Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 111 / 136  ·  81.6%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 111
16/08/2026 18:41· 4,497 từ

Tận thế đã qua tám chín nhưng vẫn chưa có đến siêu thị này. Mặc đồ đạc trên kệ để không thể nói là tràn đầy, thoạt nhìn không khác ngày thường, số lượng cũng không nhiều.

Mặc dù Cố Xuyên có không nhưng trong không gian không phải vô cùng lớn. chi trong khu chung không chỉ có một gia đình họ. Hắn còn không mức làm chuyện đến đường cùng, sạch tất cả đồ

Ba bao gạo, bốn năm thùng và cháo bát bảo, ăn liền lấy hai mươi Sau đó là mì sợi, trộn cơm, giăm bông, trứng kho, bánh quy cũng lấy ít, còn lấy rất nhiều thịt. may lúc này vẫn cắt điện nên thịt tủ đông vẫn có thể ăn, tiếc toàn bộ rau trong siêu thị đã hư hết. Đương nhiên giấy sinh và băng vệ sinh cũng thứ không thể thiếu trong sống.

Tính từng thứ hình như hắn rất nhiều thứ, nhưng lại chưa đến một phần mươi của siêu thị. Cho xem như người hiền hậu.

Khi Cố Xuyên đi ra, phía có mấy con tang đang đi về phía xe họ. Căn cứ vào niềm giết một con bớt một con, Xuyên xách theo dao đi lên, điểm yếu của tang chính là đầu của Nhưng hôm nay sau giết nhiều tang thi như vậy, đã rút ra kinh cho mình, không thể chém đầu tang thi, đặc là sau ót, quá cứng, phải rất nhiều sức mới có giết chết một con tang Phần ít tốn sức nhất cổ, chỉ cầm chém đứt đầu và thân thể chia lìa con tang thi đó như đã chết.

Ngô Thục Phương đã quay xe từ lâu. Đợi chồng xe lập tức nhấn ga đi. Cho dù ở trong nhưng trong lòng cô vẫn run nơi nào cũng không toàn bằng trong nhà.

"Trong siêu thị thế nào? Lấy đồ ăn không?" Cô sợ siêu thị này đã người ghé qua. Nếu người lấy hết đồ ăn thì chuyến này của bọn họ như vô ích.

"Trong siêu thị chỉ có tang không có người. Từ thế đến nay có lẽ ai đến, đồ đạc trong tương đối đầy đủ. Anh mấy bao gạo, sữa thịt, còn lấy một số đồ vặt và đồ dùng ngày, đều để trong gian." Trong xe có trẻ con hắn không nói đồ hằng ngày là gì.

Ngô Thục Phương thở phào nhẹ có đồ ăn là Hiện tại trong nhà chỉ lại nửa bao gạo, hơn bây giờ mang về những thứ thể cầm cự hơn mười ngày cũng không có đề gì. Mặc dù tang thi này dễ phó hơn dự kiến, nhưng dù cũng nguy hiểm. Đây may mắn khi không gặp nhiều tang thi. Nếu lượng tang thi nhiều thì cả ba người bọn họ lúc chắc chắn sẽ chết.

Cho nên có đồ ăn thì này tốt nhất ít ra ngoài, có thể không thì không đi. Bao nhiêu đồ ăn có thể cầm cự quân đội đến đây viện. Dù sao trong khu chung vẫn còn nhiều người sót, nhà nước sẽ từ bỏ.

Không thể không nói, vào đầu thế rất nhiều người có ý tưởng này. Họ tưởng vào bộ máy nhà tin tưởng sẽ có quân đội cứu viện. Nhưng thảm này quá tàn khốc, lại có nhiều người đục nước cò giữa những con Cho nên không thể trông cậy ngoài chính mình.

Dao rựa của Cố Xuyên và phay của Ngô Thục đã có chỗ mẻ. Hơn không còn sắc bén như mới lấy ra, dao đã cùn

Ngô Thục Phương dùng nước vo rửa sạch máu trên con dao, sau đó đặt bên phơi khô. Trên con dính máu của tang thi, không muốn lau nó khăn lau chén chứ đừng nói việc lãng phí giấy sinh.

Tivi trong phòng khách mở được, qua cũng chỉ có mở được một đài. Người chương trình trong đó đang gọi mọi người hãy ổn định xúc, đồng thời tự mình trong khi chờ nhà nước cứu viện, phải tin Đảng và nhà nước, họa này cuối cùng rồi sẽ qua.

"Dao đã cùn rồi. Chúng ta lấy đồ ăn thức về nhà, trước khi ăn cũng đừng đi ra ngoài. thế đến nhiều ngày như vậy, cứu viện có lẽ sắp tới đây." Ngô Thục Phương bạc với chồng. Hai chồng bọn họ đều giáo viên bình thường. Cho dù dị năng thì vẫn xa người khác. Họ nên thật ở trong nhà, mạo hiểm. Cả thế giới có người như vậy, có nhiều khí như vậy, có lẽ một hay hai năm thì họa này sẽ đi qua.

"Anh đang nghĩ ngày mai ra xử lý sạch đám thi trong tòa chung cư chúng ta trước. Sớm muộn cũng sẽ có một người làm như vậy, ở nhà rãnh rỗi không làm việc gì. đó chúng ta không năng lực này, bây năng lực thì phải làm chuyện nằm trong khả Hơn nữa không biết ngày thế sẽ kéo dài bao lâu, cũng không chắc đội viện có thể đến hay Chúng ta phải rèn luyện năng tự bảo vệ." Cố không biết làm sao để cứu cả nhân loại. Nhưng nếu cứu người khác thì tiên bản thân phải có lực, không thể trông cậy bất kỳ đội cứu viện nào

Đương nhiên, đời trước quả thực đội cứu viện đến Chẳng qua khi đó nguyên đã chết vì đói. Mặc Cố Lăng Vân có dị năng, sao cũng là con nên không được coi trọng. vậy, dù hai mẹ rời đi cùng đội viện nhưng cũng không được sắp chỗ ở đàng hoàng.

Vừa nghĩ đến đám tang thi ngoài thì da đầu Thục Phương tê dại. Bọn đều là người bình thường, hại người, không đánh người rồi, cứu người giết thi không phải là nghĩa vụ bọn họ.

"Dao đã cùn, ngày mai anh ra ngoài định dùng gì đánh tang thi? Dùng năng sao?" Ngày hôm qua không phải chưa thử, tạo ra cầu lửa quả thực lực sát thương, nhưng nhiều nhất thể tạo ra bốn năm lần, còn không trước khi dùng hết dị năng thể giết chết một tang thi hay không. Thay đi ra ngoài tỏ anh hùng, còn không bằng ở nhà. Cả gia đình bình mới là điều quan trọng

Cố Xuyên gãi đầu, suy nghĩ vợ hắn cũng không gì đáng trách. Có lẽ đa số mọi người đều như vậy, cho nên con người không tiêu diệt đám thi khi chúng yếu nhất: "Anh sẽ không xảy ra gì. Em cũng thấy tang thi cứng ngắc như vậy, cũng không nhanh bằng Anh chỉ ở trong tòa chúng ta. Chỉ cần cửa bên dưới thì tang thi ngoài không vào được. Sau dùng hết dị năng thì về nhà, sẽ về kịp."

Chồng đã quyết tâm muốn đi, Thục Phương cũng không ngăn cản. Cô nghiến răng "Anh trước tiên lấy một đồ đạc trong không gian để nhà. Ngày mai đi ngoài nhớ bảo vệ bản thân." chuyện này có tính kỹ lưỡng đến đâu nguy hiểm. Lỡ như... cần để lại chút đồ Đàn ông muốn tỏ vẻ hùng cũng để lại lui cho mẹ con bọn họ.

Cố Xuyên nhíu mày, đây quả là cách ổn thỏa Lỡ như hắn đi hoàn chết hoặc biến thành tang thì không ai lấy được đồ trong không gian. Cho hắn có thể đảm bảo bản nhất định sẽ không cũng sẽ để lại đạc cho hai mẹ con yên Nhưng nghe vợ nói những lời này, hắn hơi vọng buồn lòng.

"Điều này là đương nhiên, lát anh sẽ lấy ra phần đồ đạc." Cố Xuyên vui cũng không giận nói.

Ngô Thục Phương há miệng muốn thích, nhưng cuối cùng nói gì thêm. Chính người nhất quyết muốn ra ngoài tang thi. Cố Xuyên muốn làm Cha, muốn làm anh thì cô phải suy nghĩ nhiều cho bản thân và trai. Lỡ như nếu xảy ra chuyện gì thì cô con trai phải sống

Đứa trẻ tám tuổi vẫn chưa được sự sắc bén lời nói của ba mẹ, lại biết nhìn sắc mặt. vo gạo nấu cơm vừa rồi cùng vui vẻ, lúc này hai người đều không mà xụ mặt.

Cậu bé ngoan ngoãn ngồi xem trên sô pha, giả chưa phát hiện cái gì, cũng không lên tiếng nói sao cũng không phải lần chuyện như vậy cậu sự có kinh nghiệm.

Bữa cơm chiều tương đối phong sốt thịt bò, thịt cá hấp dầu hành và nồi cơm đầy, không xanh thì chỉ có thể ăn Đã lâu rồi bọn không ăn được một bữa ngon vậy, cho nên bữa này mới làm mấy thịt.

Dù tâm trạng có tệ đến thì nhìn thấy bữa thịnh soạn như vậy cũng mái hơn rất nhiều. Cả đình vừa nói vừa cười, chỉ chốc lát đã ăn nửa nồi cơm.

Tuy nhiên, ăn cơm được một thì đột nhiên cúp

Đèn tắt, tivi tối đen, tủ không còn ồn ào

Cố Xuyên và Ngô Thục Phương bật đèn pin trong thoại lên: "Hai người ăn đi. Anh ra cửa sổ xem." Nhìn xem xung quanh cúp điện tất cả

Trong lòng Cố Xuyên trầm xuống. đã chuẩn bị sẵn việc cúp điện, nhưng không rằng chuyện này lại xảy sớm như vậy.

Trước đó còn hơn một nửa còn sáng đèn, nhưng giờ ngoài cửa sổ đã nhìn thấy ngọn đèn nào. cả đèn đường cũng mở mịt, không có tiếng ồn của tivi. Hắn đứng bên cửa không những có thể thấy tiếng hồng hộc tang thi mà còn có thể được tiếng phàn nàn mọi người, nhưng cũng không tiếng kêu cứu. Dưới huống không bị tang thi bắt và cắn trúng thì sẽ biến thành tang thi. Những lẽ ra phải bị giết bị giết trước đó. Hiện người còn sống sót đều trốn trong nhà, không ra thì không có gì nguy

Trên mạng đã có đề tài vụ cúp điện này, số phàn nàn, một số sợ, thậm chí có người hê. Thành phố A không phải thành phố đầu tiên cúp điện. Trước đó đã có thành phố liên tục cúp điện, mà thành bị cúp điện đến bây giờ chưa được phục hồi.

Cố Xuyên hơi im lặng. Không điện, điều đó có là các thiết bị điện nhà không thể sử dụng nữa. Điện thoại di động sau hết pin cũng không dùng được, sợ rằng sau này thể liên lạc được người thân nữa.

Cố Xuyên và Ngô Thục Phương không phải là những trẻ không ba không mẹ. qua đều không sống chung một thành phố. Khi tận thế mặc dù bọn họ thể trở về đón ba mẹ, cũng có liên lạc gia đình, có người thành tang thi, cũng có người còn sống.

Cố Xuyên tìm nhóm chát của đình mình, gửi vào nhóm một tin nhắn: [Thành A đã bị cúp điện, khi con gọi lại có lẽ không liên lạc được. gọi lại.]

Trong nhóm đã có ba tin có nội dung tương Tin nhắn đầu tiên do cả của Cố Xuyên gửi, nhắn thứ hai là anh ba Cố Xuyên gửi, mà nhắn thứ ba là ba Cố lên. Mẹ Cố trong đầu tiên tận thế biến thành tang thi, đang bị trong thư phòng, vẫn có thả ra.

Trong nhóm gia đình hiện tại, có gia đình anh là không bị cúp điện. Xuyên đọc những tin nhắn đây nhiều lần, nước mắt không giác rơi xuống.

Cố Xuyên dùng tay lau đi mắt trên mặt, khụt mũi. Ngày tận thế chết này, thực sự muốn kết ngay bây giờ.

"Đừng quên dặn dò người nhà về chuyện rèn luyện." Xuyên dùng giọng mũi khàn nhắc nhở. Hắn cũng viên trong nhóm đó. Chẳng qua chỉ là con rể, này tốt hơn vẫn để vợ mình giải thích trong

Ngô Thục Phân cũng hơi mất ý chí, vội vàng thích trong một chút lại xem vào nữa. Tất cả người đều ở trời nam biển không ai quan tâm ai, có biết hay không cũng có ý nghĩa gì.

Bọn họ thực sự không có trạng để ăn cơm để tiết kiệm điện cả đều tắt đèn pin trên thoại. Nhưng dù vậy, không bao nữa chúng cũng sẽ pin.

Ba người đều có dị năng, lực và thính giác họ mạnh hơn người bình cho nên những âm thanh hết ý chí này muốn không thấy cũng không được.

Cố Xuyên sửng sốt hồi lâu nói: "Tối hôm nay ta cần phải ăn hết cả đồ ăn. Hiện tại thời tiết này, đồ vật để căn bản không chịu Sáng mai chắc chắn sẽ hư Hắn nói xong thì đầu ăn trước.

Đồ ăn nước uống có lẽ những thứ quý giá hiện nay, có thể không phí thì không thể lãng

Ngô Thục Phương cũng hiểu được lý này, dù không ăn cũng phải ăn. Tuy "Trong tủ lạnh vẫn còn hủ sốt thịt bò, hai con hơn mười ký thịt chỉ. Bây giờ không có điện, thứ này căn bản thể cất giữ được."

"Thử đặt vào trong không gian anh xem có thể quản được không. Dù sao ngoài cũng chỉ lãng thôi." Theo lý mà nói, tại đã là tháng thời điểm nóng nhất trong năm lẽ đã qua, mà phải nóng như bây mỗi ngày đều ba mươi sáu Nhưng tận thế đã có cả tang thi, nhiệt cao hơn năm trước không phải việc lạ. Dù sao độ vẫn nằm trong phạm mà con người có thể đựng được.

Mặc dù Cố Lăng Vân còn nhưng đã trải qua giác đói khát, biết không lãng phí thức ăn nên cố gắng ăn.

Sau khi ăn xong không ai đến chuyện đi ngủ. sự ồn ào, bọn họ gắng tập trung tinh thần tập dị năng.

* * *

Lúc năm giờ sáng, trời cũng sáng, Cố Xuyên mặc áo da, mang bao tay nón. Dao rựa và dao đã không thể dùng được nữa, đành phải lấy con gọt trái cây. Thứ này quá khả năng sát thương chế, cho nên hắn trang bị đầy đủ vũ khí bảo vệ mình.

Hôm qua thức quá khuya nên này hai mẹ con chưa tỉnh. Cố Xuyên cũng ý định đánh thức họ, trang bị vũ khí cho xong rồi lén lút ngoài.

Đầu tiên hắn đóng cửa tầng phía dưới, sau đó quyết từng tầng. Không biết lý do tâm tang thi thực sự đang tiến từng ngày. Dù sao Xuyên cảm thấy tang thi hôm linh hoạt hơn ngày qua hắn gặp được, không rõ ràng lắm, vẫn còn vụng về.

Con dao gọt trái cây thực không thể so sánh với dao rựa, Cố Xuyên một nhát đã trốn, sau chờ cơ hội chém lại rồi đi. Cứ như vậy năm sáu lần, nhìn con tang tiếp theo sắp đến mặt nhưng con trong vẫn chưa bị giết chết.

Cố Xuyên tập trung sức mạnh một quả cầu lửa giữa đầu tang thi, nhưng không thể làm chết tang gần như chỉ hạn chế hoạt của tang thi. Con giống như bị mắc kẹt trong của mình. Một quả lửa khác được ném tang thi cuối cùng cũng ngã

Được rồi, luyện tập hai ngày cùng đã khá hơn rất nhiều.

Cố Xuyên không nên để mình lực. Cho dù có gian và hệ thống thì của hắn ở thế giới cũng chỉ có một lần, cho cần phải trân trọng. lần dùng dị năng gần hết hắn chạy nhanh về nghỉ ngơi.

Hắn phải mất ba bốn chuyến tới đi lui mới hết đám tang thi trong thang. Tuy nhiên, điều này nghĩa là không còn tang trong tòa nhà này. còn một số bị nhốt trong có rất nhiều hộ nhà đều biến thành thi, có hộ là nhốt tang lại, những người khác trốn trong phòng khác.

"Tiểu Cố, tòa nhà của chúng đã an toàn chưa?" Lưu ở tầng ba mở thò đầu ra ngoài. qua mắt mèo nhìn từ trên dưới mấy lần, nghĩ không có vấn đề gì.

"Dì Lưu, nhà dì vẫn ổn Ngoài hành lang quả không có tang thi. Cửa dưới cháu đã đóng lại, thể ra hít thở không khí." nhà dì Lưu chỉ hai người, là hai vợ chồng Vương và dì Lưu, hơn sáu mươi tuổi, nghỉ hưu được mấy năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=111]

"Hai vợ chồng già chúng tôi ổn, cũng không biến tang thi. Chỉ là trong không còn nhiều nước, cứ tục dùng như vậy sớm muộn cũng chết khát ở phòng. Nhà cháu thế nào? Còn nước dùng không? Có đi ra ngoài kiếm không?" Bà và bạn già thường thói quen dự trữ đạc trong nhà, đặc biệt đồ ăn. Cho nên thực trong nhà vẫn có thể thêm nửa tháng, nhưng nước sự không đủ.

"Nhà cháu cũng khá ổn, ba đều ổn, nước còn dùng. Ngoài siêu thị thực nước. Chẳng qua muốn ra ngoài thì phải đối mặt tang thi. Chú Vương lớn tuổi, thể trạng của chú tốt không?" Cố Xuyên thấy mình có thể người đi ra ngoài, vậy phải người có năng lực bảo vệ mình. Dù sao không phải Chúa Cha, dù hắn muốn giải cứu cả loại cũng không phải dùng này giải cứu.

"Thể trạng của chú đương nhiên thành vấn đề. Khi trẻ chú từng đi lính Chú Vương mở hết cửa ra: "Tiểu Cố, chúng ta vào nói chuyện đi." Khi người bị ép đến một mức nhất định thì không không làm ra thay ông cũng vậy.

"Từ ngày đầu tận thế đến cháu có từng đi ngoài không? Tình hình bên thế nào? Cháu đã từng tang thi chưa? Thứ này giết không?" Chú Vương rất chi tiết. Dù sao đi ngoài cũng không khác mạo hiểm mạng sống mình. Nếu ông chết ở bên thì bạn già cũng nhà chờ chết.

Cố Xuyên trả lời từng câu sống cùng một tòa nhiều năm như vậy, thực mọi người đều không quen nhau cho lắm, có thể gặp chào hỏi một tiếng tốt rồi. Nhưng chú Vương này sự vượt quá sự đợi của hắn. Một già hơn sáu mươi tuổi còn ra ngoài giết tang và lấy nước về nhà, thể nói là đáng ít nhất mạnh hơn nguyên thân.

Phải biết rằng đời trước nguyên chết vì đói ở nhà cũng không hề nghĩ việc ra ngoài chiến đấu bản thân và vợ con.

"Cũng không biết trong tòa nhà chúng ta có bao người may mắn còn sống. mọi người có thể đoàn lại, tiêu diệt đám tang thi khu chung cư này chắn không thành vấn đề." Đáng chính là vẫn chưa người dẫn đầu, trong mọi người ít nhiều đều có trữ lương thực, trước dùng hết gần như không đi ra ngoài.

"Mặc kệ bọn họ, cháu không đã đi ra ngoài Lần sau chúng ta cùng chung. Trước đây chú từng lính. Mặc dù kỹ năng của không còn tốt như nhưng tuyệt đối sẽ không cản cháu. Nếu may mắn sống, những người đó thấy chúng ta kiếm vật tư, họ sẽ dần dần gia." Chú Vương nói, cũng như vợ chồng già nhìn thấy Tiểu Cố đi tới lui trên cầu thang thông mắt mèo nên cũng nảy ý định đi ra ngoài. hình hiện tại còn không có thể chờ đến cứu viện không, bọn họ cần lập kế hoạch sớm.

"Chú Vương có vũ khí gì tay không? Thành thật nói, dao rựa và dao nhà cháu đều đã mẻ cùn, chém tang thi cũng không sử dụng. Cháu phải dao gọt trái cây và dị để dọn dẹp tòa của chúng ta. Nếu chú có dư vũ khí thì ta đi ra ngoài có thêm một lớp bảo Cố Xuyên mặt dày Thông qua bài học lần này ra kinh nghiệm, lần sau nhất định phải chuẩn bị khí trong không gian, để này có gặp phải tình tương tự cũng không cần vất như vậy.

"Có có có, nhà chú có con dao quân dụng phòng thân bên ngoài. Cháu thể chọn một con." Những thế hệ trước đều sẽ bị đồ vật phòng sợ có trộm vào nhà. Hơn trước kia ông từng lính, cũng thích chơi với những vũ khí lạnh này, nên sưu tầm mấy Không ngờ rằng gặp tận những con dao quân được mài sắc bén này có ngày còn có tác dụng.

Nó không giống con dao dài tưởng tượng của Cố Con dao này chỉ có xem như con dao ngắn, loại có thể mang theo bên Tổng chiều dài chỉ 25cm, không tính tay cầm, chiều lưỡi dao cũng chỉ 10cm. Nhưng quả thực cứng và sắc bén, hơn nữa rất thuận tay.

Mấy con dao có kiểu dáng nhau, nhưng chiều dài chất liệu đều giống nhau. Xuyên không có gì để chọn, thuận tay cầm một con thích: "Con này đi. cám ơn chú Vương."

"Không sao, không sao. Khi nào định đi một chuyến vật tư nữa?" Ông cũng phải muốn thúc giục người chẳng qua trong nhà thực sự nước. Hai vợ chồng bọn họ đã mấy ngày không nước để rửa mặt tay, dư lại chút lẽ không đủ nấu cơm

"Hai ngày nay cháu muốn dọn tang thi quanh tòa sau đó mới đi siêu kiếm vật tư. Cháu biết chú thiếu nước, lát nữa cháu xách hai thùng nước chú."

"Nhưng vậy không được, không được Chúng tôi còn có cầm cự thêm mấy ngày Chúng tôi không có lấy nước của cháu." Chú vội vàng từ chối. ta liều mạng để kiếm nước mặt của vợ chồng họ không có lớn vậy, để người ta mang nước lại đây.

"Không sao đâu, với lại cháu nhận một con dao chú. Hơn nữa vợ cháu khai phá ra dị năng Trong nhà cái gì có thể nhưng sẽ không thiếu Hai người cứ yên tâm đi."

"Được, vậy chúng tôi sẽ không sáo. Khi nào cháu dọn sạch tang thi thì chú. Thể lực của ông này không tệ. Khi còn trẻ thể khiêng đồ vật một hai trăm ký, bây giờ có thể khiêng năm ký lương thực lên cầu thang." Chú Vương sợ người không kêu ông nên vàng nói. Thành thật mà những người trẻ tuổi thường thực sự không có thể bằng ông. Nói đâu cho ngay cả trước đây Tiểu không có dị năng thì lực của hắn chắc chắn cùng một cấp bậc với ông. ôm một bao gạo lên tầng hai còn phải lại nghỉ hai lần.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận