Trong phòng mờ tối và tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lật tìm lách tách khe khẽ, bọng nước trên tay Hoắc Hào Chi vốn không quá đau, ngược lại, toàn bộ tâm trí anh lại dính chặt vào dáng người thon gọn đang quỳ trước tủ của Kiều Vi, khiến trong đầu dấy lên vài ý nghĩ mơ hồ.
Dẫu sao anh cũng là một chàng trai trẻ khỏe mạnh, xưa nay chưa từng nghĩ đến thì thôi nhưng một khi lóe lên một tia, lập tức như lửa bén cỏ khô, bùng lên dữ dội trong lồng ngực, thiêu khô cả cổ họng.
“Vi Vi...” Giọng anh khàn đặc gọi xong thì lập tức hối hận.
Anh sợ Kiều Vi quay lại, nhận ra sự khác thường trên cơ thể mình cùng cái ý nghĩ chẳng mấy đứng đắn kia.
Thế nhưng Kiều Vi lại quay đầu thật, chẳng nhận ra gì, còn vẫy tay gọi: “Lại đây.”
Hoắc Hào Chi do dự đứng trong khoảng tối nơi cửa, bước thêm một bước sẽ lộ hẳn dưới ánh đèn.
“Đứng ngẩn làm gì thế?” Kiều Vi cau mày khó hiểu: “Để tôi bôi thuốc cho.”
Hoắc Hào Chi cắn răng, cuối cùng cũng bước tới.
Kiều Vi lấy thuốc, lần lượt bày lên tủ đầu giường rồi chỉ vào mép giường dặn: “Ngồi xuống đây.”
Hoắc Hào Chi nào dám ngồi, nếu cô ngồi xổm xuống bôi thuốc thì chẳng phải chỗ bất thường kia của anh sẽ lộ hết sao.
Chắc chắn Kiều Vi sẽ giận mà đuổi anh ra ngoài mất.
“Thôi khỏi ngồi...” Hoắc Hào Chi vội lắc đầu: “Anh sợ làm bẩn giường em.”
Nghe vậy, Kiều Vi ngạc nhiên liếc sang, vốn dĩ Hoắc Hào Chi là kiểu công tử ưa sạch sẽ, quần áo dính một vết bẩn cũng thay ngay, đồ người khác đã ăn qua thì một miếng cũng không động, nào ngờ giờ lại lo mình không sạch sẽ.
Chưa kịp để Kiều Vi lên tiếng, anh đã ngồi xổm xuống bên cạnh, chớp mắt đưa bàn tay phải ra, làm nũng: “Đau chết đi được.”
Bàn tay Hoắc Hào Chi nhìn qua đã biết là lớn lên trong nhung lụa, mười ngón thon dài trắng trẻo, ngoài vết chai mỏng ở đầu ngón do gảy đàn thì gần như hoàn hảo, ngay cả nốt ruồi nhỏ trong hõm tay cũng đẹp đặc biệt.
Lúc này mu bàn tay lại nổi một bọng nước lớn vì bỏng hơi, xung quanh còn lấm tấm vài cái nhỏ, phần da đỏ sưng chưa tan, trông chói mắt.
Kiều Vi vừa xót vừa trách, cầm tuýp thuốc trong tay mà chưa nỡ bôi, ngón trỏ nặng nề chọc một cái vào trán anh.
“Sao mà ngốc thế, chưa từng đụng vào thì chẳng biết tránh xa à?”
Bình thường cậu chủ Hoắc chỉ chạy ra ngoài ăn một bữa cũng còn thấy phiền, chứ đừng nói bỏ công làm mấy việc này, nếu đổi lại là người khác dám nói thêm một câu thì chắc chắn anh đã lật mặt ngay nhưng đây lại là Kiều Vi, để trong lòng còn thấy chưa đủ, chỉ muốn cho cô mọi thứ tốt hơn.
Ngón tay mát lạnh chạm vào giữa trán, dù đang trách nhưng Hoắc Hào Chi vẫn thấy ngọt như uống mật: “Anh sợ em đói, muốn xem nước dùng đã được chưa.”
Ánh mắt nghiêm túc của anh đen láy trong veo, e rằng phụ nữ trên đời khó ai kháng cự nổi.
Bọng nước quá to lại nằm ở mu bàn tay, Kiều Vi sợ anh chạm vào sẽ nhiễm trùng nên đổi sang dùng cồn, trước hết khử trùng lớp da bỏng.
“Có bật lửa không.”
Cô định hơ nóng đầu kim, sát trùng xong sẽ chích bọng nước, vừa hỏi mới nhận ra đã lâu rồi không còn ngửi thấy mùi thuốc lá trên người Hoắc Hào Chi nữa.
“Anh đang cai thuốc à?”
“Chẳng phải em không thích cái mùi đó sao…” Hoắc Hào Chi mím môi, giọng trầm thấp.
Trong lúc hóa trị, chỉ cần ngửi thấy khói thuốc quanh mình là Kiều Vi buồn nôn không kìm được.
Cô chợt nhớ mấy viên kẹo thường thấy trong túi áo khoác của Hoắc Hào Chi, cô biết anh thích ăn ngọt nhưng lại không hề hay, túi kẹo đó là để cai thuốc.
Hoắc Hào Chi hút thuốc đã lâu, nay đột ngột dừng lại thì quả thật khó chịu, nước súc miệng hay cà phê đều vô dụng, anh dứt khoát mua cả túi lớn, lúc thèm thì bốc vài viên bỏ túi, lên cơn thì cho ngay một viên vào miệng, ban đầu là kẹo cứng vị trái cây chua ngọt, về sau đổi sang bạc hà siêu mạnh mới thật sự hiệu quả.
Dù ăn nhiều đến ê răng nhưng so với việc chẳng thể lại gần Kiều Vi thì vẫn dễ chịu hơn nhiều.
Dịch trong vết bỏng rỉ ra, nhanh chóng thấm ướt miếng gạc, Kiều Vi cẩn thận thấm khô rồi thay miếng khác, tỉ mỉ quấn lại cho anh.
Từ đầu đến cuối cô đều mím chặt môi, dưới ánh đèn chẳng thể nhìn ra điều gì, chỉ có chính cô mới rõ, lòng mình lúc này vừa mềm nhũn vừa nghẹn lại.
Dưới ánh sáng, da Kiều Vi trắng mịn như phiến ngọc, ngay cả đôi môi đang mím cũng trở nên gợi cảm lạ thường.
Hoắc Hào Chi nhìn gương mặt cô cúi xuống, chuyên tâm chăm chút, chỉ thấy trong lòng nôn nao khó tả, anh liếc qua chiếc giường ngay sau lưng cô, khoảng cách chẳng hề xa, gần như chỉ cần hơi nghiêng người là có thể đè cô xuống.
Tim anh đập dồn như trống trận, chỉ sợ Kiều Vi sẽ nổi giận.
Có lẽ do băng quấn quá chặt, Hoắc Hào Chi rên một tiếng, Kiều Vi vội hỏi: “Đau à?”
Anh gật đầu.
Cô nhanh chóng nới lỏng lớp băng, thấy vết bỏng vẫn sưng đỏ, bèn cúi đầu thổi nhẹ một hơi.
Làn gió mát lướt qua, như chạm thẳng vào tim gan đàn ông, khoái cảm còn hơn cả thuốc gây nghiện.
Không quản nữa, rõ ràng là Kiều Vi đã chủ động trước.
Hoắc Hào Chi rút tay lại, nâng mặt cô lên, cúi xuống hôn tới tấp.
“Vết thương sẽ nhiễm trùng mất…” Kiều Vi bất ngờ bị tập kích, lại sợ vết thương vừa khử trùng dính vi khuẩn nhưng môi đã bị chặn chặt, chỉ còn vài tiếng rên nhỏ vụn vỡ bật ra.
“Kệ nó có viêm hay không,” Hoắc Hào Chi chẳng mấy bận tâm: “em thổi một cái là hết đau rồi.”
Anh gỡ bỏ miếng gạc vướng víu trên tay rồi vòng tay ôm lấy vai Kiều Vi, còn chưa kịp đứng vững, thân hình cao lớn đã áp xuống.
Trọng lượng bất ngờ khiến Kiều Vi trở tay không kịp, lưng ngã lên lớp đệm mềm, cô loạng choạng chống đỡ vài lần, bỗng rùng mình vì cảm nhận được vật cứng rắn chạm vào bụng dưới, lập tức không dám nhúc nhích thêm nữa.
Anh càn quét trong khoang miệng, đầu lưỡi quấn lấy, cướp đoạt hơi thở như muốn nuốt trọn toàn thân cô.
Nụ hôn kéo dài vô tận, sâu và cháy bỏng, ngay cả đôi tay cũng không chịu yên, men theo vạt áo mà trượt dọc lên trên.
Bàn tay anh nóng bỏng, chạm đến đâu như rắc lửa đến đó, khiến từng đợt gai ốc lan rần rật, trần trụi cọ vào da thịt, cả những nơi chưa từng có ai chạm tới.
Má Kiều Vi đỏ bừng, cô gom chút lý trí cuối cùng, ép tay ngăn anh lại, lắc đầu: “Hoắc Hào Chi, không được đâu…”
“Vi Vi…” Ánh mắt anh mờ mịt, giọng khàn đi.
Ngay cả Kiều Vi cũng chẳng ngờ, chỉ bôi thuốc thôi mà lại thành ra thế này.
“Bên ngoài còn có người.”
Cô nắm chặt bàn tay to của anh, cố gỡ khỏi người mình nhưng ra sức thế nào cũng không nhúc nhích nổi.
“Anh khó chịu quá… Để anh cọ một chút thôi, được không?”
Ánh mắt anh đặc quánh dục vọng, gương mặt tinh xảo rịn mồ hôi, tóc đen rũ xuống trước trán, giọng khàn mang theo vẻ ấm ức như một đứa trẻ đang cầu xin.
Bàn tay Kiều Vi khựng lại.
Cô hiểu rằng nếu lúc này mình mềm lòng thì e rằng sau này chẳng thể nào cứng rắn với Hoắc Hào Chi nữa.
Thế nhưng cánh tay kia như bị khóa chặt, hoàn toàn không thể dịch chuyển.
“Được không…” Anh thì thầm lặp lại.
Trong chuyện này, anh đúng là theo bản năng trời sinh, chẳng cần ai dạy cũng biết.
Khi Kiều Vi còn ngẩn người, sức kìm giữ đã không thể ngăn nổi anh nữa, bàn tay men theo da thịt trượt lên, vừa lạnh vừa trơn, khó khăn lắm mới chạm đến nơi mềm mại kia thì lại bị ngăn bởi một lớp cách trở.
Ở đó vẫn còn một chiếc áo, dù chỉ là áo lót vải cotton mềm nhưng vẫn ngăn một tầng, anh vừa hôn vừa gắng sức lần tìm để tháo nhưng thế nào cũng không mở ra nổi.
Đúng lúc này, cửa phòng ngủ vang lên tiếng “cạch” bị đẩy ra: “Anh hai, lẩu nấu xong rồi, gọi hai người ra ăn, khách ngoài phòng khách gọi mấy lần rồi…”
Kiều Vi nghe động tĩnh trước tiên nên vội đẩy người ra, Hoắc Hào Chi bị hất lệch sang một bên, nửa người vẫn còn đè lên cô.
Tiếng của Từ Tây Bốc lập tức nghẹn lại, giây sau một cái gối bay tới, cậu ta không kịp tránh, bị nện thẳng vào mặt.
“Đệch mẹ mày không biết gõ cửa à?”
Từ Tây Bốc ôm chặt cái gối, suýt nữa quỳ rạp xuống: “Em quên rồi, em quên rồi, xin lỗi xin lỗi…”
Chưa dứt lời, cái gối còn lại cũng bay thẳng tới.
“Cút.”
Một chữ anh hai bật ra vừa gằn vừa dữ, như chứa cả ngàn nỗi bực dồn nén.
Từ Tây Bốc vội vàng đóng cửa, chạy một mạch về phòng khách, tim vẫn đập thình thịch, đưa tay đè ngực để trấn an, lẩm bẩm: “Người ta vẫn còn là bé ngoan mà…”
Nghĩ lại càng thấy sợ, hôm nay lỡ phá đám, không khéo lát nữa anh hai rảnh tay sẽ bẻ cổ mình mất, tên công tử ăn chơi ấy giữ mình sạch sẽ bao lâu nay, hiếm hoi lắm mới đến lúc tên đã lắp vào cung…
Từ Tây Bốc nghĩ tới mà gáy lạnh toát.
“Tiểu Bốc, cậu sao thế? Mặt đỏ thế kia?” Quý Viên nghi hoặc hỏi.
Cậu thiếu niên giơ tay “bốp bốp” vỗ mặt mấy cái: “Dạo này tôi giảm mỡ mặt, vỗ nhiều có tác dụng.”
Nói xong, ánh mắt lại bực bội liếc sang Lăng Lâm: “Anh có quản nổi bạn gái anh không, tôi là đàn ông to đầu thế này mà còn gọi tôi Tiểu Bốc.”
…
Lúc này Kiều Vi đã hoàn toàn tỉnh táo, lặng lẽ ngồi dậy khỏi giường, buộc lại tóc, chỉnh lại váy áo.
Hoắc Hào Chi vẫn thấy khó chịu, đứng dậy định vào nhà tắm dội nước lạnh lên mặt, Kiều Vi hẳn đoán ra ý đồ nên kéo anh lại.
“Mu bàn tay anh không được dính nước, chờ chút đã.”
Cô thở ra một hơi, sắc đỏ trên mặt cũng tan sạch rồi lại dùng cồn sát trùng cho anh.
Động tác nhanh hơn nhiều so với lúc nãy, quấn xong băng, cô cất hết thuốc men, để lại trên tủ đầu giường rồi lập tức bước ra khỏi phòng, nhường chỗ cho anh.
Người vừa đi, Hoắc Hào Chi liền vào phòng tắm, ở đó rất lâu, đến khi thân thể bình ổn mới quay ra, chỉnh phẳng chăn gối giúp cô rồi thẳng bước ra cửa.
Ngay khi gần đến cửa, vạt áo khoác quét gió hất tung một tờ giấy mỏng, rơi xuống ngay chân anh.
Anh dừng lại.
Đó là một tờ bản nhạc viết tay, giấy đã ố vàng, rõ ràng có tuổi đời.
Ngẩng đầu lên, anh lập tức thấy một chiếc rương quen thuộc đang mở ra, đặt ngay trên nóc két sắt không xa.
Hoắc Hào Chi nhớ dai, nghĩ một chút là nhận ra ngay: Chiếc rương này chính là thứ Kiều Vi mang theo khi rời khỏi nhà họ Tịch hôm đó, ngoài chiếc rương ra chỉ có thêm hộp đàn.
Anh đặt tờ giấy kia lên đầu xấp bản nhạc rồi thấy bên cạnh có một tập ảnh cũ.
Đó là ảnh hồi nhỏ của Kiều Vi, có ảnh cô tập đàn, có ảnh chụp chung với ba, cũng có cả ảnh ba người trong nhà.
Đây là lần đầu tiên Hoắc Hào Chi nhìn thấy ba của Kiều Vi trong ảnh, ông hơi khom xuống, một tay đặt trên vai con gái mới ngang hông, ngũ quan tuấn tú thư thái, trong mắt mày của Kiều Vi thấp thoáng vài nét giống ông.
Ở bên con, thần sắc ông dịu đi nhiều, khác hẳn mấy tấm hình in trên sách báo, chẳng thấy chút kiêu ngạo nào như lời đồn về một thiên tài violon.
Ngay cả mẹ của Kiều Vi khi cười lên cũng không giả dối như bây giờ, khi đó họ trông thật sự là một gia đình ba người hạnh phúc.
Hoắc Hào Chi lật từng tấm, trong lòng khẽ nghĩ, thì ra lúc nhỏ Kiều Vi là như thế này.
Cô từng thích mặc váy đỏ, mái tóc cũng không dài như bây giờ, đuôi mày cong cong, đôi mắt to đen láy linh động, khóe môi luôn nở nụ cười rạng rỡ, vô lo vô nghĩ.
Hoắc Hào Chi bỗng thấy dường như mình đã có chút hiểu được người đàn ông ấy, ông tình nguyện vì cô mà chống đỡ cả trời cả đất, chỉ là tuyệt đối không muốn để cô chịu chút tổn thương nào.
Nếu đổi lại là anh thì chắc chắn cũng sẽ không nỡ nói cho con gái biết tin mình chẳng còn sống được bao lâu, với một đứa trẻ mà nói, điều đó quá tàn nhẫn.
Chỉ có thể chọn cách rời đi thật xa, để lại cho cô niềm hy vọng, dù là nhớ mong hay oán hận thì ít nhất ông vẫn còn sống trong lòng cô, chỉ là ở một nơi cô không nhìn thấy, hóa thành động lực để cô không ngừng tiến về phía trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=61]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận