Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 71  ·  14.1%
Tường Vi Nhỏ
Chương 10
02/11/2025 15:14· 2,298 từ

Nhắc đến buổi diễn kỳ, bước chân Kiều Vi chậm lại. “Không phải chứ, tớ tâm thành ý, tự đến tận cổng trường mời cậu…” Viên buông tay, giả vờ “Tớ nói cho cậu biết, bây cậu không đi, sau này nổi tiếng rồi thì muốn tớ đàn cũng chẳng mua vé đâu!” “Tớ đã học lâu như vậy rồi.” Vi hạ giọng, cúi đi tiếp: “Không tiện quay lại Học sinh của Đại học nhạc vốn ít, nhân biến động cũng chẳng nhiều, quanh quẩn lại vẫn chỉ gương mặt quen. Nếu chẳng may mặt, bị hỏi tới Kiều Vi sự không biết phải lời ra sao. “Kiều Vi!” Viên gọi cô lại: “Ngần ấy rồi, chẳng lẽ cậu tò mò mọi người giờ đã thế nào sao?” “Có phải nấy đều tiến bộ vượt bậc?” phải họ đàn còn hơn cậu trước kia?” Cô ép giọng xuống, từng chữ như mạnh vào lòng Kiều Vi. “Cậu biết không? Mỗi lần tớ gặp mấy bạn bên khoa nhạc tớ đều không dám thẳng họ.” Giọng Quý Viên nghẹn lại: “Tớ sẽ có một giác, như thể cậu đang đứng họ.” Bước chân đang đi trước của Kiều Vi cuối cũng khựng lại. “Cách ấy năm rồi mà họ còn nhắc đến cậu, lại nhìn một lần có sao đâu chứ?” cậu đối diện với chính mình ngày trước, thật sự đến vậy sao?” Ngoài lớn trường đại học hàng cây cảnh rụng hết lá, chỉ còn những khô nâu xác xơ, gió vừa nổi lên, hai ba lá úa cuối cùng tức bị cuốn theo, trôi dạt khoảng trời đất. Gió lạnh buốt qua gương mặt Kiều Vi. Đôi trong áo khoác đã lạnh đến mức gần như hết cảm giác, chỉ tim vẫn còn đập rộn “Tớ đi.” Cô nghe giọng nói của chính mình. 20 đường Thường Dương, Đại Âm nhạc và trường phụ thuộc tọa lạc tại đây. Bước qua trường là tòa nhà đỏ, những bức tường sẫm được chia cắt bởi hàng La Mã, xen kẽ là khung cửa sổ Tây Ban Nha lớn, tầng trên là dãy ban trắng dài, phía trước sừng sững đài của các nhà soạn nhạc đại. Lờ mờ giữa rừng rậm rạp vươn cao hiện một góc biệt thự trong vườn, dường như tiếng hòa tấu nhạc cụ dây vọng bên tai, những viên đang lên lớp theo hộp đàn vội vã ngang qua người cô. Trong khí toàn là mùi quen thuộc. học, thư viện nhạc phòng tập, phòng hòa nhạc… Cô cho dù là bây giờ thì cần nhắm mắt lại cô có thể tìm đúng hướng từng nhà. Kiều Vi kéo thấp vành theo dòng người đi khán phòng của phòng hòa nhạc được giao lại cho trai của Quý Viên. Lâm, anh giúp em trông Vi một lúc nhé, phải ra sau sân khấu bị.” “Tớ đâu phải trẻ con, cần gì người Kiều Vi bật cười, tháo ngồi xuống. Quý Viên và trai Lăng Lâm quen từ hồi mới vào đại anh ấy học bộ Mỗi lần đi ăn Quý Viên thường dẫn anh ấy nên mọi người cũng như thân quen cả rồi. Lâm có đôi mắt đào hoa, người cao ráo khôi ngô, Đại học Âm nhạc xem như nam thần trong bao người. Quý Viên thường than vãn với rằng lúc nào cũng có em nữ xếp hàng về phía anh ấy, cần lơ đi một phút không xong. Kiều Vi cười, cô thật sự không Quý Viên sẽ bị đó cướp mất, bởi Quý Viên một cô gái rất đặc xứng đáng được trân trọng, nếu Lâm mà thích người khác cô mới thấy kỳ lạ. Buổi diễn bắt đầu, cả khán hoàn toàn chìm trong tĩnh Kiều Vi ngồi yên bóng tối ở tầng một, nghe khúc mở màn, phím vang lên, tiếng nhạc rộn ràng lên. Màn sân khấu được kéo Quý Viên ngồi trước cây nghiêng đầu nhìn xuống khán đài, mắt, tựa như đang mỉm cười cô. Quý Viên đã tiến rất nhiều, quãng tám xa so với lần cô trước đây đã gần hoàn hảo, đoạn staccato lý khéo léo, nhịp bật nhảy sinh động như bay vút lên. Thế nhưng khiến Kiều Vi đập nhanh hơn lại là tiếng violin vang lên ngay đó. Cây violin chậm kéo qua dây E, mỹ hòa vào tiếng đang nhảy nhót, âm sắc trong sáng ngời, đặc biệt những đoạn đổi vĩ ả mượt mà rồi dồn dập mạnh mẽ. Dưới đèn sân khấu, cô trong chiếc váy dạ dài chấm đất đứng thẳng tấu, nhắm nghiền mắt, đầu tay lướt nhanh trên dây Cô ấy chỉ dùng cổ ngón trỏ để rung vĩ, còn cánh tay giữ cho ba phần tư vĩ khi cánh tay di ngang, động tác rung vĩ không hề ngừng lại. nhiên, học trò của giáo Chu ngay cả ở đoạn vĩ cũng trình diễn vô xuất sắc. Dần dần, violon réo rắt, vui tươi thành giai điệu chủ của cả bản hòa tấu. . Kiều Vi cảm thấy khoảnh khắc ấy, như thể toàn âm thanh của thế giới đều xa khỏi mình. Cô nghe tiếng tim mình đập dồn đôi tay giá lạnh bị ném vào một nắm than từng đầu ngón tay cháy, càng lúc càng rực, mức cô không kìm nổi mà tay cũng run lên theo nhịp. đã đánh giá quá cao thân. Trở lại nơi rời xa nhiều năm, giống như lãng khách sau bao năm tha được về quê cũ, máu trong người cuộn trào mức gần như khiến cô run từng tế bào đều thét rằng cô thuộc nơi này. Dù chỉ một khắc! Dù chỉ một khoảnh thôi, cô cũng muốn một lần được đặt thân đàn lên quai xanh, để cằm khẽ tựa lặng lẽ cảm nhận chấn động vang vọng bên tai. chán ghét cuộc sống hiện tại nhiêu thì lại càng nhớ ngày kéo đàn đến mức cánh rời bấy nhiêu. Năm năm qua dài đằng đẵng như một mộng, lúc bừng tỉnh… Thì ra chưa từng rời đi. Buổi hòa kết thúc, ánh đèn trong phòng bật sáng, Kiều đi bên cạnh Lâm Lâm, theo người dần rời khỏi. “Kiều Sau lưng bỗng vang lên tiếng gọi không xác định. quay đầu, chợt nhận ra mũ vẫn còn đang cầm trong “Kiều Vi, đúng là cậu Người bạn học kia ngạc bật thốt: “Bao nhiêu năm tôi thật không ngờ nay lại có thể gặp ở đây!” Trước đây trường phụ âm nhạc Vi từng là một nhân nổi bật, vừa nhập học được giáo sư Chu phá thu làm học trò, thế nhưng không hề kiêu căng, ngày vẫn hay cùng bạn đồng học tập đàn, giao bài cần tìm đệm, cô luôn vui vẻ nhận Ngay khi mọi người đều cô tiền đồ vô hạn, sau nhất định sẽ trở thành một sĩ thiên tài như ba mình cô lại thôi học. Giống như năm đó ba đột ngột rút khỏi nhạc mà không hề báo Điều ấy với mọi mà nói hoàn toàn thể tin nổi, chẳng ai được vì sao Kiều Vi rõ thứ thiên phú chỉ có thể ngước vậy mà lại muốn giấu kín cả. “Hi.” Khóe môi Vi hơi nhếch, nở nụ cười gượng gạo chào hỏi. Được chính Kiều Vi nhận, người bạn học lập tức kích động quay đầu lớn: “Giáo sư Chu, đoán xem em vừa gặp Người phụ nữ nghe tiếng liền lại. Năm năm không gặp, giáo đã bước qua tuổi năm nhưng từng cử chỉ vẫn ung tao nhã, những nếp nhăn nơi mắt như dấu ấn tháng trao cho bà ấy thông tuệ và khí chất đôi mắt sáng trong, lặng mà đầy sức mạnh. Giáo mỉm cười, cùng bạn bè xa bước lại, nước mắt nơi mắt Kiều Vi suýt đã trào ra. Cô giáo... năm năm qua, cô từng một lần bắt máy cuộc gọi từ học viện lại không thể quên được ngày khỏi nhà giáo sư ấy. Giáo sư Chu đã đi hỏi lại, rốt cuộc thật sự nghĩ kỹ chưa, nếu thì dù có tốn nhiêu sức lực, bà ấy cũng thuyết phục mẹ Kiều Vi. cuối cùng Kiều Vi vẫn quay chạy xuống lầu, bỏ bản nhạc. Cô sợ chỉ ngoái lại một lần thì bản thân sẽ kìm được mà ở lại. “Kiều... Vi?” Khi ánh mắt sư Chu dừng trên mặt cô, bà ấy phải cố lắm mới đè nén chấn động: “Đã thành gái lớn thế này à...” “Cô.” Kiều Vi khống dòng nước mắt dâng lên hốc mắt, cúi người, trọng gọi một tiếng. Người phụ liên tục lắc đầu, đưa tay cô đứng thẳng dậy, chú quan sát gương mặt Vi, thật lâu sau mới đưa đặt trước ngực để động tác so sánh. “Cô nhớ em rời đi mới chỉ cao chừng này.” Lời vừa dứt, bà lại mỉm cười: “Hôm ấy cô nhắc với học trò cô rằng em chăm chỉ luyện biết bao, chưa từng ai giám sát, chỉ một mình phòng đàn cũng có kéo từ sáng đến tối...” Bàn cô giáo ấm áp vô nắm chặt lấy tay cô, như cả trái tim cũng bao bọc, che chở. “Những qua vẫn còn đàn chứ?” Vừa nghe câu toàn thân Kiều Vi lập tức đờ, cô dốc hết sức lực lại chẳng thốt nổi lời. May mà sự chú ý giáo sư rất nhanh chuyển sang người bên cạnh. chính là học trò mà từng nhắc đến với Kiều Vi, trong lứa học trò đó, thông minh nhất, cũng chỉ nhất chính là bé.” “Đứa trẻ này biết, không lâu trước đó gặp ở một buổi nhạc.” Giọng nói già nua bật Kiều Vi ngẩng đầu, mắt thoáng sững lại. của Hoắc Hào Chi. vội vàng hành lễ thêm lần nữa. “Giáo sư “Người trẻ bây giờ gì còn lễ phép như này.” Bà ấy kéo cô dậy, lại cười nói: “Cháu bạn của A Hào bà, cứ gọi bà một tiếng nội cũng được.” Có lẽ sau nghe giáo sư giới thiệu thầy cô nào cũng quý những đứa trẻ vừa có khiếu vừa chăm chỉ. Kiều cuối cùng vẫn không đáp, khẽ lùi sang bên cạnh giáo Chu, để mặc nắm chặt tay mình. trời ngoài kia đã tối Giáo sư Chu như có chuyện muốn nói, ba cùng nhau đi từ phòng nhạc đến tận tòa hành chính ngoài cổng trường, vậy bà ấy vẫn chưa nói hết, Vi không nói nhiều, chỉ dịu đáp từng câu, cả như được ngâm trong làn ấm. Đến lúc chia tay. “Dù không còn kéo đàn nữa nhưng ngày là thầy thì cả vẫn là thầy, sau này nếu im hơi lặng tiếng vậy thì cô thật sẽ giận đấy.” “Vâng.” “Cô nhớ trước, mỗi lần nhà làm kho tàu, hôm đó đàn của em đều đặc biệt Giáo sư vừa cười như bất chợt nhớ ra. Vi cũng khẽ mỉm cười. này thường xuyên đến, cô rảnh lại nấu cho em.” “Vâng.” sư Chu buông tay, vẫn lo cho cô: “Cô giữ con chuyện đến muộn thế e rằng trên đường không còn xe nữa.” “Chuyện không sao.” Giáo sư Tống nói: “Để A Hào con bé về là được, A nhà mình cũng đã đợi kia khá lâu rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=10]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận