Bàn tay Hoắc Hào Chi đặt chặt trên bụng phẳng của cô, tiếng gió rít gào lướt qua tai, cái lạnh buốt bị cánh tay rộng lớn của người đàn ông ngăn lại ở ngoài, qua lớp đồ cưỡi ngựa, Kiều Vi vẫn cảm nhận rõ hơi ấm bền bỉ lan khắp quanh mình.
Ngựa càng chạy càng nhanh, anh dần dần tiếp quản dây cương, Kiều Vi mất đi quyền khống chế, cô dứt khoát nhắm mắt, mặc cho không khí ẩm ướt trong lành ùa vào.
Cô cảm thấy gương mặt lạnh buốt, e rằng chóp mũi đã ửng đỏ nhưng cái khoái cảm phóng túng khi cưỡi ngựa lao đi thế này thực sự khiến người ta thấy tự do.
“Vi Vi.” Hoắc Hào Chi bất ngờ gọi.
Kiều Vi theo phản xạ quay đầu, nào ngờ đúng lúc ấy, con ngựa tung mình lao vút qua rào chắn, cảm giác mất trọng lực từ tay chân ập đến.
“Nhắm mắt lại.”
Hoắc Hào Chi cất tiếng nhắc, tay nắm chặt dây cương, cúi người xuống siết Kiều Vi trong vòng tay, sống mũi cứng cáp lướt qua chóp mũi cô rồi ngay giây tiếp theo, đôi môi mềm ấm đã phủ lên môi cô.
Kiều Vi mở mắt lần nữa.
Gương mặt tuấn tú của Hoắc Hào Chi ở ngay trước mắt, trong đôi mắt đen sâu chỉ phản chiếu bóng hình cô, như thể trong thế giới của anh chỉ còn lại mình cô mà thôi.
Tim Kiều Vi loạn nhịp.
Cô cũng không rõ là do cú nhảy ngựa khiến mình giật mình hay vốn dĩ từ đầu đã luôn căng thẳng đến thế.
Cảm giác mềm mại nơi môi tựa viên sỏi rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, từng vòng gợn sóng loang dần mãi.
Kiều Vi không thích cái cảm giác bị mất kiểm soát này, thậm chí còn muốn vô ích đưa tay lên đè ngực, cuối cùng chỉ vội vã tránh ánh mắt anh, quay mặt sang hướng khác.
“Vi Vi, anh…”
Hoắc Hào Chi vừa thốt ra mới nhận ra giọng khô khốc như đã thật lâu chưa uống nước, anh gắng sức siết chặt dây cương mới đè nén được cơn thôi thúc trong lòng.
Anh hơi dùng sức, Nguyên Đán cũng dần chậm lại, không còn tiếng vó ngựa dồn dập chạm đất, không còn tiếng gió rít xé tai, chỉ còn lại hơi thở gấp gáp sau quãng đường phi nước đại, một nặng nề một khẽ nhẹ, trong nhịp thở quấn vào nhau ấy, mơ hồ dấy lên một tầng ý vị khó gọi thành lời.
Nguyên Đán vừa mới khởi động được chút thì đã bị dây cương ghìm lại, chỉ còn chậm rãi bước đi, đi được một đoạn ngắn đã bực dọc giẫm loạn xuống đất, hất tung bụi mù.
Thật ra họ đã phi ra khá xa, Kiều Vi cố gắng ép mình bình tĩnh rồi tiếp lời anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=59]
“Chúng ta quay về thôi.”
Hoắc Hào Chi vừa trở lại đã đi thẳng vào phòng thay đồ, Kiều Vi thay xong từ lâu mà vẫn chẳng thấy anh đâu.
Quản lý đang trò chuyện với cô thì bị gọi đi, cô bèn ôm một cốc nước nóng, cúi đầu ngồi xuống ghế trong phòng khách.
Hơi nước bốc lên trên thành cốc thủy tinh, tỏa ra làn khói mờ, bàn tay lạnh cứng của cô cuối cùng cũng cảm nhận được chút ấm áp, để đầu óc Kiều Vi tạm thời trống rỗng, mặc cho suy nghĩ trôi dạt vô định.
Kiều Vi biết rõ mình vừa rồi đối với nụ hôn của Hoắc Hào Chi không hề thấy phản cảm, thậm chí còn âm thầm chấp nhận, cô ý thức rất rõ rằng mình đang dung túng người khác, cũng đang dung túng cho chính mình.
Cô không dám nghĩ lại vừa nãy, cũng chẳng dám soi sâu vào nguyên do của cảm giác lạ lùng trong lòng, bởi con người vốn luôn tìm cái lợi mà tránh cái hại, hễ Kiều Vi nghĩ sâu đến tương lai, nỗi sợ hãi lại từng đợt dâng lên che lấp trái tim.
Cô có chút hối hận.
Cô chưa từng yêu ai, cũng không biết tình yêu rốt cuộc là thế nào, có lẽ hồi nhỏ từng có chút ngưỡng mộ hay cảm mến mơ hồ nhưng tất cả đều quá hão huyền, ngay cả bản thân Kiều Vi cũng chưa từng thật sự nắm được.
Nếu thật sự có thì tình yêu hẳn phải là sự kiềm chế và nhẫn nhịn, không để người kia phải chịu phiền toái hay tổn thương.
Cô nâng ly uống cạn, hơi ấm vương trên thành ly cũng nhanh chóng tan biến, nhân viên phục vụ vẫn chưa quay lại nên Kiều Vi dứt khoát đứng dậy, đi thẳng về phía cuối phòng khách đến quầy trà, tự rót thêm cho mình một cốc.
Nước vừa rót được nửa chừng thì sau lưng bỗng vang lên một giọng nữ.
“Có thể phiền cô rót giúp tôi một cốc nước nóng không?”
Người kia đứng ngay vị trí mà nhân viên ban nãy vẫn đứng, có lẽ lầm tưởng cô làm việc ở đây.
Đợi nước trong ly của mình đầy, Kiều Vi mới nghiêng đầu liếc qua một cái, sau đó lấy thêm một chiếc cốc từ tủ, tiện tay rót thêm cho đối phương.
Đến khi ly nước đặt trước mặt, Lâm Hân Lan mới bừng tỉnh nhận ra mình đã nhầm người, tuy người phụ nữ trước mắt chỉ mặc đồ đơn giản nhưng từng cử chỉ đều toát lên phong thái được dạy dỗ cẩn trọng, hoàn toàn không giống một nhân viên phục vụ.
Hơn nữa, làn da cô ta trắng mịn, vóc dáng có vẻ mảnh mai yếu ớt nhưng gương mặt lại vô cùng xinh đẹp, cằm hơi nhọn, môi nhạt chỉ phớt một chút hồng, là kiểu đẹp khiến người ta khó rời mắt.
“Xin lỗi.” Lâm Hân Lan vội hoàn hồn, bưng ly nước lên, vì sự thất lễ của mình mà cất lời xin lỗi.
Đối phương chỉ gật đầu, rõ ràng chẳng để chuyện ấy vào lòng.
Người phụ nữ cầm ly nước bước vòng qua quầy, rất nhanh đã đi ra cửa, mãi đến lúc này Lâm Hân Lan mới nhận ra, bóng lưng cô gầy đến lạ.
Gầy đến mức dù có nhịn ăn suốt một tháng thì cô ta cũng chẳng bao giờ đạt đến sự mảnh mai ấy, vạt áo khoác nhẹ lay động, như đập thẳng vào tim người nhìn.
Mãi đến khi có người bước đến che khuất tầm mắt, Lâm Hân Lan mới dời ánh nhìn đi.
“Anh Hoắc.” Cô ta cong môi nở nụ cười, khẽ gọi người vừa tới một tiếng: "Sao cậu chủ Hoắc còn bận gì à, sao đến giờ vẫn chưa thấy?”
“Đừng lo.” Người đàn ông mỉm cười, đẩy gọng kính trên sống mũi: "Tôi đã gọi điện cho cậu ấy rồi, cô vừa xuống máy bay, trước tiên cứ nghỉ ngơi một chút đi.”
“Không cần đâu, tôi không mệt.”
“Để tôi đưa cô đi dạo một vòng.” Hoắc Trọng Anh đặt tay lên mu bàn tay cô ta: "Mấy việc này cứ để nhân viên làm là được.”
Anh ta có gương mặt không tệ, trông nho nhã, cư xử lịch thiệp, ra dáng một người đàn ông phong độ, dịu dàng dìu cô ta về phía phòng nghỉ.
Lâm Hân Lan cũng mỉm cười, khéo léo tránh khỏi bàn tay ấy, chỉ đến khi anh ta không còn nhìn thấy, gương mặt cô ta mới thoáng hiện nét chán ghét.
Trước khi đến thành phố G, dì Vu đã nói với cô ta rằng Hoắc Hào Chi sẽ đến đón ở sân bay rồi cùng đi ăn một bữa, nào ngờ khi máy bay hạ cánh, người xuất hiện lại là con trai của bà ta.
Trong giới này, tin tức truyền đi cực nhanh, tất nhiên cô ta sẽ không ngây thơ tin vào mấy lời phủ nhận hay đơn kiện trên báo, nếu không phải còn nể mặt hai nhà, chỉ riêng cái loại háo sắc như Hoắc Trọng Anh, nói chuyện thôi cũng thấy bẩn miệng.
Lúc này, sau khi Kiều Vi uống xong ly nước thứ hai, cuối cùng Hoắc Hào Chi cũng xuất hiện, chỉ là lần này, sau gương mặt bình thản ấy lại giấu kín một chút giận dữ khó nhận ra.
Anh cố ý che giấu cảm xúc, không muốn để cô phát hiện nhưng Kiều Vi vẫn nhận ra.
Trong lòng cô thấy lạ, mới chốc lát mà anh đã nổi giận rồi sao.
“Vi Vi, để anh gọi người đưa em về trước, chiều nay anh sẽ đến bệnh viện.”
“Có chuyện gì vậy?” Kiều Vi đứng dậy nhìn anh.
Sáng nay còn nói sẽ chơi cả ngày, vậy mà lúc này giọng Hoắc Hào Chi lại vương chút vội vàng, thấp thoáng ý muốn đưa cô đi sớm.
“Thôi vậy.” Vừa cất lời, anh lại đổi ý, nhanh chân bước tới trước mặt cô, giúp cô quàng khăn rồi nắm tay: "Anh đưa em về trước, nửa ngày còn lại để sau, hôm khác mình đi tiếp…”
“Chuyện này cũng để sau được à?” Kiều Vi dở khóc dở cười.
“Tất nhiên rồi.”
Sợ Kiều Vi chống chế, mắt anh trợn nhẹ, bàn tay càng siết chặt hơn.
Kiều Vi không thể gặng hỏi được nguyên do khác thường từ miệng Hoắc Hào Chi nhưng chẳng bao lâu, cô đã biết.
Hoắc Hào Chi nắm tay cô đi ngang qua hành lang và phòng khách lớn, xuống tầng thì gặp một nam một nữ.
Người đàn ông kia là Hoắc Trọng Anh, còn người phụ nữ chính là người Kiều Vi vừa gặp ở phòng nước, đối phương vừa nhìn thấy tay hai người đang nắm chặt thì gương mặt hiện rõ nét ngạc nhiên.
“Hoắc Hào Chi, khó lắm cô Lâm mới sang thành phố G chơi mà cậu thì…” Ánh mắt người đàn ông đảo qua lại giữa mấy người, trên mặt lộ vài phần khó xử.
Trong lòng Hoắc Hào Chi chấn động, anh trước tiên nghiêng đầu nhìn sắc mặt Kiều Vi.
Anh vốn muốn để cô về trước vì sợ gặp Lâm Hân Lan sẽ khó giải thích, lần trước chuyện xem mắt Kiều Vi đã biết, phải vất vả lắm thì tình cảm của anh mới có chút tiến triển, anh tuyệt đối không cho phép bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào chen ngang phá hỏng.
Lúc này, giữa hàng mày khóe mắt Hoắc Trọng Anh hiện rõ vẻ đắc ý, hiển nhiên là anh ta đang chờ xem trò hay, không cần đoán cũng biết anh ta dẫn người vòng vèo khắp nơi chính là để tạo ra cảnh này.
Kiều Vi còn chưa hiểu rõ tình hình, ngược lại người phụ nữ đối diện đã lên tiếng cười với cô trước.
“Lại gặp nhau rồi.”
“Các người từng gặp?” Hoắc Trọng Anh xen vào.
“Ừ, vừa ở phòng nước.” Người phụ nữ đáp rồi đưa tay ra: "Tôi là Lâm Hân Lan.”
“Kiều Vi.”
Ngập ngừng một thoáng, Kiều Vi vừa định rút tay phải ra để bắt tay đối phương thì Hoắc Hào Chi đã giữ chặt tay cô, nhất quyết không chịu buông.
Đối phương đưa ra là tay phải, dĩ nhiên Kiều Vi không thể nào đưa tay trái ra bắt.
“Hoắc Hào Chi.”
Thế này rõ ràng quá thất lễ, Kiều Vi chỉ đành hạ giọng gọi anh buông tay, nào ngờ anh lại cố chấp siết chặt hơn, chặt đến mức cô chẳng thể nhúc nhích.
Lâm Hân Lan cúi mắt rụt tay về, vẻ mặt không lộ vui giận, ánh nhìn rơi xuống mười ngón tay đang đan siết của hai người rồi nhớ lại câu Hoắc Hào Chi từng nói hôm nọ.
Anh từng bảo, anh đã có người mình thích, xem ra hoàn toàn không phải lời bâng quơ.
Không thể nào nhà họ Hoắc không biết nhưng vẫn sắp xếp cho hai người đi xem mắt, đủ thấy chú Hoắc vốn chẳng hề hài lòng với người vợ mà anh đã chọn.
Rõ ràng rồi, đâu phải ai muốn bước vào cửa nhà họ Hoắc cũng được.
Nghĩ vậy, khóe môi cô ta gượng gạo cong lên rồi mở miệng nói: “Lâu nay vẫn nghe danh trang trường đua ngựa của anh, cậu chủ Hoắc, sao thế, không định mời tôi đi dạo một vòng cho biết à?”
Trường đua ngựa Tây Đình có lịch sử lâu đời và đất đai rộng lớn, hằng năm lại thường xuyên tổ chức các cuộc thi đấu, đúng là thánh địa trong lòng những người mê cưỡi ngựa.
Cô ta đã nói đến mức này nhưng Hoắc Hào Chi lại là người chẳng hề nể mặt, hơn nữa còn cực kỳ kém ga lăng, anh nhấc bàn tay đang đan chặt với Kiều Vi, đưa lên lắc lắc trước mặt hai người: “Tôi phải đưa bạn gái về rồi, xin lỗi nhé, quản lý Phương sẽ tiếp đón hai người.”
Quả nhiên, anh lập tức vẫy tay gọi quản lý trang trại tới tiếp khách, sau đó bước sang một bên, cúi giọng dặn dò vài câu.
Hoắc Hào Chi càng buông thả bao nhiêu thì Hoắc Trọng Anh càng hả hê bấy nhiêu, anh ta chỉ mong cậu em này sớm làm hỏng chuyện cưới xin cho xong, ngoài mặt thì hạ giọng trấn an Lâm Hân Lan nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc nhìn Kiều Vi.
Phải nói, cậu em này đúng là biết chơi.
Dù đã khoác chiếc áo dày cộm nhưng vẫn không che nổi vòng eo thon gọn đến mức một bàn tay ôm trọn, đôi mày cong cùng ánh mắt trong veo như hồ nước, cả người toát ra vẻ yếu ớt, thứ đẹp mong manh mang bệnh khí ấy lại càng khiến người ta sinh lòng thương xót.
Người anh ta từng chơi qua thì nhiều, nghĩ thôi cũng đủ biết, nếu có thể đè một mỹ nhân như vậy xuống dưới thân, nhìn cô vừa khóc vừa thở dốc thì còn gì kích thích hơn.
Anh ta hoàn toàn không hay biết, lúc này Hoắc Hào Chi đang nghiến răng dặn quản lý: “Nói cho phòng khách, sau này nếu Hoắc Trọng Anh còn đến đây thì lập tức gọi bảo vệ tống thẳng ra ngoài.”
Nói xong, anh cũng chẳng nói thêm gì nữa, chỉ hờ hững gật đầu coi như chào rồi nắm tay Kiều Vi kéo thẳng xuống lầu.
Vì sợ cô lạnh nên trước khi ra cửa anh còn cúi xuống chỉnh lại khăn quàng cho cô, khóe mắt đuôi mày đều nhuốm vẻ dịu dàng, trông chẳng giống chút nào so với những gì người ta từng thấy và từng nghe về anh.
Bóng dáng đôi trai tài gái sắc ấy dần xa.
Đến lúc này, Lâm Hân Lan nào còn không hiểu, e rằng vốn dĩ từ đầu đến cuối chuyện dì Vu nói Hoắc Hào Chi sẽ ra sân bay đón cô chỉ là lừa gạt, căn bản người trong cuộc chưa từng đồng ý.
Chỉ là cô không ngờ, với một kẻ phóng túng ngông nghênh như Hoắc Hào Chi thì người anh thích lại chính là kiểu dịu dàng yếu ớt như Kiều Vi.
Trong lòng Lâm Hân Lan dâng lên một nỗi bức bối khó tả nhưng e rằng bất cứ người phụ nữ nào trên đời này khi phát hiện sức hút của mình hoàn toàn vô hiệu với một người thì cũng đều chẳng thể thấy dễ chịu.
Vốn dĩ cô ta luôn là người tự hào về nhan sắc, ngay cả khi đi du học cũng chưa từng thiếu người theo đuổi, vậy mà cuối cùng lại đâm sầm phải cái đinh cứng mang tên Hoắc Hào Chi.
Nghĩ đến đó, cô ta chợt nhớ tới đôi mắt dịu dàng của Kiều Vi.
Cũng đúng thôi, đàn ông vốn khó thoát nổi vòng tay dịu dàng, bất kể là ai cũng vậy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận