Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 98 / 136  ·  72.1%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 98
12/08/2026 15:01· 2,678 từ

"Công việc của em khá mọi người đều rất chăm sóc Khi đến nhà ăn để cơm, đầu bếp đều múc cho em nhiều hơn người khác." Cố Xuyên cũng không ra chuyện này. Nguyên thân vào năm thứ hai đã đãi này. Hắn là đồng chí duy nhất xưởng sản xuất, còn lại ngoài thì là chị gái. Mọi người có không chăm sóc hắn sao? Sau vì làm việc tốt nên được làm công nhân tiên tiến, nhiên đã trở thành linh của xưởng vớ. Cả xưởng ai là không biết hắn.

Anh cả nghe vậy cũng mừng. Danh tiếng của thằng Xuyên xưởng vớ đã lan truyền bên ngoài. Nhắc đến xưởng ở thành phố S họ, mọi người có thể không giám đốc là ai, nhưng chắc nghe nói qua người tên Xuyên này.

Mặc dù một số người nhận xét rằng thằng Xuyên là lả, nhưng có danh tiếng chỗ tốt cũng rõ ràng. 14 tuổi thằng Xuyên tiếp nhận công việc này, đến giờ đã tám năm, bốn lần bầu thành công nhân tiên Hơn nữa năm nay vào Đảng, nhà họ bọn họ ngoài ba ra thì một mình thằng là Đảng viên.

"Em cứ thành thật chăm làm việc. Biết đâu qua mấy nữa là có thể được cấp nhà ở." Nếu so thì thằng Xuyên giỏi anh. Mặc dù anh cũng viên nhưng sắp phải khôi phục thi đại học. Trường đại anh theo học kia đã không còn trị nữa. Hơn nữa anh vào máy đã nhiều năm, đến bây giờ cũng là phó chủ nhiệm phân xưởng thôi. Không thể so với thằng đơn vị có thể mưa gọi gió, đã đảm chức vụ chủ nhiệm phân từ đầu năm ngoái. không khó để thằng được phúc lợi cấp nhà này.

"Thằng út giỏi vậy! Năm em xuống nông thôn nó vừa vào nhà xưởng không bao Chỉ mới mấy năm đã tư cách cấp nhà Chị ba ngạc nhiên nói. Năm cô ta giận dỗi bỏ đi, năm gần đây cũng không lạc với gia đình cũng không biết nhiều tình hình gần đây của mấy em trai. Trong ấn của cô ta, thằng từ nhỏ đã không thích học Trong bốn anh chị em, người trình độ văn hóa thấp thằng út, chưa tốt cấp hai đã nghỉ học, tuổi đã vào phân xưởng làm. Khi đó cô anh hai còn cười sự ngu ngốc của thằng út. bao lâu thì đến lúc lên xuống thôn, khi đó cô còn ghen tỵ với vận của thằng út, nhưng chỉ thế thôi.

Dưới cái nhìn của cô cả đời này của thằng út sợ rất khó thăng tiến. người không thông minh lại chăm chỉ thì làm thể thăng tiến được.

Chẳng qua sau bảy năm nhà, sau khi trở về mới được người sống tốt nhất lại là thằng út. Nó trong một căn nhà rãi, giữ chức vụ chủ nhiệm phân xưởng. Vợ là nhân viên hàng trong hợp tác bán. Cả hai người trai cũng không giỏi thằng út.

Một người sống có tốt không còn tùy thuộc vào số của người đó.

"Trong xưởng vẫn chưa có lệ này, nhà mới cũng chưa Chuyện cung cấp nhà ở không thấy bóng dáng." Cố giải thích. Hiện tại lợi của xưởng vớ không tệ, lại qua mấy năm nữa có người lén bán đồ. Kinh của xưởng vớ cũng dần rơi vào tình suy thoái, cuối cùng trực tiếp sản. Ngay cả trợ thôi việc cũng không nhưng cũng may phúc lợi nhà không bị lấy lại. Sau khi thân nghỉ việc đã trực mở tiệm may. Mặc thể mở rộng quy mô vẫn có thể nuôi gia sống tạm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=98]

Chị ba mím môi. Sau năm mọi người đều thay đổi, cả thằng út đơn thuần cũng cẩn thận nói chuyện ở nhà. Đương nhiên ta cũng vậy, khi năm đó đi nghĩ có chết cũng không về ngôi nhà này. Nhưng giờ cô ta cũng trở về. Hơn nữa dẫn theo chồng về, một xu không nộp, chỉ mang nửa bao khoai lang ở trong nhà vừa ăn vừa vừa ở, còn nhờ ba mẹ tài liệu ôn tập, nhờ cả giảng bài cho vợ cô ta. Năm đó da ta cũng không dày bây giờ.

"Chị nghe nói, hiện tại út có triển vọng. Trong nhà ta hiện tại chỉ có và anh hai còn nửa Khi cô ta nói lời này cũng không có ý khác, chỉ là đơn thuần cảm một chút. Cô ta không liệu mình có thể đậu đại học hay Anh hai đã làm công nhân nồi hơi bảy năm, bây giờ cũng không đổi công việc khác. Nhìn sự biệt giữa chị dâu cả, chị thứ và em dâu thì công việc của anh hai hơn bao nhiêu. Chị dâu không có việc làm, cũng được nhà mẹ yêu Chị dâu cả đều làm cho nhà nước, thậm chí em còn đi làm trong hợp tác mua bán.

So sánh như vậy thì huống của anh hai có thể lại trong thành phố năm cũng không tốt hơn cô bao nhiêu. Ít nhất nông thôn, cô ta sẽ bị người so sánh mọi lúc.

"Hôm nay là Tết Trung mọi người đều ở đây. Em những lời này làm gì?" rể vội vàng nói. Bọn ăn, ở, dùng của ta, sao có thể oán giận chuyện này? Dù sao gã cũng hề vui chút nào. Nếu phải vợ lôi kéo đến đây thì gã không bỏ lại con trai và gái mà đến nhà vợ ở thành phố tập.

Trên thực tế, mọi người ngồi ở đây đều có thể được sự oán giận của ba. Nếu chuyện này đổi bọn họ, bọn họ chắn cũng sẽ oán giận. Trong ba Cố và mẹ Cố đặc khó chịu, bọn họ chỉ một đứa con gái ba, cũng không thật sự không thương con bé chút nào. Chẳng qua với con gái, con rõ ràng là quan trọng hơn.

Nhưng nhìn con gái năm có sức sống, sau khi ở thôn bảy năm biến thành vẻ như bây giờ. Nước sẫm màu, tay đầy chai, tóc rối bù như phủ bụi, trông còn lớn tuổi hơn thằng cả. Người làm ba nhìn thấy sao có dễ chịu được.

Vì vậy cho dù vợ thằng hai không thích thì họ để con gái và con ở lại, chỉ để bù một chút. Nếu thi đậu đại học thì ai vui vẻ. Nếu không thi đậu cũng không hối tiếc.

Ngược lại Cố Xuyên biết trước chị ba thi đậu vào học, hơn nữa là trường học ở thành phố S. tiếc anh rể không đậu. Sau khi khai giảng, chị đi học ở trường đại học, rể dẫn theo con trai con gái ở lại họ Cố. Mãi đến chị ba tốt nghiệp đại học, cha con mới dọn khỏi nhà họ Cố.

Dù sao đây là một nợ hỗn độn, không thể giải rõ ràng.

Dù sao bọn họ đã xa nhau nhiều năm như vậy, cả những người có quan huyết thống thân thiết nhất khó tránh khỏi hơi lạ khi ngồi chung. Huống chi đó cãi nhau căng thẳng như vậy bữa cơm này nhiều cũng hơi xấu một số điều dám nói vì sợ chạm vào mìn. Nhưng sau khi điều kiêng kỵ thì chuyện không được tự nhiên, những đang ngồi ở đây đều bình thường, không có năng linh hoạt.

* * *

Khi cả nhà Cố Xuyên đi, mẹ Cố cũng đi theo. thật sự không yên tâm hai vợ chồng này, cần đến nhà xem thử.

"Chị ba con cũng là khổ, từ nhỏ đã có lòng cao. Con cũng biết, khi chị con là một trong học sinh giỏi nhất Khi đó ba con còn trông vào chị ba con sẽ thi đại học, nhưng ai ngờ rằng người có tự cao như vậy nông thôn bảy năm. Bây cuối cùng cũng nhìn chút hy vọng, con muốn nắm chặt về tình cảm thể tha thứ. Trước đây chúng đã đối xử tệ với bé, bây giờ có thể đỡ được chút nào hay đó." Mẹ Cố nói những này không chỉ muốn cho con trai nghe muốn nói cho con dâu nghe, thể để vợ chồng thằng út thường bé ba. Thật sự năm đó gia đình đã xử rất tệ với ba.

"Mẹ, bọn con đều biết năm nay chị ba thật không dàng." Vương Tiểu Lan vội nói. Cô giống như chị đều là đứa con duy nhất trong nhà, điểm khác chính là cô là một người cưng chiều nhất nhà. Công hợp tác xã được đều nhờ vào mối quan hệ trong nhà. Hơn khi cô lấy chồng chỉ tặng của hồi ba chuyển một vang*, mà mẹ còn lén trợ cấp cho đồng. Về phần lên núi thôn, năm đó là anh của cô đi. Sau khi nông thôn bốn năm được về.

(*Ba chuyển một vang còn là tứ quân. Từ thông dụng những năm 1960 và 1970, cập đến đồng hồ, xe máy may và radio. đó, hầu hết các gia đình cho rằng mình đang có một sống hạnh phúc và ‘khá sau khi có được chuyển một vang này. cũng là tài sản cao nhất con người thời đó thể sở hữu, cũng một trong những tiêu chí quan để hầu hết phụ nữ lựa bạn đời. Nó phản ánh kiện kinh tế của Trung và mức sống của người Trung Quốc vào thời điểm

Nhưng mà chị ba mấy nay quả thực đã chịu khổ, cho người đáng thương, nhưng rất làm người kính nể. ấy đã bỏ sách khoa nhiều năm như vậy còn tham gia kỳ thi tuyển sinh học. Chỉ phần dũng cảm thôi cũng đủ làm người ta kính nể. sao cô làm không được, khi học đều là đếm có thể kiên trì tốt nghiệp cấp hai đã hạn của cô.

"Ôi, đều là chúng ta ba mẹ có lỗi với con Mẹ Cố nói với đôi đỏ hoe, nghĩ đến bé thì cảm thấy đau Nhưng nếu có thể lựa chọn một lần, bà và ông Cố lẽ vẫn sẽ để cho ba xuống nông thôn.

"Trước đây chị ba học như vậy, lần này nhất định thi đậu đại học. Mẹ yên tâm đi. Trong khoảng gian này nấu mấy ngon cho chị ba và anh ăn, bồi bổ cho bọn họ. ngày nữa con đưa mấy xương to cho mẹ, này nấu canh uống bổ." Cố Xuyên khuyên nhủ. Nhà Cố ngoại trừ vợ ra cũng không có cách, muốn mua mấy thứ hiếm cần phiếu rất khó. Cho nên này phải để hai vợ bọn họ ra tay. cũng xem như một phần lòng.

"Cũng được, đừng mua quá nấu canh cho hai vợ chồng ba uống là được, không dùng quá nhiều." Mẹ Cố hề khách sáo với trai út. Trong bốn đứa con, trai út là đứa quan tâm nhất. Hơn nữa đừng thằng bé này bình ít nói nhưng lại thành công, không phải là loại nói mạnh miệng.

Vừa nhìn thấy nhà Cố mẹ Cố đã cảm thấy rộng Đây chính là căn nhà mươi mét vuông, chỉ có người ở, một người đó vẫn là em bé đang sữa, có thể không rộng sao? biết rằng chỗ mà cả đình bà đang ở chỉ chín mươi mét ngoại trừ vợ chồng bé ba, lớn và trẻ con lại khoảng mười người. nữa mấy năm nay gia đình tích lũy được rất nhiều đồ tất cả đều chứa trong cũng chiếm khá nhiều diện

Ngoài dự đoán của mẹ căn nhà của con trai út sạch sẽ cả trong lẫn Ban đầu bà còn nghĩ vợ chồng thằng út phải đi làm vừa phải trông sẽ không lo liệu quá nhiều sao trước đây thông gia thường giúp đỡ, không ngờ hai bà không đến, vợ chồng út vẫn có thể liệu được. Vậy bà tâm rồi.

"Hai đứa không cần cứ ca đi về hoài. Khi nào đứa đi làm thì ôm bé đến chỗ mẹ. Dù mẹ và ba con nhà, không cần đi làm, không trông được một em bé Cho dù lần này vợ thằng út có thể liệu được, nhưng vừa làm vừa trông con, lại vừa cơm giặt đồ, hai phải bận rộn đến nào. Bà và ông Cố cũng phải bảy tám chục tuổi, không giúp con cái chút nào. thể giúp được thì phải giúp một chút.

"Không cần, không cần." Cố vội vàng xua tay: "Thằng bé quá ầm ĩ, không đạt điều mình muốn sẽ khóc. để con và Tiểu chăm sóc đi, bọn con đã kinh nghiệm."

Bên ba mẹ có bốn nhỏ, một khi làm ầm ĩ thì người lớn muốn kiểm cũng không được. Hơn nữa ba và anh rể ôn bài, thằng nhóc này lượng, đi sang chắc chắn sẽ rầy người ta học tập, một tháng nữa đến thi đại học. Đây một sự kiện quan trọng quyết cuộc đời, không thể trễ được.

"Được rồi, miễn là hai có thể sắp xếp được thời đừng để thằng bé ở một mình." Mẹ Cố dặn nhiều lần, sợ hai này lần đầu làm cha mẹ biết nặng nhẹ. Trẻ con không không có người lớn bên

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận