Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 71  ·  21.1%
Tường Vi Nhỏ
Chương 15
12/11/2025 14:46· 1,704 từ

Kiều Vi chỉ nghe bên tai tiếng ồn ào, cô cũng biết mình đã đi bao mãi đến khi rẽ qua ngã trong gương lồi mới hiện có xe đang theo. Đó là một chiếc Rover màu đất. Phía sau, tiếng xe nối liền thành thế mà chiếc đó thản nhiên bò chậm rãi, sát ngay sau lưng cô. Cái ngang ngược này, thành một trăm chiếc khác, cô đoán ra ngay chủ nhân là Có lẽ thấy mình bị phát hiện, lúc Hoắc Hào Chi cũng chẳng giả vờ, lại càng bày ra vẻ cao ngạo nữa. người Kiều Vi mệt rã cô hoàn toàn không dây dưa với ai, cũng muốn mở miệng thêm câu. Thế nhưng cậu Hoắc thấy cô không quay đầu, lì lợm bám theo thêm con phố. Cuối cùng Kiều không nhịn nổi, dừng bước lại. kính màu đen từ từ xuống. “Rốt cuộc anh muốn gì?” Cô cau mày, mắt. “Lên xe trước đã.” Chiếc Rover vốn chạy chậm, giờ còn nhiên dừng hẳn lại, khiến dòng phía sau suýt chút sụp đổ, người ta chỉ có điên cuồng bấm còi trút giận. sau là tiếng còi chói tai ĩ, vậy mà Hoắc Chi vẫn bất động. Hoắc Hào có thể chẳng thèm ý nhưng Kiều Vi lại không kiểu người thích gây ý nơi công cộng, càng không muốn làm người khác. Thấy vì mình cả con phố bị chặn đứng, đành cúi đầu mím môi, kéo áo khoác rồi nhanh chân mở sau. “Ngồi ghế trước, tôi phải tài xế.” Sắc Kiều Vi dửng dưng, chẳng lộ giận, chỉ có tiếng khi cánh cửa sau bị sầm mới để lộ ra chút xúc trong lòng. Cô lại cửa ghế phụ và ngồi Hoắc Hào Chi một đánh lái rẽ trái, xe được một đoạn thì cuối anh mới đưa cho cô túi đặt trên hộc giữa. “Xin Giọng anh trầm xuống, chỉ một câu. Kiều Vi hiểu vì sao anh lại lỗi nhưng đây là lần đầu cô thấy Hoắc Hào Chi nói nghiêm túc như vậy. Cô cúi đến khi ánh nhìn dừng trên thứ trong tay anh, mới bất chợt thắt Cô gần như giật phăng túi khỏi tay anh. “Anh xem rồi?” “Ừ.” Hoắc Hào thẳng thắn thừa nhận. “Anh!” Vi chỉ thấy bên tai ong, cả đầu rối cô nhắm mắt lại và hết sức ép mình bình Vừa rồi cũng vì trí rối bời nên cô bỏ quên đồ trên ghế dài. lặng một lúc, Kiều lại mở mắt, cô đầu lạnh lùng nhìn môi mấp máy: “Những thấy, không được nói với kỳ ai.” Giọng cô lạnh giống như một lời cảnh cáo, cảnh cáo này thực chẳng có chút ràng buộc nào anh. “Cô định giấu ai?” là chuyện của tôi.” giới này không có bí sớm muộn gì cô cũng nhập viện, đến lúc đó chắc sẽ có người biết.” “Không có là chắc chắn cả.” Kiều vo túi giấy trong tay một cục, cô vẫn ngẩng đầu anh: “Hiện tại người biết có anh.” “Cô… Định tự mình trị?” Cuối cùng anh nghĩ đến khả năng trong lòng chấn động rồi tức đạp phanh dừng xe. “Không quan đến anh.” Kiều Vi đẩy định xuống xe nhưng lại giọng Hoắc Hào Chi nữa vang lên phía sau “Nhỡ đâu tôi không muốn giữ mật cho cô thì Bàn tay đang đặt chốt cửa của Kiều hơi buông ra, cô quay đầu thẳng vào mắt anh: muốn gì?” Chưa kịp Hoắc Hào Chi trả lời, đã nói tiếp: “Bất anh muốn gì, tôi cũng cho được.” “Anh cũng thấy rồi tôi là bệnh nhân, gì cả.” Lời dứt, Kiều Vi thu lại ánh cô cầm chìa khóa dưới bảng khiển mở khóa rồi xe. Nếu không có mục không tin một như Hoắc Hào Chi hết lần này đến lần tìm tới gây chuyện với mình, với anh, bỏ thời bao nuôi vài tiểu tinh vừa ít phiền phức thoải mái, chi phí chắn còn thấp hơn nhiều với việc chọc vào người giới. Lần này vừa xe, Kiều Vi liền chặn chiếc taxi, lẫn vào dòng xe nhanh chóng biến mất, cho anh cơ hội đuổi nữa. Hoắc Hào Chi chau mày, mạnh một cái lên vô rồi mệt mỏi ngả ra sau. Vừa nhắm mắt dường như anh thấy gương mặt lùng nghiêng đi của Kiều Vi, anh vội vàng bật dậy mở Bỗng dưng anh cảm thế nào cũng không còn hứng thú nào nữa. Sinh vốn vô thường. Nếu là qua, anh thế nào không ngờ được rằng phụ nữ từng làm anh lăn ra đất rồi còn anh ngốc lại sẽ thật sự mất khỏi thế gian vào ngày nào đó trong lai. Kiều Vi vừa đi chưa được bao thì nhận được cuộc của Quý Viên, nói ba mẹ đã về mẹ muốn mời nhà ăn cơm. “Quý Viên, để khác nhé, hôm nay Kiều Vi tựa lưng ghế sau, mệt mỏi đưa tay day thái dương. “Không đợi đã, đừng cúp, để mẹ nói chuyện với cậu…” Một tràng thanh lẫn lộn truyền qua, đó điện thoại được nối “Vi Vi này, hôm nay tới ăn cơm đi, dì nấu nhiều con thích lắm.” Giọng nói vô cùng dịu dàng, theo nụ cười ấm áp có hương vị đời thường thân “Dì...” Đôi môi khô nứt Kiều Vi mấp máy, cô chẳng nên từ chối thế nào. mẹ của Quý Viên quen ba cô đã nhiều hồi nhỏ Quý Viên còn gửi sang nhà và theo học đàn violin suốt một gian dài, tình cảm lên cùng nhau. Gia đình đều rất tốt, sau ba qua đời, trong khoảng thời gian dài, Vi được họ chăm sóc nơi. “Sao thế? Nghe giọng khàn quá, có phải ốm không?” Mẹ Quý Viên nhận ra khác thường: “Có chuyện cứ nói với dì, con mà, dì coi con con gái ruột...” “Con không chỉ là cảm lạnh “Không sao thì tốt.” Người nữ vẫn lo lắng: “Vốn dĩ nay dàn nhạc có buổi biểu nội bộ, trình tấu là bản nhạc do ba viết, dì tính ăn cơm xong gọi con cùng đi xem. mệt thì về nhà uống chút rồi ngủ một giấc thật ngon, bảo Quý Viên quay video cho con, cũng như nhau Đôi mắt Kiều Vi không nhìn ra ngoài cửa nữa, cô khom người và đưa che lên mắt. Chạm chỉ thấy một mảnh lạnh buốt. khẽ lắc đầu. “Dì, con mệt.” Khi Kiều Vi đến tập thể của dàn nhạc, gắng gượng lấy lại tinh thần, tự vỗ mấy cái mặt, thấy có chút sắc rồi mới đưa tay chuông. Là dì Quý ra cửa, chú thì đang nấu trong bếp, còn Quý lại nằm bò trên nghịch rùa. Con rùa lợn đó là thứ cô ấy về nuôi ngay khi mới yêu đương, đặt cho tên là Lâm Lâm và chiều hết mức, có lần bị thối mai, nửa đêm ấy còn lôi Kiều Vi dậy đi cùng tới bệnh thú cưng. Trong phòng khách lan mùi thơm của đồ ăn. Viên hít sâu một rút tay khỏi con rồi đưa lên xoa cô: “Kiều Vi! Kiều Vi!” “Tớ ngờ cậu mới là con ruột mẹ tớ đấy, sao lần cũng chỉ nhớ làm món thích ăn.” Thực ra Vi chẳng còn mấy cảm giác ăn nhưng vẫn phải giả vui vẻ, cô nghiêng người tránh đang định mở miệng thì một chua xót bất chợt dâng từ lồng ngực. Cảm giác này còn xa lạ gì mấy tuần gần đây, hầu như nào Kiều Vi đánh răng nôn khan mà không sao lại được. Cô không kịp thêm điều gì, cố chịu cơn chịu rồi xoay người nhanh vào nhà vệ sinh. Sau tiếng Quý Viên gõ cửa hồi, giọng căng thẳng: Vi, cậu làm sao Có phải tay tớ quá làm cậu ngửi phải không? lỗi nhé, lần sau tớ chọc nữa... Cậu đừng ho vậy, rốt cuộc bị thế?” Kiều Vi ghì chặt họng, ra sức nén tiếng, nhịn đến mức cả người co rồi cuối cùng mới lắng xuống. Cô ấn xả nước, vịn vào gắng gượng đứng dậy, trong phản chiếu gương mặt chính mình. lọn tóc rũ xuống bên dương, khiến vẻ ngoài tiều tụy hẳn. May sau một trận ho khan, trên cô cuối cùng cũng có ửng đỏ, không còn bệch như trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=15]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận