Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 36 / 136  ·  26.5%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 36
24/07/2026 16:53· 2,384 từ

Thiết Đản nhăn gương mặt nhỏ, tay nắm lấy ống tay của cha, cả người chống cự: "Cha, con mệt mỏi. muốn đi ngủ."

Mặc dù bọn họ đã ăn tối, nhưng trời vẫn chưa hẳn, cũng không đến đi ngủ thường ngày của bọn Nhưng Cố Xuyên ngược lại có hiểu được tại sao con mình lại nóng nảy như vậy. thực tế, bản thân cũng hơi hưng phấn.

Cuối cùng ba người không cần trên một chiếc giường nhỏ. Đản có giường riêng, riêng. Chiếc giường trong phòng hắn Tôn thị cũng to hơn trước nhiều, mỗi đêm không cần trì ngủ một tư thế, cũng cần nằm gần mép trở người đều phải ý vì sợ té ngã.

Tóm lại, sau khi trải qua hạnh phúc không cần phải mùi hôi thối, hắn sắp cảm nhận được niềm hạnh khi trở người không chút đắn trong khi ngủ.

Nhưng, mọi chuyện có vẻ không giản như hắn nghĩ.

"Trời nóng như vậy, sao chỉ một cái chăn? Chúng ta phải có mấy khăn giường và chăn sao?" Cũng không như trước không thể trải ra. lớn như vậy, làm hai người chen vào một chiếc

Bởi vì đồ đạc là Tôn thu dọn nên hắn cũng biết khăn trải giường ở đâu. Nếu không hắn đã mình trải giường đệm, sinh ra một gia đình nghèo khó không phải là không có lợi, nhất không có nhiều tắc như vậy.

"Mấy chiếc chăn đệm kia thiếp dưới đáy rương, khó lấy Hơn nữa trong khoảng gian này thiếp cũng chưa lấy phơi, chắc hẳn có mùi." Tôn nói với sắc mặt không đổi. Cô còn không biết chồng sao? Thà rằng không chăn, cũng không muốn cái có mùi hôi.

Cố Xuyên nhìn hai chiếc gối đặt cạnh nhau trên giường một chiếc chăn. Còn cây trâm màu đỏ trên tóc thị, hắn đại khái hiểu được.

Nhưng hắn vẫn chưa chuẩn bị lý tốt. Dù hắn đã hưởng tình cảm và ức trong cuộc đời nguyên thân. đã làm vợ chồng gần một dù hiện tại khi thị ăn diện lên cũng có gọi là người phụ xinh đẹp. Nhưng rất thói quen sinh hoạt của phương thực sự làm người khó Cho dù đã sửa lại vẫn như cũ.

Nhưng đối với cặp vợ chồng thường, hay cặp vợ chồng mới ngoài hai mươi sau này sao có thể không chuyện giường chiếu được. Hắn là ông nên không thể lấy do ‘kinh nguyệt mỗi tháng’ để chối.

Mặc dù biết một cửa này định phải qua, nhưng trong hắn không tránh khỏi phản kháng. Đương nhiên, hắn không chán ghét Tôn thị. Thậm chí còn không phản cảm với độ rất thô lỗ của Tôn còn sẽ không cảm đó là tính cách sự.

Một mặt là vì tình cảm nguyên thân đang quấy phá, khác cũng là vì thị đối với hắn thật sự tốt. Đồ ăn thức uống ngon để dành cho hắn. Mỗi sáng đều dậy sớm hơn hắn, bị nước cho hắn mặt, nấu trứng gà. tối khi làm thủ công, gì Tôn thị có thể giúp thì giúp, việc gì không được cũng không đi ngủ vẫn luôn chờ cho đến khi làm xong rồi giúp hắn thu đồ đạc.

Trái tim con người đều làm thịt, hắn không thể nào ơ được.

"Ta ra ngoài đi tiểu trước." Xuyên rụt rè lựa chọn tiểu. Hắn căng thẳng hai hớp rượu để tăng thêm khí.

Mặc dù đã sống ở thời này gần một năm, nhưng Xuyên vẫn không thể thu việc ăn uống trong nhà sinh, nên chỉ tránh mặt vợ nhà bếp uống mấy hớp Sau đó lại cảm thấy mùi quá nồng nên nhai viên kẹo cao su vị bạc hà. Sau đó cắn răng đi vào phòng ngủ.

Trong căn phòng mờ tối, Tôn không nhìn thấy rõ gương đỏ bừng vì uống của Cố Xuyên. Nhưng cô có cảm nhận được mùi rượu hòa mùi bạc hà trong đó, cần dùng não cũng biết người ông ngu ngốc này làm điều ngu ngốc Vậy mà cần uống rượu tăng thêm dũng khí, uống thì sợ cô ngửi thấy còn lá bạc hà trong sân.

Thật sự là... làm cho căng thẳng hơn trước, rõ Thiết Đản đã lớn vậy. Nhưng cô dường như quay ngày đầu tiên về nhà chồng.

Một người uống rượu thêm dũng một người xấu hổ. Chuyện đó lại nước chảy sông.

Phải nói rằng, sau khi nước hòa hợp, hai người cảm thực sự khác hẳn đây, càng thân thiết hơn. Nhưng thêm mấy phần không được tự Đặc biệt là Tôn thị, đây cô từng nghe người ta chuyện tình yêu nhưng không có cách nào được. Bọn họ lấy nhau mấy năm đều tầm thường nhạt cho đến bây giờ. Cô phải là không có tình với chồng mình, nhưng loại tình này khác với hiện tại.

Kể từ khi ra ở riêng, mới thật sự cảm nhận trái tim đập thình khi nhìn ai đó. Bây giờ vậy, muốn nhìn nhưng lại xấu khi nhìn. Nhưng chỉ cần cô ở bên cạnh, trong tim, miệng, trong mắt, cả đều tràn ngập niềm

Họ đã là cặp vợ chồng Cố Xuyên không ngờ rằng có thể nhìn thấy bong bóng màu hồng xung quanh mình. Ánh mắt cô như được phủ bởi mật ong, chỉ thôi cũng cảm thấy ngọt ngào. hắn là tài già, nhưng cũng cần hai hớp rượu để bình lại.

"Ta đến quán rượu tìm ông lần này ta xin nghỉ Ông chủ xấu hổ dám nói, chúng ta cũng đừng dài, đỡ phải lãng phí thời Vốn dĩ sáng hôm nay muốn nghỉ ngơi một chút, buổi mới đi xin nghỉ Nhưng bây giờ xem vẫn đi ra ngoài tránh chút, cứ tiếp tục ở trong lẽ hắn bị bao bởi mật ong và nướng giá lửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=36]

Tôn thị tự nhiên không kiến gì: "Vậy chàng trở sớm một chút, buổi thiếp nấu cho chàng chén canh

Được rồi, mặt Cố Xuyên đỏ nhà bọn họ trước giờ ăn hai bữa, chỉ Thiết Đản còn nhỏ nên có ăn thêm một bữa. Đây không lễ tết, buổi trưa nhiên làm cho hắn một chén trứng, muốn không nghĩ sai lệch cũng không

* * *

Cố Xuyên rời đi vốn hai bên đều ngầm hiểu. nên ông chủ không ra vẻ thuyết phục hắn ở thậm chí còn trả hắn tiền tháng này.

Cố Xuyên đương nhiên không thể Lúc này mới vừa đến tháng, hơn nữa gần hắn xin nghỉ mấy ngày để tìm nhà và chuyển nhà. Hắn xấu hổ khi nhận tiền của người ta.

"Chú em à, sau này hãy xuyên đến đây nhé. Chúng đều ở trong thị dù không làm việc cùng nhau vẫn có thể làm bạn với Người đầu bếp mà ông là một người giỏi. Mặc dù việc trong bếp nhưng động một cách có tự và tính toán, không giống một kẻ mù chữ. Tương không biết có thể phát hay không, nhưng tuyệt đối thể đánh giá thấp.

Cố Xuyên tự nhiên đồng ý. không có quán rượu này, không biết mình phải qua bao nhiêu phiền phức trong trấn mới có thể đón vợ cũng chỉ có tài nấu của hắn là lý do duy lấy ra mà không nghi ngờ.

"Sau này cậu có kế hoạch không?" Muốn mở quán rượu ông chắc chắn là được. Bản lĩnh có lớn cũng có tiền vốn, nhưng có thể sạp bán đồ ăn.

Cố Xuyên không muốn nói nhiều, nói: "Tôi muốn làm buôn nhỏ, còn chưa quyết nên bắt đầu từ đâu. Nhưng chắn không phải bán đồ ăn, ăn cả năm nay làm chán rồi."

Hơn nữa mùa hè năm nay không mưa nhiều, mùa màng vẻ cũng không được Dân chúng làm sao có dư mua đồ ăn chứ? Về phần đình có tiền, cũng sẽ đến quán ăn vặt để ăn.

Hơn nữa, những lời hắn vừa với ông chủ là sự thỉnh thoảng kêu hắn hai bữa cũng không sao. Nhưng ngày vây quanh nồi bếp thực làm người không chịu nổi.

Nghĩ đến cô vợ trong nhà xu hướng từ ‘cọp mẹ’ ‘cô vợ xinh đẹp’, chân tự nhiên chậm lại, thong đi về.

Nhưng cũng may lúc hắn đi ngoài, cô vợ đã trở bình thường. Ít nhất thoảng sẽ không lén nhìn hắn.

"Chàng đã về rồi à? Thiếp làm canh trứng cho chàng." thị buông kim chỉ tay xuống. Chờ sau này trong nuôi gà, buổi trưa mỗi ngày thể làm một phần canh

Mặc dù nói là làm canh cho Cố Xuyên, nhưng cũng phần cho Thiết Đản. nên một chén này phải bỏ quả trứng gà, sau khi chín nhỏ lên chút dầu mè. sống như vậy, một năm trước đánh chết cô, cô không nghĩ ra mình thể sống được.

"Mẹ nó, tay nghề của nàng càng phát triển." Cố Xuyên biếng nằm trên ghế khen ngợi.

"Sao trứng gà làm ra vị không ngon cho được? nữa, thiếp còn cho mè vào." Nếu là một năm lúc này Tôn thị sẽ trợn Nhưng hiện tại thói quen đã sửa lại. Ai bảo chồng trở nên đặc biệt vậy: "Chàng đã nghỉ rồi, cũng nên nói cho biết rốt cuộc chàng muốn làm đi." Dù sao cũng phải trong lòng cô có điểm chốt.

Cố Xuyên ngược lại cũng không giếm vợ mình: "Ta muốn một tiệm gạo."

Hai năm nay mùa màng chỗ họ không tốt, nên giá rất cao. Nhưng mọi lại không thể không mua, thiếu gì cũng không thể thiếu gạo. mở tiệm gạo thì hắn thể tự mình đi nơi khác gạo. Dù sao cả không có khả năng nào cũng thu hoạch ít. dĩ giá gạo đắt như vậy do thương nhân lợi dụng cơ để kiếm lợi nhuận, nhân quan trọng hơn là do phí vận chuyển quá cao.

Hắn có thể lén lút để ít vào không gian của để tránh bị người hiện, chắc chắn không thể bỏ nhiều. Nhưng mỗi khi đi một vẫn có thể bỏ mười bao gạo. Đến lúc đó về gạo bán trộn lẫn ai có thể phát Chi phí tiết kiệm được đó đều là lợi nhuận.

Hơn nữa đến lúc đó, hắn có thể lấy ra rất đồ trong không gian. sao trên đường hắn đi tiếp với nhiều người vào nam ra lấy ra một số đồ hiếm cũng không có gì lạ.

"Mở tiệm gạo là tốt rồi." thị lúc này mới yên Đến lúc đó, cho không bán được bọn họ cũng thể cất lại tự mình ăn. thể chê nhà gạo chứ?

Hắn biết cô sẽ có phản này: "Ta đã xem gần cửa hàng mặt tiền Hai ngày tới ta sẽ đi rồi đi sang tỉnh bên mua Chỗ bọn họ có mấy sông lớn chảy qua nên không hán nghiêm trọng như chúng ta. Nàng ở trông Thiết Đản, trông nhà cửa tiệm mặt tiền của chúng khoảng một tháng ta sẽ Cố Xuyên nhân cơ hội nói ra hết sắp xếp của

"Chàng phải đi xa như vậy Chàng không thể đi một được, dọc đường đi không an toàn." Tôn thị chưa đi đến huyện, chồng cô cũng Đột nhiên nói đi tỉnh ai có thể chịu được? Hơn chồng cô cũng không đường.

Trước đây Cố Xuyên đã quen vào nam ra bắc, nên không cảm thấy có to tát: "Không sao đâu, ta hỏi kỹ rồi. Nàng cứ yên đi. Một tháng ta sẽ về. Nếu không được thì sau đến huyện ta tìm thương đội* đi chung."

(*Thương đội: đoàn người kết thành đội ngũ để đi buôn ở nơi xa, qua nơi hẻo lánh.)

Tôn thị rất muốn nói ‘hay chúng ta mở một quán đồ ăn, bằng không một tiệm ăn nhỏ cũng được’. nhìn vẻ mặt của chồng mình, không nói ra điều này. cô quyết định muốn tìm mấy người lớn tuổi xem chuẩn bị những gì đi xa nhà. Cô không đi theo, cũng chỉ có thể gắng mang theo mọi thứ phải chồng cô ra ngoài đến mà không có.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận