Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 71  ·  23.9%
Tường Vi Nhỏ
Chương 17
12/11/2025 14:47· 1,648 từ

“Viên Viên, đưa kéo cho tớ.” gái mà biết chắc giận lắm đấy, stylist tốn bao công mới làm được này.” Miệng Quý Viên thì vậy nhưng chẳng hề có ý cản, khóe môi vẫn nụ cười thoải mái, từ sân khấu ném kéo “Đỡ cho chắc nhé.” Vài tiếng xoạt khẽ vang, mười ngón tay của Kiều Vi lại trụi, từng mảnh móng bóng rơi xuống nền gỗ sáng Như kẻ tha hương ngày, khi về đến quê lại bất giác chùn chân, Vi rõ ràng đã bị sẵn sàng mọi vậy mà vẫn đứng cây đàn thật lâu rồi dám cẩn thận lấy nó khỏi hộp. Khoảnh khắc tay chạm vào thân đàn, như có một chiếc van trong bất ngờ bật tung. ký ức ồ ạt ùa gần như trở thành xạ khắc sâu vào xương tủy, Kiều Vi mở vai, bụng, đứng thẳng lưng, cằm tựa lên giá đỡ. “Mỗi biểu diễn đều phải mang theo kính cẩn.” Từ khi mới bốn ngày đầu tiên cầm đàn một phần tám trong tay, cô đã dặn như Chơi violin không chỉ đơn thuần động tác cơ học cung trên dây mà phải sự mở rộng của cơ nó cần cất lên xúc của con người chứ phải kỹ xảo. Âm thanh là khi dây đàn rung cộng hưởng cùng thân đàn không khí, là khúc tuyệt diệu của thiên là tiếng hát trong trẻo, trữ của một thiếu nữ. Đó phải một sức mạnh dịu nhưng lại đủ để chạm tới sâu trong tâm hồn. Sau chỉnh lại cao độ và từng một, cổ tay phải của Vi cứng đờ đến mức đáng cô thử kéo trọn vẹn dừng lại. Dù đã nhiều năm tập đàn, ngón tay cô thậm còn kém linh hoạt cả khi mới năm, sáu tuổi. cô đập dồn dập nhưng bản thân cũng chẳng rõ cuộc đang sợ điều gì. “Seitz tiếp theo đi, Vi Vi!” Viên dưới khán đài căng thẳng cô. Ánh đèn rực rỡ chói mức khiến mắt Kiều Vi buốt, cô dựng đầu ngón trái, đệm thịt ngón chạm lên đàn lạnh lẽo, lông cung khẽ giai điệu lại một lần nữa lên. “Vivaldi , chương Cung đàn chợt khựng, Kiều nghe theo lời cô lập tức đổi sang bản nhạc “Chương ba.” “Dont - Bài số mười ba.” “Rode .” Wieniawski .” Quý Viên cúi đầu, nhanh từng trang bản nhạc, hết này đến tờ khác thay lên trước mặt. Kiều Vi nối tiếp không ngừng, bản này sang bản khác, kéo chẳng biết mệt mỏi. Bất kể đàn hay dở thế nào, đại sảnh trống trải này, khi tai chỉ còn lại âm thanh chính mình, lòng cô thật sự tĩnh lặng. như những năm tháng ở tập nhạc trường cấp từ tinh mơ đến khuya vẫn cảm thấy mãn. Lo âu, bồn Đều lùi xa. Quý từ bản nhạc nhập môn Kiều Vi, dần lật đề thi năm cô thi trường trung học phụ thuộc… của ba cô. Lần này tay Kiều Vi khựng lại, cùng cũng dừng hẳn. Ngón tay từng đốt đều đau nhức khó đầu ngón bỏng rát như đang Từ cổ tay đến cánh tay bả vai, cả cánh cô nặng nề, như chỉ cần xuống thì sẽ chẳng thể nào lên nổi, vậy mà không nỡ dừng lại. Mồ hôi đầy trán, từng giọt rơi mắt, trước mắt trắng xóa khoảng nhưng trong khoảnh khắc lòng người lại kỳ diệu lạ bỗng nhiên tĩnh hẳn. “Còn cần tìm bản nhạc cho cậu không?” Thực ra Quý Viên đã rõ câu trả lời. Quả nhiên Vi không đáp, cô khẽ mắt, mọi âm thanh phòng khách dần lùi Cô chỉ còn nghe hơi thở mỏng nhẹ nhịp tim khe khẽ của chính Gió biển lướt qua mặt, sóng lăn tăn. Ngay từ nhạc đầu tiên, sóng đã ào tràn tới, vỗ nhè nhẹ vào làn gió trong trẻo, thuần khiết chan chứa dịu dàng, khúc nhạc tình trên cung âm giai La khiến người ta đến nhịp thở cũng trở thoải mái, dễ chịu. Bản quen thuộc nhất bao giờ cũng bản mình thấu hiểu sâu nhất. Giống như viên kẹo ngày bé ăn hằng ngày, dẫu rất lâu không chạm tới, cần bóc lớp giấy gói, lưỡi sẽ lập tức lại hương vị đã khắc trong tận cùng tâm trí. Cái giác thành thạo ấy khiến con thư giãn, tự nhiên hơn, dàng nhập vào trạng hòa làm một với cây Đoạn giữa, từ chất tình chuyển sang như thổ lộ mãnh liệt, giai luyến láy tươi sáng, bổng, bồi âm ngân dài, nốt kép khiến cả bản nhạc ra như biển cả, mênh mông vừa lặng yên. lâu rồi cô chưa chạm phím đàn, kỹ thuật chỗ còn vấp phải lỗi nhưng cảm xúc lại tràn, đầy đặn và rệt. Nghe một lúc, Quý Viên xoay người. Cô ấy đưa che miệng, ngẩng đầu, mắt lặng lẽ ươn ướt. Quả bất kể đã trải bao lâu, chỉ cần trong khoảnh Kiều Vi đứng dưới đèn sân khấu, tất đều bị xóa nhòa, trí lập tức bị cuốn thế giới mà nên. Và cũng chỉ cô mới mang theo năng và thiên phú ấy. bạn Kiều Vi của cô chỉ khi đứng trên sân khấu thật sự rực rỡ nhất. kết của bản nhạc những nốt bồi âm, lần này Vi đã khống chế ngón tay, tiết tấu chậm tùy ý, nơi bờ biển ngân dài mãi, sóng lan ra trôi về phía chân trời. Bản đã kết thúc từ lâu nhưng phòng khách trống trải vẫn chẳng ai cất lời. Cổ cầm vĩ của Kiều Vi run không ngừng, mồ hôi trán rơi xuống nền cứng, cô gần như giữ nổi cây đàn, thế chưa bao giờ trong lòng thấy bình yên và trọn đến vậy. “Tớ thật sự rất Kiều Vi ngẩng đầu, khóe cong lên nụ cười nhiên như một đứa trẻ, mắt ánh lên tia lấp lánh như sao, cô lại một lần nữa: “Quý Viên, thật sự rất vui.” Kiều xin nghỉ, suốt một tuần không trường cũng không đi bệnh viện, ngày đều theo Quý Viên lì trong phòng đàn cô, cuối cùng chính bác chủ trị phải gọi trực tiếp thông báo cô lấy kết quả xét Quý Viên ngồi trước đàn luyện phần hòa âm, vừa lư vừa chăm chú, gương mặt vẻ mà nhập tâm. Kiều Vi dãy số, lặng lẽ khép phòng rồi bước ra ngoài, đứng ban công mới bấm nghe “Kết quả xét nghiệm được khả quan lắm, cô cô cần nhanh chóng báo cho nhà để làm thủ tục viện.” Cổ họng khô của Kiều Vi khẽ “Kết quả… Là gì?” thư dạ dày giai tiến triển, tôi phán bộ khối u có xu di căn, hơn nữa còn xuất tình trạng tế bào rất nghiêm chỉ thêm một bước nữa có sẽ lan sang những bộ phận của cơ thể.” Bác sĩ “Còn tình hình cụ hơn cần cô đến bệnh viện thêm Pet-CT để kiểm tra…” Mấy nay Kiều Vi đã lục hết tất cả tài liệu thể, sao còn chưa sức nặng của bốn chữ đoạn tiến triển”. Ung thư dày giai đoạn đầu lớn âm thầm, không có triệu chứng, như trạng phản ứng nghiêm trọng cô. Thực ra từ bệnh viện về cô mơ hồ có chút bị tâm lý. Nhưng người luôn nuôi chút mắn, có chuẩn bị là một đến khi phỏng đoán thực xác nhận lại khác. Gió trên ban công qua gò má, nắng mùa đông mang nổi hơi ấm, sống mũi Vi lạnh buốt đến nhói. Cô tay phải nhét vào áo, bấu chặt lấy lớp lót trong. “Nếu tôi bỏ điều trị…” khựng lại, cực kỳ khăn mới hỏi tiếp: “Còn thể sống được bao lâu?” bác sĩ không ngờ cô hỏi như vậy, ông do dự một lúc, không lời thẳng mà chỉ kiên nhẫn nhủ: “Nếu tiếp tục trì hoãn, khi có di căn hoặc u lan sang các phận khác thì chữa khỏi sẽ nhỏ đi rất nhiều.” “Cô Kiều, cô còn đừng dễ dàng buông bỏ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=17]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận