Sáng / Tối
Ngày việc cải tạo
đường Thượng Lâm được định đoạt, Kiều Vi đón bà Lương, cùng nhau đến viện dưỡng
lão đưa ông ngoại về nhà. Biết căn nhà sẽ không bị giải tỏa, người phụ nữ với
mái tóc hoa râm quay lưng đi lau nước mắt, ngay tối hôm đó dọn dẹp sạch sẽ căn
biệt thự đã bị bỏ hoang một thời gian. Trước khi ra khỏi nhà, bà Lương mới tắt
bếp đang hầm nồi canh gà mái.
Mùa mưa ở thành phố G
đã đến vào cuối tháng ba. Những tia nước mưa tí tách từ mái hiên nở bung trên
phiến đá xanh. Mưa phùn rơi xuống hòn non bộ và ao cá trong sân. Cây mộc lan và
lá chuối xanh tươi um tùm.
Tinh thần của ông cụ
đã sa sút một thời gian. Ông ấy hay quên, khi trở lại căn nhà này, ánh mắt nhìn
mọi người đều sợ hãi, co rúm và vô cùng xa lạ. Bà Lương phải mất một lúc mới
đút cho ông uống được một ít canh gà.
Ông ấy thích mùi vị
này. Canh vào bụng, cuối cùng ông ấy cũng có chút tinh thần. Ông ấy chậm rãi
nhìn quanh căn nhà cũ một lượt, rồi nhoài người nhìn ra cảnh vật ngoài cửa sổ,
thở ra một hơi rồi cười: “Thật thoải mái.”
Kiều Vi lại đưa cho
ông ấy chiếc bánh quy giòn vừa mua, bên ngoài gói vẫn còn ấm nóng. Ông cụ cắn
một miếng, rồi tự mình tìm thấy chiếc đài radio dưới gầm bàn, mò mẫm muốn nghe.
Đáng tiếc là hết pin. Ông đành đưa cho Kiều Vi bên cạnh, ra hiệu cô giúp ông ấy
bật lên.
“Tôi đã mua pin từ
trên đường rồi.” Bà Lương vội vàng lấy pin từ trong túi ra đưa cho cô.
Kiều Vi không thạo mấy
món đồ này, chỉnh mãi không thấy tiếng.
“Để anh làm.” Hoắc Hào
Chi nhận lấy chiếc đài radio.
Chiếc đài radio lại rỉ
rả cất lên tiếng hát Kinh kịch Quảng Đông. Trời tối, đèn trong nhà được bật
lên, in lên kính mờ đục của cửa sổ, ánh sáng đặc biệt dễ chịu. Mưa vẫn rơi
không ngừng, họ quyết định ở lại ăn cơm.
Hiện tai Kiều Vi phải
kiêng khem nhiều thứ, mặc đồ dày cộm, thể trạng còn kém hơn cả ông ngoại. Bà
Lương không biết, thấy Kiều Vi gầy gò lại không thích ăn thịt, liền múc cho cô
bát canh trứng cà chua.
Sau hóa trị, Kiều Vi
thấy cà chua là khó chịu. Thấy bát canh sắp đưa đến chén cô, Hoắc Hào Chi giơ
tay nhận lấy.
“Cháu cảm ơn bà, Vi Vi
cô ấy không quen ăn cà chua.”
Hoắc Hào Chi cũng
không thích mùi vị của cà chua, nhưng nếu bát canh lọt vào chén Kiều Vi, cô sẽ
không ăn thêm được bữa cơm này nữa.
Bà Lương sống trong
căn biệt thự này nhiều năm, chỉ thấy thỉnh thoảng Tịch Việt cùng Kiều Vi đến
vài lần. Hoắc Hào Chi là người bạn khác giới đầu tiên mà Kiều Vi dẫn về nhà.
Bà ấy biết tính khí
của mẹ ruột Kiều Vi, chàng trai này trông cũng là con nhà giàu có, còn lo anh
sẽ đối xử không tốt với Kiều Vi. Những đứa trẻ xuất thân từ gia đình quyền thế
này phần lớn kiêu ngạo, môi trường lớn lên định sẵn chúng sẽ chịu nhiều cám dỗ
hơn người khác, người chung thủy với tình cảm thì rất ít, hơn nữa Hoắc Hào Chi
lại sinh ra đã đẹp trai…
Nhưng hai người ở bên
nhau cả buổi chiều, bà ấy mới nhận ra. Anh gắp phần lõi mềm nhất của cải thảo
cho Kiều Vi, sợ Kiều Vi không chịu ăn thịt, còn tỉ mỉ gỡ xương cá ở phần bụng,
nhớ rõ sở thích của Kiều Vi, chặn lại món canh cô không thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tuong-vi-nho&chuong=70]
Rõ ràng là anh
vô cùng yêu thích Kiều Vi.
Cũng phải thôi.
Lòng người phụ nữ rung
động, nét mặt giãn ra. Kiều Vi là một đứa trẻ đáng thương biết bao, chỉ cần
tiếp xúc qua, người ta sẽ biết.
Sau bữa cơm, Kiều Vi
dẫn Hoắc Hào Chi đi thăm thú một vòng quanh căn nhà cũ. Tòa nhà nhỏ này thực
chất chứa đựng rất nhiều kỷ niệm tuổi thơ của cô.
Gạch lát sàn của ngôi
nhà rất đẹp, đèn tường cũng theo kiểu cũ, tay vịn cầu thang bằng xi măng, đồ
nội thất chạm khắc bằng gỗ gụ. Trước đây bà Lương ngày nào cũng dọn dẹp từ trên
xuống dưới, chăm sóc rất tốt.
Phòng trên cùng tầng
ba là nơi mẹ cô ở trước khi kết hôn, sau này được dọn dẹp lại cho Kiều Vi ở.
Căn phòng không lớn,
nhưng là thế giới riêng của cô. Trước đây mẹ Kiều không cho cô đọc truyện
tranh, không cho ăn vặt… Kiều Vi liền giấu mọi thứ ở đây rồi mới về nhà. Kỳ
nghỉ là những ngày hạnh phúc nhất của cô, mỗi ngày thức dậy trong màn trắng
tinh nghe tiếng chim họa mi hót líu lo trong trẻo, không bị quản thúc, tự do tự
tại.
Thậm chí Hoắc Hào Chi
còn thấy chữ viết lớn và tranh vẽ của Kiều Vi trên tường, được đóng khung cẩn
thận và treo cạnh nhau.
“Đừng nhìn, toàn là
tranh vẽ linh tinh hồi nhỏ thôi.” Kiều Vi cảm thấy hơi ngại, nghiêng người che
tầm mắt anh.
Kiều Vi không biết,
khi cô ngại ngùng, tai và má cô lan tỏa một màu hồng nhạt, giống như những cánh
hoa mới nở vào tháng ba.
Tiếng mưa rơi không
ngớt ngoài mái hiên dường như lớn hơn. Gần như anh có thể nghe rõ tiếng mưa đập
vào lá chuối.
Kiều Vi quay lưng lại,
cúi đầu xem tập thơ cô sưu tầm hồi nhỏ trong ngăn kéo.
Ánh sáng từ đèn tường
trong nhà in lên chụp đèn kính mờ, chiếc màn trắng trên giường gỗ hé mở một
nửa, có mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trong hơi thở. Góc nghiêng của Kiều Vi
tĩnh lặng và dịu dàng, tim Hoắc Hào Chi như bị cào cấu, càng gãi càng ngứa.
“Vi Vi…”
Anh nảy ra ý nghĩ liền
tiến lên, ôm eo Kiều Vi từ phía sau, cúi đầu hôn nhẹ lên chiếc cổ mảnh mai
trắng ngần như ngọc của cô, rồi lại mổ một cái, dần dần đi lên, tay càng lúc
càng siết chặt, thẳng đến dái tai cô.
Tập thơ của Kiều Vi
gần như rơi khỏi tay, cô đẩy anh một cái: “Đừng quậy nữa, ở đây không được.”
“Vậy chúng ta về nhà.”
Anh cắn vành tai trắng
mịn đó, phát âm không rõ ràng, hơi nóng thở ra luồn hết vào tai Kiều Vi, tê dại
và ngứa ngáy.
Kiều Vi không ngờ mình
bị anh nắm được sơ hở trong lời nói, cô quay người lại: “Hào Chi…”
Môi đỏ khẽ mở, đối với
Hoắc Hào Chi đây quả là một lời mời thầm lặng. Máu nóng ngay lập tức dồn lên
đại não, ánh mắt Hoắc Hào Chi chỉ còn lại đôi mắt Kiều Vi đang long lanh vì xúc
cảm.
Anh cúi xuống, hôn lên
đôi môi ấy, mơn trớn, liếm cắn. Tốc độ và nhịp điệu giống như tiếng mưa rơi
trên mái hiên. Lưỡi giao nhau, cả người như bị điện giật, ngay cả hơi thở cũng
bắt đầu nặng nề.
Kiều Vi liên tục lùi
bước, nhưng Hoắc Hào Chi càng chiến đấu càng hăng hái, cho đến khi cánh tay ôm
eo cô chạm vào chiếc bàn phía sau, Kiều Vi không còn chỗ nào để trốn nữa.
Tay anh lướt lên má,
vai cô, từ từ cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài.
Kiều Vi chỉ biết mặc
cho anh hành động, nửa đẩy nửa thuận theo, luống cuống. Cảm xúc của cô rất khó
nói, đến cả cô cũng không thể nói rõ, đó là nỗi sợ hãi với điều chưa biết, hay
là một điều gì khác. Đầu óc cô rối bời, chỉ mơ hồ nghĩ rằng họ đang ở tầng ba,
bên dưới chắc không nghe thấy động tĩnh. Nếu bà Lương có lên, trước khi vào cửa
chắc chắn sẽ gõ cửa.
Gió lùa vào qua cửa sổ
khép hờ, tập thơ trên bàn lật sang một trang, rơi đúng vào bài “Bát Lục Tử” của
Tần Quan:
“Yêu nguyệt nhất liêm
u mộng, xuân phong thập lí nhu tình.”
(Trăng đêm mành lụa
mộng u huyền, gió xuân mười dặm nét dịu hiền.)
Kiều Vi không đến
thường xuyên, nhưng bà Lương vẫn thường xuyên giặt giũ chăn đệm trong phòng,
gối có mùi hương nước xả vải mềm mại, rất nhẹ.
Sợ đè lên cô, Hoắc Hào
Chi vén tóc cô sang một bên. Ngón tay anh có vết chai mỏng do luyện guitar, bàn
tay lướt qua, vuốt ve, xoa nắn, mỗi tấc da thịt đều đỏ bừng và nóng bỏng.
Hoắc Hào Chi không
phải là người kiên nhẫn, nhưng hành động lần này lại vô cùng tinh tế và dịu
dàng, tất cả đều là để làm hài lòng cô.
Ánh mắt Kiều Vi dần
trở nên mơ màng, trên đầu cô là chiếc màn trắng muốt mà cô thấy mỗi ngày khi mở
mắt hồi nhỏ, buông lỏng rủ xuống mép giường, được gió thổi nhẹ.
Vùng đất tự do thời
thơ ấu này dường như cũng mang lại cho cô sự can đảm để buông thả vào lúc này.
Bên tai cô là tiếng
mưa ẩm ướt, dày đặc, dường như cô đang lênh đênh trên một chiếc thuyền nhỏ giữa
dòng sông bão tố, chao đảo sắp đổ, lại như một người đang đi bộ dưới cái nắng
gay gắt của sa mạc, môi khô nứt nẻ, cực kỳ khao khát nước uống.
Đúng lúc đang chìm
sâu, một tiếng sét bất chợt đánh xuống, Kiều Vi thở dốc đẩy anh ra.
“Không có bao cao su.”
Bị cắt ngang lúc cao
trào, đây quả là hình phạt tàn khốc nhất đối với mọi người đàn ông trên thế
giới. Trán và sống mũi Hoắc Hào Chi đều đẫm mồ hôi vì nín nhịn, anh thở dốc,
lật người nằm xuống bên cạnh Kiều Vi.
May mắn là cô đã đẩy
anh ra. Thậm chí anh còn thầm thấy may mắn và sợ hãi.
Cơ thể cô không thể
mang thai.
Kiều Vi nghiêng đầu
nhìn đường nét khuôn mặt anh, lồng ngực đang phập phồng, đột nhiên cảm thấy
trong lòng vô cùng không đành lòng.
“Anh trước đây…” Cô
dừng lại: “Đã hẹn hò với mấy người bạn gái?”
Hoắc Hào Chi nghe câu
hỏi này, tim đột nhiên đập thình thịch, sau đó là sự vui mừng khôn xiết. Kiều
Vi hỏi câu này, có phải có nghĩa là cô ấy cũng bắt đầu quan tâm đến quá khứ của
anh rồi không?
Đôi mắt đen láy của
anh sáng lên, nhân vật nhỏ trong lòng anh chống nạnh cười điên cuồng hai tiếng,
rồi chợt nhận ra…
Một kẻ ăn chơi trác
táng nổi tiếng như anh, nói rằng đây cũng là lần đầu tiên của mình, e rằng quỷ
cũng không tin.
“Anh… Anh…” Anh không
biết phải bày tỏ tình cảm của mình như thế nào, tim đập càng lúc càng nhanh,
lưỡi như bị thắt lại, vừa cứng đờ vừa thẳng thừng.
“Nhiều lắm sao?” Kiều
Vi quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh không có.”
Lời nói này cuối cùng
cũng thốt ra, anh lại hôn lên môi cô: “Anh không có, chỉ có em thôi, em yêu,
chỉ có mình em thôi…”
Anh lặp đi lặp lại
không ngừng, cách biểu đạt như thoái hóa về đứa trẻ hai ba tuổi, ấp úng, vụng
về và thẳng thắn.
Hơi thở gấp gáp của
anh dường như cũng đồng bộ với nhịp tim của Kiều Vi.
Cô rất hạnh phúc.
Cảm giác giống như
được ngậm một ngụm Coca lạnh buốt giữa mùa hè nóng nhất ở thành phố G, cảm nhận
những bọt khí bắn tung tóe giữa môi và răng, lại có chút an tâm, thoải mái như
khi học bài thi ba ngày ba đêm xong, cuối cùng cũng hoàn thành bài kiểm tra và
ngả lưng nhắm mắt lại.
Thế là, cô đưa tay ôm
lấy cổ anh, ghé vào tai anh, khẽ nói: “Em giúp anh nhé.”
Lần đầu tiên Kiều Vi
giúp người khác giải quyết, không quen tay, vài lần làm anh đau. Hoắc Hào Chi
cảm nhận được sự kích thích từ xúc cảm mềm mại đó, khuôn mặt tuấn tú bị màu
hồng bao phủ, đôi mắt đen láy đậm màu như sắp nhỏ nước ra, không chớp mắt nhìn cô.
Kiều Vi bị nhìn chằm
chằm cảm thấy không thoải mái, tay buông lỏng, cắn môi dưới và dời mắt đi.
Giây tiếp theo, tay cô
lại bị người đó kéo lại.
Anh lại gần hơn, ôm
chặt lấy cô, thì thầm bên tai cô hết lần này đến lần khác: “Vi Vi, Vi Vi…”
Cảm giác như đang nhẹ
nhàng dẫm trên mây, quá đỗi tuyệt vời. Anh sợ nhắm mắt lại sẽ bỏ lỡ tất cả. Nếu
sự dịu dàng có thể khiến người ta chết đuối, thì anh chắc chắn đã chết ở nơi
này, cam tâm tình nguyện.
Khi EP đầu tiên của
Bells N'Roses bắt đầu phát hành, cuối cùng Hoàn Hải cũng vượt qua được mùa đông
dài đằng đẵng, đón nhận cơ hội chuyển mình. Giá cổ phiếu tăng chậm rãi cuối
cùng đã có sự tăng trưởng đáng kể, nhiều cổ đông vừa và nhỏ đã ngừng bán tháo.
Lý do không có gì khác, trường đua ngựa của Hoắc Hào Chi bắt đầu bị giải tỏa.
Nếu người thường không
hiểu sự tham gia của Hoắc Hào Chi có ý nghĩa gì, thì các cổ đông kia lại biết
rất rõ. Nhà họ Hoắc dù lợi hại đến đâu cũng núi cao sông xa, không với tới
được, hơn nữa cậu cả nhà họ Hoắc phụ trách khu vực thành phố G lại liên tiếp gây
ra rắc rối, trước hết là chất lượng công trình không đạt chuẩn, sau đó là người
cậu ruột làm giả sổ sách vào tù bị cơ quan kiểm sát để mắt tới. Trong lòng mọi
người từ lâu đã chất chứa sự bất mãn. Giờ đây vốn đầu tư đã ấm lại, họ dứt
khoát đồng lòng lịch sự mời nhà họ Hoắc ra khỏi dự án.
Thương nhân theo đuổi
lợi nhuận, các nhà tư bản sẽ tính toán chính xác từng phần lợi ích. Khoản đầu
tư này ngay từ đầu đã gặp vô vàn vấn đề. Sau nhiều lần cân nhắc, cuối cùng tập
đoàn Hoắc Thị quyết định chấp nhận cắt lỗ, thu hồi vốn.
Chỉ là công dã tràng
xe cát, nỗi đau xót bên trong sâu sắc đến mức nào, chỉ có chính họ mới biết
được.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận