Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 71  ·  25.4%
Tường Vi Nhỏ
Chương 18
12/11/2025 14:47· 3,311 từ

Ở thành phố G lâu, không hiểu sao Hào Chi lại càng bực bội, mấy ngày liền ngay chuyện vui chơi cũng buồn hứng thú, sáng sớm chạy đến trường đua ngựa. Trường ngựa Tây Đình vốn ông cố bên ngoại của Hào Chi bỏ tiền dựng, năm xưa còn được xem sính lễ khi bà nội gả Về sau nghe tin trai ở nước Anh quán quân cưỡi ngựa, ấy lập tức vui vẻ hẳn sang tên Hoắc Hào Đất đai ở thành G đắt như vàng, đua ngựa này suốt nửa thế kỷ không mở rộng, xây thêm khán cải tạo đường đua, thậm từng tổ chức không ít giải tế, giá trị tất đã khác xưa rất nhiều. Ba từng mấy lần muốn tiếp nhưng lại không định cho cậu con trai ra gì này quản lý. trêu thay, bà cụ từ ra ngoài chỉ coi mỗi cháu là bảo bối của ấy, ngay cả con cũng chẳng để tâm, cả đều bị gạt đi. “Cậu Hoắc, lâu vậy rồi cậu không đế đô, thật sự không sao Nghiêm Khôn khoanh tay tựa trường đua ngựa, lấy làm hỏi: “Tính ra cũng hơn tuần rồi nhỉ?” Hoắc Chi cúi đầu chăm cho ngựa ăn cỏ tươi được chuyển đường không từ về, lơ đãng đáp cho “Không cần tớ quay lại, khắc sẽ có người sốt ruột đến, cứ chờ mà Nghiêm Khôn thăm dò: “Vì chuyện án nhà họ Tịch?” Hào Chi không trả lời mà đầu, đổi chủ đề: vài vòng không?” Nghe cơ hội ra sân, con thuần chủng màu trắng lập dựng tai, móng trước khẽ lên, hừ mạnh một tiếng. Có vội mở cửa chuồng nó. Nghiêm Khôn bực “Thôi đi, ai dám chạy quán quân cưỡi ngựa cậu, tự cậu chơi “Chán thật.” Hoắc Hào Chi găng, vỗ nhẹ hai cái lên ngựa, dắt ra chỗ nắng tung người lên yên. cương vừa kéo, giày cưỡi khẽ thúc, con ngựa màu trắng tức phóng như bay, bờm mượt lên, cảnh vật hai ào ào lùi lại phía sau. Khôn nhìn theo bóng anh khuất dần mà thở Nói là bạn bè nhưng nhiều chính anh ấy cũng chẳng rốt cuộc Hoắc Hào đang nghĩ gì. So với họ Hoắc thì nhà họ Nghiêm chẳng thể sánh bằng. Tuy cũng chuyện đau đầu nhưng đám nữ bên ngoài của ba anh cùng mấy đứa con riêng, nấy đều bị mẹ ấy trị cho ngoan ngoãn. nhà họ Hoắc thì khác, từ hai mẹ con kia ba Hoắc Hào Chi đích thân vào cửa là đủ thấy tuyệt đối không phải đơn giản. Mấy năm nay danh của anh cả nhà họ vang xa ra ngoài, ngược lại biến cậu chủ Hoắc thành một ăn chơi lêu lổng ngày. Dù đúng là Hào Chi chơi nhưng nhờ có nội chống lưng, anh chưa từng thốn gì và vẫn sống thoải Dù sao tài sản tên hiện giờ cũng đủ tiêu mấy đời, biết đâu Chi thật sự chỉ sống như một công tử rang? Nghiêm Khôn không hiểu, mắt anh ấy thì rõ ràng Chi là một người vô cùng minh. Cùng học cờ vây, anh đạt đến bát đẳng, học cưỡi ngựa, chỉ có giành quán quân, chỉ anh lại chẳng chịu chút tâm sức nào chuyện làm ăn, từ ngày về đến nay cũng chưa từng thấy động tay vào việc chính. anh ấy có được tố như Hào Chi thì nhất định khiến nhà họ Hoắc long trời đất, hả được cơn tức mới thôi. Mới mười phút, Hoắc Hào Chi đã ngựa chạy một vòng rồi quay ngồi trên lưng ngựa cao cao xuống, mở miệng: “Tớ hỏi chuyện này.” “Chuyện gì?” Mí Nghiêm Khôn còn chẳng nâng lên, tỏ vẻ mấy để tâm. “Tớ một người bạn… Không, ý tớ làm thế nào để nói chuyện người khác, làm thế nào cho cô ấy vui hơn?” “Ôi Nghiêm Khôn ngẩng đầu, đánh anh một lượt rồi mới chậm mở miệng: “Ủa, cậu chủ Hoắc tình rồi à? Định cưa nào mà bỗng nhiên nghiêm thế?” “Bớt lảm nhảm đi, thì trả lời.” Hoắc Chi mất kiên nhẫn. “Hỏi người còn không biết hạ giọng chút, cậu đứng cao thế, còn chẳng nghe rõ nói gì…” Hoắc Hào dứt khoát nhảy xuống ngựa, tay nhìn chằm chằm anh ấy. này dễ thôi.” Nghiêm tranh thủ đưa tay sờ con ngựa cưng của anh: lái chiếc xe ngầu nhất trong đi đón, nếu cô vẫn dửng dưng thì nói thẳng cậu họ Không biết thì bảo cô ấy tên cậu trên mạng, có cô nào xiêu…” Âm thanh bị chửng trong tiếng hí chói của con ngựa màu thuần chủng. Nó ngẩng đầu kiêu ngạo, làm Khôn giật bắn lùi bước. “Đệt, cậu chủ con ngựa này của cậu hù chết tớ à.” đời.” Hoắc Hào Chi ngựa đi thẳng qua người anh “Toàn đưa mấy ý vẩn.” Kiều Vi chẳng những biết tên anh mà còn coi như gió thoảng, không thèm đoái Nghiêm Khôn lì lợm theo: “Tớ nói cho cậu biết, đuổi phụ nữ kiêng kỵ nhất bám dai rồi lười quan trọng là phải thầm toát ra hormone, để cô nhìn thấy điều kiện của cậu, thu hút rồi tự khắc chủ động lao vào…” Cuối cùng Hào Chi cũng hiểu mỗi tình yêu đích thực Nghiêm Khôn đều là mấy chúa ở hội quán. có hiểu tớ hỏi không?” Hoắc Hào Chi tháo bảo hiểm, ném về phía anh “Tớ vừa hỏi cái gì?” Khôn nhớ ra ngay, đắc ý tay: “Thì tặng quà chứ còn muốn phụ nữ vui thì phải đúng món hợp ý cô ấy.” ra thì cũng không hẳn quá lý. Lần trước lúc rời dường như Kiều Vi rất tặng cô một món quà như xin lỗi cũng chẳng đáng. Hôm đó Kiều hỏi anh muốn gì? ra Hoắc Hào Chi cũng không mình muốn gì, ở Kiều Vi có thứ gì để anh muốn, chỉ là cảm giác chuyện với cô lại thú lạ thường. Kiều Vi vờ nghiêm trang, Kiều nổi giận, Kiều Vi chửi tất cả đều chẳng giống bất kỳ ai khác. Hứng thú đến đột ngột nhưng ngày anh vốn vẫn dễ bị cuốn bởi một món đồ chơi, dự án hay một môn thao nào đó rồi khi qua đi thì cũng nhạt Chỉ là lần này biết Kiều Vi mắc Anh cũng chẳng nói trong lòng là cảm gì, vừa tiếc nuối lại vừa hẫng. Hai hôm nay đều không buồn ra ngoài, nghĩ không nên trêu chọc cố gắng phân tán sự ý sang trò khác thế nào cũng thấy chán chường vị. Anh im lặng trước, sự tò mò của Khôn càng lúc càng dâng “Rốt cuộc cậu để cô nào thế… Nói đi chứ, bốc đúng thuốc được phải chứ?” Hào Chi xoay người ngựa, cụp mắt liếc anh một cái rồi đáp: quan quái gì đến tớ tự chơi.” Tiếng ngựa lóc cóc vang người cũng đã đi xa, còn Nghiêm Khôn đứng lầm bầm, thằng này đúng dai. Sáng sớm mồ hôi toát trên lưng ngựa, Hoắc Chi sảng khoái tắm một trận, định về nhà thì quản lý tin anh tới, vội chạy lại. “Cậu chủ may mà anh đến, tôi còn gọi điện cho anh.” “Có gì?” “Vừa rồi bên phố báo tin, nói trường ngựa của mình nằm trong vi giải tỏa để xây khu mại mới.” Sắc mặt quản nghiêm trọng: “Nếu quy hoạch này sự được thông qua, e chẳng bao lâu sẽ phải bị di dời…” “Điên à.” Hoắc Hào Chi cười “Thật nghĩ cái gọi trung tâm thương mại cần quy hoạch, duyệt bán đất là dựng lên chắc?” Khu nhà bỏ hoang ngoại ô phía bắc do người nhiệm ném cả đống tiền xây vẫn còn là bài học nhãn kia. “Chuyện này là đoàn nào đứng ra?” Hoắc Hào tiện tay quăng cái đang lau tóc. “Nghe nói là Hải…” “Hay thật, muốn lấy nhà tôi để phá luôn đua ngựa của tôi à?” môi Hoắc Hào Chi như một nụ cười nhưng đáy mắt lạnh lẽo đến cực điểm. hôm đó, Kiều Vi về nhà đồ thay, cố tình bữa cơm, nghĩ giờ này chắc khách chẳng còn ai. Ai bữa tối nhà họ Tịch hôm vẫn chưa tan. “Vi em về rồi.” Tịch Việt là đầu tiên nhìn thấy cô. làm vội vàng thêm đũa, mẹ Vương đi tới xách túi và áo khoác. Vi lễ phép gọi một rồi lắc đầu từ không buông tay: “Không cần đâu, con đã ăn rồi.” Đúng lúc cất lời, cô chạm phải ánh mắt Hoắc Chi từ bàn ăn quay sang mình. Dưới ánh đèn vàng ấm phòng ăn, gương mặt anh hiện những đường nét sâu khóe môi vương nụ cười lười Lại mời cái cậu công tử chơi này đến ăn cơm, chẳng giờ giấc cũng chẳng nề nếp thường ngày. Ánh mắt chạm nhau, Kiều Vi người đầu tiên né tránh. trường còn chút việc, con lầu thu ít đồ mọi người cứ ăn Cô xoay người bước lên tầng, buồn nhìn sắc mặt mẹ bởi trước mặt người thì dù thế nào bà phải cố giữ nụ Những ngày qua cô về, lại chẳng bắt hẳn bà đã tức giận đến điểm. Đồ đạc không nhiều, chừng mười phút, Kiều Vi xách hành lý xuất hiện cầu thang. Bước chân khàng xuống lầu, lờ nghe thấy tiếng trò từ phòng ăn, lọt vào tai tiên là giọng nói nhiên của Hoắc Hào Chi. quá ạ, bình thường vốn không để tâm chuyện này, nếu mục đích của tối hôm nay là việc đó, e rằng sẽ ngài phải thất vọng rồi.” Tịch bật cười ha lại tiếp nối mấy câu nhận xã giao. Nghe như sắp từ, Kiều Vi bước hơn. Nếu để Hoắc Hào Chi cửa trước, tối nay e rằng chẳng đi được. Quả nhiên xuống đến nơi anh đã được ba con tiễn ra cửa phòng khách. “Vi Vi, chờ một chút.” Mẹ Kiều mỉm gọi: “Mẹ còn vài lời nói với con.” Kiều siết chặt chiếc túi trong khựng lại rồi chậm rãi người: “Con phải về trường, có để hôm khác nói ạ.” “Tối nay ông không có ở đây, cũng không xe, hơn nữa mai đưa đi thì vẫn kịp.” cháu đưa cô ấy.” Hoắc Hào bất chợt xen lời. Câu thốt ra, vẻ ngạc nhiên tức hiện rõ trên mặt mọi Anh nhận lấy áo từ tay người làm, gọn rồi vắt nơi cánh trầm giọng giải thích: phải qua thăm bà nội, đường đi ngang nội thành, đường.” Nghe thì có nhưng ai ở đây chẳng biết Hào Chi vốn lười dính chuyện phiền phức. Ánh mắt Tịch dừng trên hai người giây rồi cất tiếng: “Để anh…” còn chưa dứt, ba ấy đã kịp thời ngang: “Thế thì càng làm phiền cháu rồi.” Khóe Hoắc Hào Chi cong lên: “Không đâu.” Nói xong anh đầu nhìn Kiều Vi, nhướng mày: thôi?” Chiếc Cayenne dừng trong sân, rõ vị công tử này rốt sắm bao nhiêu chiếc, nào cũng thay mà hề trùng lặp. Kiều lên xe đóng cửa, nghiêng đầu ra ngoài cửa kính. thôi.” “Đợi đã.” Hoắc Chi chưa vội nổ tay phải đặt lên phụ, người hơi nghiêng sang. “Anh gì vậy?” Kiều Vi cau thấp giọng quát khẽ, thân thể phản xạ rụt lại. của cô chưa đóng chặt.” Hào Chi ngẩng đầu nhìn giọng nghe vô tội đến hàng mi cùng sống mũi sát cằm Kiều Vi, đường tinh xảo còn hơn một cô gái. “Tôi tự Kiều Vi lạnh nhạt, đưa đẩy anh ra rồi đóng cửa rầm. “Lái xe đi.” May kính xe là loại chiều, mẹ Kiều đã lưng bước vào, đám hầu cũng không nhìn trong, vẫn đứng thềm mỉm cười và tiễn khách Chiếc xe lao vút trong ánh đèn xa xa vành đai cao tốc loang lướt qua. Kiều Vi luôn giữ hình tượng rất dù có mệt mỏi nào cũng ngồi ngay ngắn lưng. Chỉ là vừa vào xe, cô liền im lặng nói một lời. Mấy lần Hoắc Chi định mở miệng nhưng vì không khí tĩnh lặng trong lời đến môi lại nuốt xuống. gì ra cũng thấy không hợp Gió bị thân xe xé thành luồng sắc bén, tiếng gào bị ngăn cách trong khoang cách âm kín, đường đi bằng phẳng, lần này Hoắc Hào quả thật chịu yên ổn Cuối cùng cũng sắp vào khu thành thị, lúc xe xung quanh dần đông lên, Kiều mới mở miệng. “Thả xuống ở ngã tư phía trước được.” “Cô không về trường Ánh mắt anh khựng lại chiếc hành lý đặt cạnh chân “Cậu chủ Hoắc.” Kiều Vi đầu hỏi ngược lại: “Chúng quen thân đến mức sao?” Giọng cô lúc nào mang theo chút kiêu ngạo trầm như gió khẽ lay liễu, lại như suối nguồn trong vĩnh viễn thong thả chứ chẳng vã. Ngay cả câu “cậu Hoắc” mang theo ý mai kia, từng chữ cô nhấn ràng nhưng nghe vào lại vô êm tai. Đúng lúc dừng ở đèn đỏ, Hào Chi giả vờ nghe thấy, vui vẻ đạp phanh: còn xách hành lý bất đi đâu, tôi đưa cô qua.” Vi không định về trường, cũng có ý tới bệnh viện, còn cứ ở mãi nhà Quý chú Quý dì Quý chắn sẽ đoán ra gặp chuyện gì… Thực ra cô có chỗ nào để đi, tính thuê khách sạn tạm một đêm. Chỉ là lời này cô dĩ nhiên không nói với anh: tôi xuống ở ngã tư phía “Đoạn đó cấm dừng, sẽ bị phạt.” Hoắc Hào Chi nghiêm từ chối, Kiều Vi còn định thêm thì điện thoại anh Giờ này đám công tử bắt đầu bước vào cuộc về đêm, chắc lại có người rủ anh đi, Hoắc Hào vài lần đưa mắt Kiều Vi rồi lại về. Trong xe chỉ nghe giọng thấp xuống, dứt khoát từ “Bên này tôi có việc, tối không qua nữa.” Kiều vẫn nhấn mạnh: “Không cần ý tôi, anh cứ đi chơi tôi xuống ngay ngã tư phía Đầu dây bên kia loáng thoáng giọng phụ nữ vang lập tức đầy hứng thú: trong xe có người à?” Hoắc Hào Chi hạ đáp qua loa một câu. là phụ nữ? Lần đầu đấy, chủ Hoắc!” Kiều Vi ngồi bên cạnh, bất cứ lúc nào có thể mở cửa xe, may là lần này anh có dự tính, cất khóa vào túi trước. Đường phố thị lúc chạng vạng ồn ào, chẳng lo cô nghe thấy bên tai nghe bluetooth. không?” Bên kia lại hiếu gặng hỏi. Chiếc Cayenne của Hoắc Chi chen chúc trong xe chậm rãi, yết anh khẽ động, len lén nghiêng liếc sang Kiều Vi đang nhìn ngoài cửa sổ. Dưới ánh đường đỏ quạch, làn da mịn như sữa, gương mặt dịu dàng, đôi mắt láy long lanh như mang sáng, đôi môi hồng nhạt cong. Đẹp thật. Anh lại ánh mắt, khẽ gật Gật xong mới nhớ bên kia có nhìn thấy, bèn hắng “Ừm” một tiếng coi trả lời. “Đẹp đến mức cả cậu cũng phải khen à?” bên kia càng thêm hiếu “Qua đây đi, cùng chơi, mọi người làm quen, này có gặp cũng chào hỏi.” “Đừng có voi đòi tiên.” Cúp xong, Kiều Vi lại nhắc đến muốn xuống xe. Hoắc Hào Chi một lát rồi nảy ý, khóe mắt hơi “Cô mang nhiều đồ thế này, tiện lắm, tôi đã là tiện đường đưa cô đi, thể bỏ cô giữa đường Đôi mắt đào hoa tình, làn da trắng, mũi cao thẳng, trời đã mang dáng vẻ công ăn chơi, lúc này khóe mắt cong, cười lên lại càng sát “Nếu anh bận thì cứ làm việc, đưa tôi đây là đủ rồi.” Kiều Vi túc nói lời cảm ơn. Hào Chi lắc đầu, nghĩ ra dung hòa: “Thế này cô cứ theo tôi lát nữa qua giờ cao tôi đưa cô về trường thế thôi.” Anh vừa dứt đã rẽ tay lái ở ngã Kiều Vi còn chưa kịp ứng, xe đã rẽ vào hẻm tối om. Cô siết chặt an toàn trong tay: “Đi đâu “Ban nhạc của tôi.” Kiều khựng lại một chút rồi cười: “Ban nhạc của à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=18]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận