Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 71  ·  8.5%
Tường Vi Nhỏ
Chương 6: Chương thứ nhất
02/11/2025 15:10· 1,706 từ

Vừa về tới nhà thì điện của mẹ Kiều đã gọi tới “Kiều Vi, rốt cuộc con làm cái gì, dạy con như vậy rồi mà chưa có ý thức về thời sao?” Trong giọng nói bình tĩnh bà ẩn chứa một cơn dữ: “Con xem bây là mấy giờ rồi?” bệnh viện đi ra vẫn như lần đều không thoải mái, Vi ôm bụng, đổi tay trái cầm điện thoại. Nhẹ giải thích sơ qua về việc nạn giao thông: “Trên xảy ra tai nạn nên trễ “Có bị thương hay Giọng mẹ Kiều có chút gần như không thể ra. “Không sao.” Bên giường như thở dài nhẹ một hơi: “Vậy bây giờ tự mình xử lý gọn gàng đi tới đây, trong 45 phút nữa mẹ muốn thấy xuất hiện ở cửa phòng hòa “Biết rồi.” Kiều Vi nhắm mắt, giọng trả lời. ___ Kiểu thì không kịp làm, A chỉ kịp buộc cho cô thành tóc đuôi ngựa. Dùng thời gian nhất để trang điểm nhẹ, phủ lớp phấn mỏng và mịn, kẻ mày cong nhẹ, tô cho đôi môi một son hồng. Cũng may Kiều Vi xinh đẹp trời sinh, khí chất quý trầm tĩnh, dù như thì khi xuất hiện trước người khác cũng không thất lễ. lý cầm bộ lễ đã chuẩn bị sẵn đến, váy hội phối cùng khăn choàng lông. Vi nhìn thoáng qua rời tầm mắt. “Đổi bộ nào đơn giản một chút.” rất chói mắt, cũng quá phô rồi. Trợ lý của A Nguyên máy môi không dám trả lời, mặc giản dị quá định giám đốc Kiều sẽ hài lòng. Vẫn là để A Nguyên ngẩng đầu lên phó: “Nghe theo Đi tới phòng thay đồ bộ váy trắng kia đến phối với chiếc túi dê màu xanh nhạt, nữa ra ngoài mặc thêm áo là không lạnh nữa.” Trợ lý chuẩn bị chạy đi bị A Nguyên gọi ghé vào tai nói câu. Hôm nay Kiều trang điểm không còn tĩnh như mọi khi, thỉnh lại cúi người. Trong giới ai cũng là người tinh A Nguyên tự nhiên đoán dạ dày của cô khó chịu, lẽ là đến kỳ rồi. Khi sưởi tay được đưa tới Kiều Vi, cô chỉ mỗi đôi bốt ngắn, A liền dán thêm mấy sưởi ấm vào bên áo khoác của cô. Cô này vốn sợ lạnh, đến mùa đông tứ chi như đóng băng. “Cảm “Mấy đồ này cũng không của tôi, tôi cũng chỉ là hoa dâng phật mà thôi.” A cười rộ lên. Kiều Vi cũng đầu lên nhìn về phía cô nở một nụ cười, xong lại cảm thấy hơi mỉa mai. Ngay cả ngoài còn nhớ rõ chuyện vậy mà mẹ cô thế nào cũng không nhớ được. lẽ dù có nhớ rõ, cũng khinh thường mà tuyệt đối chịu phí thời gian làm đó. Kiều Vi vừa kịp nơi ngay trước khi hòa nhạc bắt đầu. Đa số phận người nghe đều đã vào vị trí, ngoài đại buổi hòa nhạc lúc này yên tĩnh. “Ai?” “Tống Thường “Bà cụ Tống?” Kiều Vi hơi bất ngờ. Người quả thật cô có quen, quen sách giáo khoa. Là trong những nghệ sĩ đàn piano nhà soạn nhạc thuộc đầu tiên nổi tiếng nhất nước, cái tên này đối với người học nhạc mà nói sấm rền bên tai. “Phía đầu tư thì cứng không tiếp thu gì cả, tôi nghe nói ông ấy là rất có hiếu, vậy chỉ còn cách đánh vào người ở bên cạnh ông thôi.” Nói như vậy, cụ Tống là mẹ nhà đầu tư lớn. như mẹ Kiều đã gặp trở ngại, nói đến đây liền mày: “Chỗ ngồi của chúng sát cạnh nhau, đến lúc đó chỉ cần nói những tài mà bà ấy hứng tiếp lời với bà là được. Nhân cơ hội làm quen đi, những việc còn để mẹ tự lo.” phía thằng nhóc Tịch Việt chẳng ra chút tin tức nào, không biết lão già đã ngầm giúp nó nhiêu. Đã không có ai chống thì bà đành tự nghĩ cách Lần này một khi tiền được rót vào hạng bà sẽ là người công lớn nhất. Đến lúc đó lại chuyện thay đổi quyền phần, thì ngay cả đồng quản trị cũng sẽ thể viện ra lý do để thoái thác nữa. Bà sức tưởng tượng, Kiều lại cười chế giễu nói: “Mẹ sự đánh giá con quá con làm gì có lĩnh mà đi bắt chuyện với ta chứ.” “Kiều Vi.” Bà lên với vẻ không “Cho con học âm nhiều năm như vậy là uống à? Vả lại, ngay một chút mánh khóe bản trong giao tiếp mà cũng không biết?” Đúng thật là biết. Kiều Vi quay đi không nói thêm gì lại thấy mẹ Kiều tiếp: “Nếu không được thì nhắc tới tên ba con hồi trước khi ông còn dạy học từng có phần giao tình với ấy.” Lời này vừa nói ra, môi Kiều Vi nở một cười châm chọc liền lại, bước chân chậm dừng lại. “Con lại cái tính trẻ con nữa thế?” “Đừng bao giờ tới tên của ba con Trên mặt Kiều Vi không còn cười. Bà không xứng. Cô rút ra khỏi khuỷu tay của mẹ nhanh chóng bước lên phía không ngoảnh đầu lại mà để lại phía sau. Trước khi biểu diễn bắt đầu, Kiều đối chiếu số ghế trên rồi tìm được chỗ ngồi của hàng phía trước tầng hai. trí ở ngay chính giữa, khu vực có hiệu quả thanh tổng thể tốt Buổi biểu diễn của nhạc Giao hưởng Chicago, vậy mẹ Kiều vẫn có thể được vé ghế chỉ chắc hẳn đã phải không ít công sức. Trong đại mở điều hòa, lúc khu vực khán phòng ánh bắt đầu chớp tắt lúc sáng tối, trong năm phút nữa bắt đầu diễn tấu. Kiều Vi tìm chỗ để ngồi để áo khoác vắt ra sau, mới vừa ngồi định bỗng nhiên cô cảm toàn thân không thoải mái. thẳng sống lưng, cô nghiêng nhìn trái nhìn phải trực tiếp va vào ánh mắt đen nhánh. Gặp rồi! Kiều Vi trợn tròn cái vé này đáng phải ngồi bên cạnh cụ Tống chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=6]

Đèn đúng lúc này bật lên chớp mắt, người đàn ông dường thấy biểu cảm của cô cho người ta cảm thấy vẻ, hơi tinh quái chống khuỷu tay lên tay vịn chỗ cô ngồi, khoảng cách giữa người lập tức được kéo lại. Khoảng cách gần vậy, Kiều Vi có nhìn thấy rõ ngũ quan tuấn của anh ta, làn da nõn trơn bóng, lông dài quá mức. Ánh sáng gợn lưu chuyển, ở khóe mắt mày thậm chí còn thể nhìn ra vài phần trong như trẻ con chưa hiểu đời người. Chẳng qua Vi đã hiểu rõ, chỉ là biểu hiện dối. Bởi vì ngay giây người đàn ông liền nhàn mà ung dung nhấc khóe môi giọng trầm thấp lười cười nói: “Như vậy đây là hợp tình cờ gặp, quả thật với ban nãy vui hơn nhiều.” khéo nha, em gái của Việt.” Cũng không biết anh nói vậy rốt cuộc là cố hay vô tình, tóm lại thì Vi đã bị chọc phải. Vừa lúc, mẹ Kiều cũng tìm được ngồi, đặt túi sách cạnh cô rồi ngồi Không khéo, cô ngồi đây với đích không trong sáng. Đèn ngừng khuôn mặt Kiều Vi hoàn nóng rực trong bóng tối. Hào, gặp được người quen sao?” bà nội.” Kiều Vi được anh ta thấp giọng trả Trong sách giáo khoa lịch sử nhạc cận đại chỉ về hành trình thuở thiếu, hoàn cảnh sáng tác tựu âm nhạc của các nhạc nhưng lại hiếm khi nhắc đến họ đi đến sau cùng. Đến tuổi già bà cụ sống ẩn dật không ra Kiều Vi không ngờ đại nhạc gia như bà ấy kết hôn với giới giàu. Đương nhiên lại càng biết, cháu trai của bà lại chính là cậu tử nhà giàu mà đã vô tình đắc tội vào này. Lúc này mẹ Kiều cũng người ghé sát lỗ cô hỏi: “Vừa rồi nói chuyện cùng ai Kiều Vi chỉ cảm ánh mắt của những xung quanh làm cô gai sống lưng. Cô chỉ ngồi người vỗ tay mà không lời. Người chỉ huy dàn bước lên sân khấu, lời nói theo của mẹ cô bị bao trong tràng pháo tay vang khán phòng hòa nhạc.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận