Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 71 / 71  ·  100%
Tường Vi Nhỏ
Chương 71
21/03/2026 15:25· 2,651 từ

Mãi đến khi Kiều Vi ngoài hành lang bệnh viện, nhìn dòng chữ chạy bên dưới màn tivi thì cô mới biết trường đua ngựa Tây Đình bị dỡ. Trường đua ấy tồn tại nhiều năm, nay dưng bị dỡ bỏ, đài hình địa phương thành G đưa đi đưa lại này mấy lần.

Ban đầu, Kiều Vi còn mình hoa mắt nhìn nhầm, tục xác nhận lại, rồi mới người ra.

Cô hiểu rất rõ, với cách ngang ngược và khó chiều Hoắc Hào Chi, anh tuyệt đối bao giờ để người khác hủy trường đua ngựa yêu quý mình mà lại im lặng tiếng như vậy.

“Kiều Vi!” Cô y phòng chăm sóc thò đầu ra tên cô, thấy cô đứng dậy mới vẫy tay: “Mau vào đến lượt chị rồi.”

Dung dịch cồn và i-ốt buốt được khử trùng quanh xương xanh, mùi nồng xộc thẳng vào

Hôm nay, Kiều Vi đến viện để bảo dưỡng cổng PORT, y tá trong phòng chăm sóc kỳ đã quen mặt cô, mở gói thay thuốc vừa cười “Lần này bạn trai đi cùng chị à?”

“Ừm.” Lúc này cô còn nghĩ tới chuyện khác, nên chỉ đầu qua loa: “Tôi không cần ấy đi cùng.”

“Cũng đúng, dạo này tình của chị cũng ổn hơn nhiều Cô y tá cười, rồi quay gọi đồng nghiệp: “Nhanh, đưa tôi kim số bảy.”

Khoảnh khắc cô y đầu lên, Kiều Vi bỗng nhớ __

Hôm đó, Hoắc Hào Chi ngoài cổng bệnh viện, cũng hơi cằm như vậy, kiêu ngạo nói cô: “Giúp cậu ta một thì có gì khó.”

Khi ấy cô không hề tới, anh lại giúp đỡ theo như vậy.

Từ trước đến nay, Kiều luôn là người thà để bản chịu thiệt, cũng không muốn nợ Nhiều năm qua cô đều được bởi cô hiểu rõ, trên này, thứ gì cũng thể đền đáp, chỉ riêng tình thì không.

Nhưng với Hoắc Hào Chi khác.

Sao trên đời này lại người ngốc nghếch đến vậy chứ?

Kiều Vi nhắm mắt lại, lẽ cảm nhận hoạt động làm ống dẫn của cô y tá. nước muối sinh lý ồ chảy vào cơ thể, khiến cô cảm giác như thể nhịp máu cũng theo đó dồn dập hơn.

Cô nợ anh quá nhiều, lại không có thứ gì đủ giá để đền đáp. Có lẽ đến ngày cô chết, món này cũng chẳng thể trả nổi.

EP thử nghiệm đầu tay ban nhạc đã tạo nên tiếng lớn. Chỉ trong chưa đầy hai đầu sau khi phát hành, bộ đĩa nhạc đã được bán sạch, thành tích vượt mong đợi. Ngay cả công thu âm cũng bị choáng trước sức mua đáng ngạc của người hâm mộ, vội vàng gọi điện bàn chuyện đẩy kế hoạch album chính thức lên.

Sự phát triển của ban trên thực tế đã vượt xa vọng ban đầu của Kiều Vi. mới bước chân vào giới cô chỉ đơn thuần muốn chơi để tìm kiếm thú cho bản thân. Cho dù sân khấu chỉ có một giả, cô vẫn có kéo đàn một cách mỹ

Nhưng dần dần cô cũng ra rằng một buổi biểu diễn là sự tương tác đến từ phía. Khán giả thì tìm sự rung cảm của âm nhạc, nghệ sĩ đứng trên khấu thì nhận lại được mạnh từ khán giả.

Tháng năm, ban nhạc nhận lời mời biểu diễn thứ hai từ Liên hoan Âm nhạc tại Đô.

Tầm ảnh hưởng của Liên Âm nhạc Mộ Địa tại Đế dĩ nhiên không thể so sánh buổi diễn ở thành phố Mỗi năm, hàng chục nghìn người mộ từ khắp nơi thế giới đổ bộ về Đô, hơn trăm hãng truyền trong và ngoài nước sát đưa tin, thậm chí không ít ban nhạc sàng tự bỏ tiền túi để được góp mặt.

Đây vốn là một hiếm có. Thế nhưng lần này, gương mặt của  Hoắc Hào Chi không hề vui mừng chút

Trời bên ngoài quán bar tối, trong sảnh biểu diễn chỉ lói một ngọn đèn.

“Tôi không tin.”

“Anh hai!” Từ Tây Bốc tin, cậu ta là người đầu phản đối: “Cơ hội tốt thế sao anh lại không đi?”

Khi nhìn thấy thư mời, ta còn phấn khích đến mức thiếu điều chạy vòng quanh thành ăn mừng. Vậy mà thái của Hoắc Hào Chi lúc này khác nào một gáo lạnh tạt thẳng xuống đầu, cậu ta trong chớp mắt rơi vào mùa đông buốt.

“Không có vì sao cả, không đi.” Hoắc Hào Chi đẩy mời về giữa bàn, để mọi tự quyết định.

Hoắc Hào Chi là giọng chính, cũng là tay guitar xuất nhất ban nhạc. Nếu anh không thực lực của cả nhóm bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Mọi người còn chưa kịp hồn thì từ góc phòng, Viên Thư cũng lên tiếng: “Em cũng đi.”

Từ Tây Bốc đập mạnh lưng cậu ấy: “Cậu cút ngay, theo làm gì vậy?”

Viên Luật Thư không chỉ trầm giọng nói: “Bây giờ Vi Vi không thể đi máy được.”

“Vi Vi không đi được Quý Viên kinh ngạc.

Nghe cậu ấy nói như mọi người liền im lặng hồi rồi mới chợt nhớ ra chị Luật Thư hình như cũng mắc ung thư.

“Cậu biết rồi à…”

“Em và Từ Tây Bốc thuốc trong tủ lạnh nhà chị Vi.”

Khí thế của Từ Tây lập tức yếu hẳn, lúng túng tay, rồi hỏi cậu ấy: “Sao Vi Vi không thể đi bay?”

“Chị ấy đang trong giai nghỉ giữa các đợt xạ trị, còn bị thiếu máu nghiêm trọng, không thể lên máy bay. thành phố G đến Đế Đô như vậy, nếu đổi phương tiện khác thì đoạn dài xóc nảy sẽ chỉ cơ thể chị ấy mệt hơn.”

Vừa nói như vậy, mọi đều chìm vào im lặng.

Một lúc sau, Từ Tây thấp giọng nói: “Vậy em cũng đi.”

Quý Viên nhìn về phía Lâm, anh ấy đặt dùi trống “Tôi thế nào cũng được.”

Nhận được câu trả lời, ấy cúi người với lấy thư “Hay là tôi giấu thư mời chúng ta đừng ai nói Vi Vi biết nhé.”

Quý viên vừa chạm vào thư, thì cánh cửa ở đại bỗng dưng bị đẩy ra.

“Không định nói cho tôi chuyện gì?”

Cô vừa uống thuốc xong, ngủ thiếp đi ở hậu trường. tỉnh dậy, cô muốn luyện thêm lúc, nhưng vừa ra khỏi thì đã nghe trúng câu này.

Quý Viên vốn không biết dối, vừa căng thẳng vừa vội thư mời ra sau lưng. Chính tác ấy lại khiến Kiều chú ý tới.

“Là thư mời của Liên Âm nhạc Mộ Địa sao?”

Không nghe thấy ai trả Kiều Vi liền tự xách hộp bước tới, kéo ghế ngồi xuống: diễn trước tôi gặp giám của Mộ Địa ở hậu trường, ấy có nhắc qua câu. Mấy hôm trước tôi nghĩ, nếu không có gì ý muốn thì thư chắc cũng đến rồi.”

“Mọi người làm sao thế?” Vi không hiểu: “Đây chẳng phải tin tốt sao?”

“Vi Vi, bọn anh không đi.”

“Vì em sao?”

Không đợi mọi người trả đã lắc đầu: “Không được, muốn đi.”

“Vi Vi…” Quý Viên vội “Lần này không cần gấp đâu, này nhất định còn những cơ tốt hơn.”

“Không, tớ muốn đi.” Kiều hiếm khi kiên quyết từ chối khác như vậy: “Mọi người cũng đi mà đúng không?”

“Ban nhạc thành lập lâu vậy, hình như tôi luôn là kéo chân mọi người. Mọi người đây đều vất vả tập còn tôi thì nằm trong bệnh

Cô mỉm cười, nói: “Tôi muốn cùng mọi người cố gắng lần.”

“Vi Vi…” Nước mắt của Viên sắp trào ra, cô ấy mặt đi lau vội: “Dù sao ta cũng chưa đủ tư đi lần này chỉ làm nền người khác. Chi bằng bị cho thật kỹ, sang hẵng đi…”

“Đời người làm gì thời gian để chuẩn bị như Có cơ hội đương nhiên phải lấy.” Kiều Vi mở hộp ra. Là người đầu tiên cầm lên, cô quay đầu “Chúng ta luyện bài mới

Không một ai động đậy. cùng vẫn là Hoắc Hào Chi guitar lên trước.

Kiều Vi hơi cúi cằm, adagio mềm mại và dịu dàng bay ra từ dây đàn. Hoắc Chi quét hợp âm hòa âm nhạc kết hợp với nhau như dòng nước chảy từ thánh đường Baroque.

Tiếng bass trầm lắng xuyên tiếng chuông nhà thờ. Ánh hoàng nhuộm đỏ bầu trời, cuối cùng rọi lên đỉnh tháp cao

Thực ra Kiều Vi không muốn đến Đế Đô, mà cô muốn ghé qua nơi ba mình ở những ngày cuối đời. Đế Đố xuất phát, chỉ cần tiếng là có thể được Bắc Hà.

Có lẽ khi ở đó, sẽ cảm nhận được tâm trạng cùng của ba mình.

Do thiếu máu, chỉ số sắc tố của Kiều Vi không tiêu chuẩn tối thiểu để đi bay. Vì vậy rạng sáng ấy, mọi người cùng nhau lên tàu cao tốc đi Đô.

Trước khi khởi hành, uống thuốc. Kiều Vi vừa ngồi ghế, đã thấy buồn ngủ.

Thời tiết oi nóng, nên toa tàu bật điều hòa. Mức này với người khác thì dễ nhưng với Kiều Vi, dù có nóng đến đâu tay chân vẫn luôn lạnh ngắt.

Hoắc Hào Chi dứt khoát rèm xuống, cởi áo khoác đắp người cô, rồi chống cằm nhìn ngủ.

Vì dậy quá sớm, nên mặt Kiều Vi có phần tái

Ngủ một giấc đến Đế cũng tốt.

Hoắc Hào Chi khẽ thở

Ở thành phố G lâu vậy, đây mới là lần thứ anh trở lại Đế Đô. Thực thì anh chẳng hề muốn Kiều Vi về đây, nhất là thời điểm nhạy cảm

Dự án của Hoàn Hải đi vào quỹ đạo, gần đây Trọng Anh bị hội đồng quản chèn ép đến mức không đầu lên nổi. Anh ta bị từ chức, ở nhà rỗi, nên càng sinh hận anh. Ba mẹ Hoắc vốn thích anh chơi nhạc. biết anh về Đế Đô diễn ở Liên hoan nhạc, họ chắc chắn sẽ trận lôi đình. Anh không sợ thân bị làm khó, chỉ sợ Vi phải chịu uất ức.

Ở dãy ghế đối diện, cậu bé đang chơi game với thanh đang ngày càng lớn. Hoắc Chi cau mày, sợ đánh Kiều Vi nên anh chỉ có hạ giọng gọi cậu

“Nhóc con, nhóc đeo tai vào đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=71]

Có lẽ cậu bé mải quá, nên đã không nghe thấy. Hào Chi liền trừng mắt, gọi:

Cậu bé bị dọa giật mình, chiếc ipad trượt khỏi tay xuống đất. Cậu bé đang định cáu, thì thấy vẻ mặt dằn của người đàn ông, liền túng nhặt lên, rồi bẩm: “Cháu không có tai

Hóa ra là nghe thấy.

“Vậy thì đừng chơi nữa.”

Cậu bé vẫn không cam nhưng thấy Hoắc Hào Chi trừng chỉ đành bĩu môi ‘vâng’ một rồi tắt trò chơi.

Kiều Vi thấy khó chịu người, lờ mờ nghe thấy động liền hé mắt hỏi: “Có chuyện vậy?”

Hoắc Hào Chi lập tức người lại, ôm cô vào lòng, nhẹ hai cái, rồi hạ giọng dành: “Không sao đâu, em tiếp đi.”

Ngẩng đầu lên lần nữa, thấy cậu bé đối diện lại video, còn cố ý bật âm to hơn lần trước. Cậu dường như bắt được điểm yếu anh là không dám tiếng, còn liếc sang đầy ý.

Hoắc Hào Chi vốn chẳng nhiều kiên nhẫn với trẻ con. cẩn thận rút tay ra, đứng túm cổ áo của cậu từ đằng sau, rồi kéo thẳng khu nối giữa các tàu.

Có lẽ cả toa tàu nhẫn nhịn âm thanh ồn ào từ lâu, nên suốt quãng đường ai đứng ra can ngăn.

Chân cậu bé đá loạn không trung, hoảng sợ gào lên: xấu xa, chú muốn làm gì

Lần này Hoắc Hào Chi cậu bé xuống, quát một tiếng: yên.”

Cậu bé rốt cuộc cũng đầu thấy sợ hãi, nước mắt ra: “Cháu sẽ mách ba cháu! là đồ xấu xa!”

“Ba nhóc đâu? Nhóc mau ông ta ra đây, để tôi một chút nhóc hư hay tôi

Nhìn thấy nụ cười ấy, cùng cậu bé cũng òa khóc nở.

“Cấm khóc!”

Vẻ mặt lạnh lùng mắt sắc bén của Hoắc Hào mang theo khí thế hùng hổ. vừa quát xong, tiếng khóc trời lở đất lập tức biến những tiếng nấc cụt

“Trong toa tàu đâu chỉ mỗi mình nhóc? Dựa vào đâu nhóc dám làm phiền người khác ngơi? Còn dám mở video nữa, nhóc đang thị uy với Với tôi sao?”

Cậu bé không trả lời, tiếp tục đắm chìm trong sự thân của mình.

Hoắc Hào Chi dứt khoát mạnh vào cánh cửa nhà vệ phía sau. Cậu bé hoảng hốt sang một bên, rồi mới ra người đàn ông cao lớn không đá mình. Chân bé mềm nhũn, suýt thì ngồi xuống đất.

Cậu bé vừa lau nước vừa khóc, rồi lắp bắp: “Cháu dám nữa… cháu không dám nữa…”

Trong nhà vệ sinh vang tiếng nước xả, cánh cửa ‘cạch’ tiếng mở ra.

Người đàn ông bước ra chưa hiểu chuyện gì thì nhìn cảnh trước mắt, rồi sững sờ. bé ôm chặt lấy chân ta, vừa khóc vừa gào: “Ba chú ấy bắt nạt

Ông ta vội dỗ dành, cậu bé lau nước mắt, rồi chiếc điện thoại vào túi. Sau ông ta cúi đầu, cung gọi anh một tiếng: “Cậu chủ

Người này chính là trợ của Hoắc Trọng Anh. Trước đây, ta từng bị Hoắc Hào Chi cho mất vía, lần này một tiếng ‘cậu hai’ cũng không gọi nữa.

Hoắc Hào Chi thầm nghĩ xui xẻo, còn chưa đặt đến Đế Đô, thì tin tức không giấu được rồi.

Có điều, cái tính bắt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh của ba con kia quả đúng là nhau như đúc. Anh khoanh hừ lạnh một tiếng, rồi cúi nhìn cậu bé mạnh: “Nhớ kỹ lời nhóc nói.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận