bếp: “Mẹ ơi, hộp nhà mình đâu rồi?” Bữa chiều bày kín cả toàn là những món Kiều Quý Viên thích ăn nhỏ, thế nhưng dù tay ngon đến mấy thì hôm Kiều Vi vẫn chẳng nuốt Trong ánh mắt quan tâm của vị trưởng bối, cô gượng ăn được nửa bát cơm, cuối cũng đợi đến lúc ba mẹ Viên ra ngoài để bị trước cho buổi biểu diễn nay. Nhà hát giao vốn là đại bản doanh dàn nhạc giao hưởng thành G, cách khu tập gia đình không quá ba trạm vậy Kiều Vi nhắm mắt vào ghế sofa nghỉ ngơi, Quý Viên chậm rãi ăn xong thay một bộ quần áo, đến giờ diễn hai người mới nhau bắt xe đi. Thật hồi nhỏ Kiều Vi xuyên đến nơi này, tầm tám tuổi ba đã từng cô lên sân khấu biểu Khi đó cô vẫn còn rõ tên của quá nửa chú trong dàn nhạc, hay cùng Quý Viên trốn tấm màn nhìn mọi tập luyện. Bề ngoài của phòng dường như đã được trùng mới mẻ hơn nhiều với trước, chỉ có ngân hạnh to đến người ôm ở sân viện sừng sững đứng đó, dù vào này chỉ còn trơ cành khẳng khiu cũng tuyệt nhiên chịu mất đi chút cốt nào. Các chú bảo ngoài cổng vẫn là hai người trước, bao năm trôi họ đã chẳng còn ra Kiều Vi, phải Quý Viên đưa thẻ thông ra mới chịu cho vào. Bóng trong ký ức dường như thay đổi, lại như chưa khác đi. Đây là hòa nhạc riêng của ba Lúc đầu khi nghe Quý nhắc trong điện thoại, Vi chỉ nghĩ đó là một diễn nội bộ, trang trọng tập luyện một chút, đến khi ra tới cửa khách mới thấy có rất nhiều buýt của Đại học Âm nhạc ở bãi. Thấy sự ngờ trong mắt Kiều Vi, Quý mỉm cười giải thích: này là Đại học Âm nhạc kinh phí đặc biệt đấy, nói là muốn mình cũng được thấm nhuần âm của bậc thầy.” Vừa bước trong phòng khách quả nhiên chật kín sinh viên học Âm nhạc nên Quý Viên tức đưa cô đi thẳng lên hai. Đèn chớp mấy rồi dần tắt hẳn, quanh cũng trở nên im phăng cả khán phòng chìm trong tối. Khúc mở màn là phẩm thành danh của ba cô Khúc dạo đầu của cây giống như những con biển, lớp này nối tiếp kia tràn vào, làn gió ấm lướt qua rồi dẫn ra tiếng sôi nổi, đầy sức nhịp ba liên tiếp đậm cá tính, bước đi nhàng, chan chứa khát vọng về lai. Sân khấu quen ánh đèn quen thuộc, chỉ khác chỗ vị trí độc tấu violin trước là ba cô đó. Không hiểu vì ngay khoảnh khắc này, mắt cô nhòa đi. Mọi cảnh tượng trên khấu dần dần chồng khớp với ức ngày xưa. Đây chính bản nhạc ba cô vào năm cô chào đời. pizzicato quen thuộc ấy điệu cô từng tập trăm, thậm chí hàng ngàn thuở nhỏ, bản phổ ba tay cho cô đến nay vẫn được cất trong căn gác phủ đầy bụi bặm, hiếm có ánh sáng lọt vào. Đã lâu rồi cô chưa từng chiếc rương ấy nữa. Có là vì bị nó buộc, bị nó níu đến vậy sao? Trong khách chỉ còn tiếng violin tấu hòa cùng tiếng sáo dặt, âm sắc trầm bổng như biển mênh mang sâu giống hệt vòng tay của Người khác đều chìm đắm trong điệu khoan thai ấy, chỉ lòng bàn tay Kiều Vi siết chặt lại. Khoảnh này cô chỉ muốn òa khóc trận thật thoả thuê. cuối cùng cô chỉ lặng lẽ gao nhìn chằm chằm vào khấu dưới ánh đèn, để cho nước mắt rơi từng giọt, đầy mu bàn tay. Với giới nhạc, ba cô kỳ thực còn rất trẻ. Ông giống như ngôi sao băng rực rỡ, để ánh sáng chói lòa nhanh chóng vụt tắt, biến khỏi giới âm nhạc, cũng biến khỏi cuộc đời Kiều Ngoài những thước phim, hình ảnh ông từng tỏa sáng thanh xuân, ngoài những thảo cất giữ trong viện tàng, ngoài cái tên tác phẩm nằm ở trang bảng mục lục giáo Gần như chẳng còn thấy bất kỳ dấu nào ba để lại trên gian này nữa. Cô không biết còn sống hay đã mất, biết rằng chính mình thì không trụ nổi rồi. bao giờ cô thấy hận đến vậy, tại lại đem hết thời phung phí vào những việc thân vốn chẳng hề thích, tại lại phải sống dè dặt vì người vốn chẳng quan trọng. không hề cảm thấy Cuộc sống của cô chỉ toàn ngạt. Cô trách ba, vì khi ra đi đã không mình theo, cô trách trách vì quá ích và lạnh lùng nhưng đáng trách nhất thật ra lại là bản thân cô, luôn nhát, yếu đuối, tự trói mình trong lối sống an đến mức mọi sự vẫy đều nhỏ bé đến chẳng ai nhìn thấy. Không ai dao vào cổ bắt cô phải như vậy, ngoài cô ra chẳng ai có thể khống cuộc đời mình. Thế mãi đến hôm nay mới chợt nhận ra đó. “Vi Vi?” Quý quay đầu lại, trong bóng bất ngờ bắt gặp ánh nước mắt bạn thân, ngạc nhiên giọng: “Cậu khóc à?” Hồi vẫn không nghe thấy Kiều đáp lại. Trong lòng Quý bỗng dấy lên một trận động dữ dội. Cô ấy từng thấy bạn thân bao giờ. Mà ngay chỉ là một tia ánh nước lánh nơi khóe mắt cũng từng xuất hiện. Trong mắt cô Kiều Vi luôn là người có kiến, lúc nào cũng biết muốn gì, trong thân hình mảnh ấy lại ẩn chứa một sức to lớn. Ngay cả năm đó thôi học ở Đại Âm nhạc thì cô cũng tức tự mình thi đậu vào đại học G danh tiếng nhất cả nước. Cô cảm, kiên nghị, chưa từng phục, đã bước đi thì không quay đầu. Hoàn toàn khác Quý Viên. Nếu không tình cờ đầu thì có lẽ cả đời cô ấy cũng chẳng thể thấy vẻ Kiều Vi khóc. khắc đó cô ấy gần như hận vì đã đưa Kiều đến đây. Cô vốn chỉ muốn Vi bắt đầu kéo đàn lại, đã tìm đủ cách dành, lừa gạt, thuyết phục. Thế cô ấy chưa từng đến, khát vọng được trên sân khấu của Kiều chưa bao giờ ít mình. Vậy ngày trước đã phải quyết tâm đến mức mang theo bao nhiêu niềm mới có thể buông cây đàn? Quý Viên suýt òa khóc theo: “Vi đừng khóc mà...” Cô ấy chặt tay Kiều Vi trong bàn tay mình, tất cả là do cô ấy nông cạn, do cô ấy sai. “Chúng đi thôi, đừng nghe bây giờ ra ngoài…” Kiều Vi chậm rãi đầu. Ánh mắt cô dán chặt lên sân môi khẽ mấp máy: “Quý Viên.” Viên lập tức gật đầu, chặt tay cô, căng tai chờ những lời tiếp theo. “Nếu bây tớ đứng lại nơi đó vẫn còn kịp không?” Kiều Vi khàn đặc đã ba ngày chưa một lời, lại giống người khách mệt nhoài đi bộ trong mạc quá lâu mà không lấy một ngụm nước. chữ nặng nề, chất chứa sức tột cùng. Quý Viên gần không dám tin vào tai mình, đầu cứ vang lên từng chữ, chữ, cho đến khi nước rốt cuộc tuôn rơi như hạt ngọc đứt chỉ, cô ấy gượng đến kiệt sức mới lại được tiếng nấc lao vào vòng tay Kiều Vi. kịp, còn kịp... Tớ thật Thật sự đã đợi cậu rất lâu rồi.” Đêm muộn, buổi nhạc kết thúc, lúc này độ đã hạ xuống thấp Kiều Vi lại thấy cả mình nóng ran. Sau ba mẹ Quý Viên hỏi xong, nhân viên lý mới bàn giao nhà vắng lặng lại cho “Vi Vi, tớ mượn đàn chú Đàm rồi, vừa nhắc tên cậu là đồng ý ngay, thiên ghê luôn.” Quý Viên xách đàn chạy vội tới. “Bây giờ ta là nhạc trưởng dàn nhạc cơ đấy.” Quý Viên hộp đàn trước mặt cô, môi cong lên, cười: không bằng cây đàn chú lại cho cậu nhưng trước tiên thể thử kéo Kiều Vi đưa tay lấy, đầu ngón tay vừa vào hộp đàn, còn chưa mở, mùi nhựa thông quen thuộc ùa đến. Trong thoáng chốc, não như rung lên, máu tim dồn ra từng đầu đến cả đầu ngón cũng không ngừng run Dưới ánh đèn rực sáng của khấu, thân đàn màu phê như được khoác thêm một sáng trong suốt. Thắt lưng đàn cần cong uốn lượn mềm mại, gỗ đẹp đến kinh ngạc. bao năm, đầu ngón cô lại chạm vào phần đàn duyên dáng, run Dây G lập tức ngân lên, trầm dày, vang vọng bên tai. Lâu lắm rồi. Cô chờ khoảnh khắc này, sự quá lâu rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=16]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận