Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 41 / 136  ·  30.1%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 41
25/07/2026 13:17· 2,323 từ

Hiện tại Cố Xuyên toàn thất vọng với chồng anh cả, nhưng: "Mẹ, có biết cha ăn

Cha nằm trên giường, đau không thể cử ăn uống tiểu tiện đều bà chăm sóc. Đương nhiên biết bình thường ông nhà cái gì, mỗi ngày chỉ hai chén cháo. Ông nhà làm việc cũng không cần sức, cũng không cần nhiều lương thực như vậy. chi trong nhà vốn dĩ không nhiều lương thực, có thể để thêm một miếng ăn cho cháu thì càng tốt.

Chẳng qua vốn cảm thấy là chuyện nhiên. Lúc này dưới cái tức giận của thằng hai, không nói nên lời, giọng ngào: "Thằng hai, mẹ biết có bản lĩnh. Hiện tại con chỉ ở trong nhà chết, sống ít mấy thì ít mấy ngày chịu Nếu con có lòng hiếu thảo hãy đưa cha con đi. Dù ấy có thể sống được bao chúng ta đều mặc kệ, không trách con. Chuyện chay cũng tùy con liệu."

Gia đình thằng cả như vậy, căn bản chịu nổi liên lụy. Nếu nhà có thể đi theo hai hưởng phúc mấy ngày tốt. Cho dù không thể, ma chay cũng sẽ được hai lo liệu chu đáo, đến mức cuốn một chiếu đem chôn.

Nhìn dáng vẻ này, lòng Cố Xuyên biết hắn dường như biết hết chuyện. Thậm chí còn giúp chồng anh cả làm chuyện

"Khi cả nhà tách riêng đã thỏa rằng cha mẹ sẽ do chồng anh cả nuôi nấng sóc nên được chia nhiều hơn. Mấy anh em bọn cũng chưa nói gì. Bây cha nằm trên giường bất lại kêu con đón đi. Điều này không phù với quy tắc. Có phải mấy sau, con còn phải trở về mẹ đi hay không?" Cố Xuyên với giọng điệu cứng rắn.

Hắn thực sự thất buồn lòng với thị khi có thể nhìn sống chung hơn nửa đời với bà bị ngược đãi vậy. Điều mà người nông sợ nhất là đói bụng. người đã nếm qua mùi này, cũng biết khó như thế nào. Cho dù tại cha hắn thực sự là sắp chết, vậy cũng không cần làm cho ông chịu khổ một nữa trước khi chết.

Lương thực có thể không nỡ, còn chuyện sinh thì sao? Nếu có chăm sóc tốt thì trong sẽ không có mùi hôi nặc như vậy. Trên mặt hắn vẫn còn bùn đất khô, cũng không biết có khi nào.

Lý thị tỏ vẻ tin, không ngờ rằng hai lại nói như vậy. sao trong nhà ai cũng là đứa hiếu thảo. đứa trẻ trưởng thành nghĩ riêng của mình là bình thường. Huống chi chuyện vốn dĩ là nhà thằng cả làm không

"Sau này mẹ không con chăm sóc. Nếu bệnh hay chết, đó là của nhà thằng cả. Ngày tết con cũng không cần thăm mẹ, chỉ chăm sóc một mình cha con là Tình trạng này của ông cũng không biết chịu được mấy ngày. Bà khó chịu nhưng bất lực. Ngay vắt khăn nóng lau mặt cũng làm được, ai bảo củi gỗ nhà hiếm có chứ. Ngoại nấu cơm ra, đừng rửa mặt rửa Ngay cả nước uống bình cũng không cần củi nấu.

Không có nước nóng, cũng không thể dùng lạnh để lau người cho nhà. Ngày hôm đó không bị đông lạnh ra đừng để về đến nhà bị bệnh.

Cha hắn đã hôn trên giường, Cố Xuyên muốn nhanh chóng nói rõ này: "Anh cả và chị đồng ý không? Từ về sau em sẽ chăm cha, hai người chăm sóc Ai cũng đừng can thiệp người khác."

Anh cả không nói bình thường những chuyện vậy đều là vợ y định. Y nhìn cha bệnh trên giường trong lòng cảm khó chịu. Nhưng giống như y nói, cuộc sống vẫn tiếp diễn, không thể vì mình cha mà bỏ mấy đứa con được.

Chị dâu vẫn còn dự, chuyện này nghe rất có lợi cho bọn Dù sao mẹ chồng vẫn thể đi lại phụ giúp con và nấu ăn, nhưng chồng đã nằm trên giường. không chết cũng không giúp gì nhiều, còn phải người chăm sóc. Nhưng sau nghe ý của chú hai nói lời này là sau này không qua lại với nhà bọn họ cho dù mẹ còn sống vậy.

Từ khi gia đình ra ở riêng đến chú hai mang về cũng năm mươi ký gạo. Nếu này thực sự không qua thì không có những thứ nữa. Chỉ nghĩ đến thôi cảm thấy khó chịu rồi.

Không ai nói gì, Cố Xuyên không có năng tiếp tục giằng co đây. Dù sao mệnh số trời.

"Nếu chị dâu không ý, vậy cha mẹ thuộc về tôi chăm sóc. hai mảnh đất do cha đứng tên cũng thuộc về

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=41]

"Không được." Chị dâu vàng nói. Hai mảnh kia có giá trị rất tiền. Hơn nữa mẹ vẫn có thể phụ giúp việc. Nếu thực sự rời đến ngày mùa hai vợ bọn họ sẽ làm không việc: "Mẹ thuộc về tôi, cha thuộc về chú sóc. Về phần nhà và đất vẫn giữ nguyên như khi chúng ra ở riêng."

Bởi vì thời gian rút, Cố Xuyên cũng muốn làm giấy giao kèo cũng không tìm người làm sao hai vợ chồng cho dù có đổi ý, cần hắn không muốn thì không thể chiếm lợi được. nhiên, mối quan tâm nhất là sau khi cha khỏi bệnh có thể muốn hắn đỡ mấy anh em khác hay Chuyện này để sau này, hơn cũng không thể nói trước

Trời lạnh như vậy người về hay cõng thị trấn thì không thực Hơn nữa chân của cha đang bị gãy, càng không trở về như vậy.

"Mẹ nó, nàng Đản đợi ở đây. đi thị trấn mượn chiếc kéo cha về." Cố Xuyên lại rồi nói: "Lấy ống của chúng ta ra, cho uống miếng nước để làm cổ họng."

Bởi vì quãng đường rất xa, đặc biệt mùa đông đi chậm nên thường mang theo nước. Đương sau khi rời khỏi nhà như vậy, nước trong ống đã nguội từ lâu. Nhưng nước sôi để nguội, hơn trực tiếp uống lã.

Tôn thị lấy ống đựng nước ra, nước trong còn khoảng một nửa, định uống khi quay về. vừa muốn tiến lên đã chồng ngăn cản.

"Để ta đút." Chủ nhân cơ hội chút nước linh tuyền, cũng cho cha hắn cầm cự lúc. Ít nhất kiên trì đến khi về nhà. Đến đó mời thầy thuốc đến Một mặt dùng thuốc, mặt dùng nước linh tuyền, chắn có thể khỏe lại. cần cầm cự qua hành trình là được.

Cố Xuyên càng đến mép giường mùi hôi nồng nặc, nhưng sắc mặt thay đổi. Chẳng qua trong càng thêm chán ghét vợ anh cả, thậm chí cũng trách Lý thị. Cha hắn trên giường cũng không phải hay hai năm, cũng phải tám năm hay mười chỉ một tháng mà thôi.

Hắn nghiêng người ngồi giường, nhẹ nhàng nâng cha dậy. Sau đó cầm tre rót nước vào miệng, nhất vẫn còn biết nuốt không sao.

"Hai mẹ con nàng đây, ta sẽ gắng quay lại nhanh nhất thể." Đút nước xong, giọng của Cố Xuyên trở nên nhàng hơn, cha không sao tốt rồi.

"Mẹ đi thu dọn đạc cho cha con, con trở về thì lập mang lên trên xe đi." thị vội vàng nói, đi thị trấn sớm một chút có thể gặp thầy thuốc hơn. Mặc kệ có thể khỏi hay không, ít cũng có suy nghĩ như

Cố Xuyên rất muốn đừng mang theo mấy đó. Nhưng nhìn nước mắt Lý thị sắp rơi xuống, cùng hắn cũng không nói điều này. Dù sao cũng mẹ hắn, không thể nổi với bà như vậy. Nhưng cuộc có thứ khác biệt.

* * *

Cả quãng đường Cố nửa chạy nửa đi về, cũng may nhà mình xe ngựa, không cần phải mượn nhà người khác. Bằng sẽ tốn rất nhiều thời

Bởi vì thời tiết lạnh nên Cố Xuyên tiên trải một lớp rơm xe. Sau đó là một đệm và hai chiếc chăn để đảm bảo cha hắn không bị đông lạnh trên Sau đó lại cầm hai đồ ăn nhẹ dễ hai ống tre nước nóng mấy giọt nước linh tuyền.

Tuy nhiên, dù cả đường đi vội vã khi trở lại thôn họ thì trời đã tối, khói của nhiều gia đình đã lên, chắc hẳn họ đang cơm chiều.

"Cha." Cố Thừa chạy về phía cha mình. đói bụng đã lâu, nhưng lớn sắc mặt không tốt cậu vẫn im lặng. Bây người cha thương cậu nhất quay lại, cậu không tránh lộ ra chút tủi thân.

Cố Xuyên sờ đầu của con trai: "Chúng đi gặp ông nội, lát về nhà."

Nhà cũ yên lặng, không có khói bếp lờ, cũng không có tiếng cười nói. Thậm chí ngoài con hắn ra, không có từ trong nhà đi ra. như vậy cũng tốt, gặp cũng xấu hổ mà thôi.

Trên mặt đất trong đặt một tay nải chắc hẳn là đồ đạc Lý thị gói ghém cho hắn. Chẳng qua lúc này ngược lại không xuất hiện, phòng chỉ có một mình hắn.

Không biết có phải nước linh tuyền có dụng hay không. Lúc này Cố đã tỉnh lại, thậm còn có thể nói mấy

"Thằng hai, con đã rồi à?"

Cố Xuyên thực sự chịu nổi khi bị cha ruột mình nhìn bằng mắt ướt át. Dáng vẻ giống như khi Thiết Đản bệnh làm nũng với hắn, thiếu điều ‘ôm ấp, hôn nâng lên cao’.

"Cha, chúng ta ăn trước, ăn xong tức trở về thị trấn." Xuyên nhanh chóng lấy ra gói đồ ăn nhẹ và ống tre nước, đưa một cho Tôn thị: "Phần này nàng và con trai, ngồi từ từ ăn."

Trên đường Cố Xuyên xe đã nhét cho hai cây xúc xích và chén cháo nóng. Cho nên này cũng không quá đói, cha hắn ngồi dậy, cầm tre định đút nước.

"Tự cha cầm." ông Cố hơi hổ nên quay đầu, tựa người vào bức tường phía cố sức giơ tay lên tự cầm ống tre uống

"Để con đút đi, mấy thứ này xong ta lập tức về nhà." đoán ăn xong gói đồ nhẹ này là đủ rồi. sao ông cũng đã đói như vậy, hắn cũng không cho ông ăn quá nhiều, không dám cho ông thịt, sợ không thể tiêu

Nghe thấy hai chữ nhà’, ông Cố hơi mừng, nhưng lại càng khó Ông đã nằm trên giường tháng, mỗi ngày phải dựa hai chén cháo cầm cự, không khó chịu là không khả năng. Thậm chí có nói là oán hận, hận vợ thằng cả, oán vợ của ông. Đương nhiên hận vẫn là thằng cả, con trai của ông.

Nếu sớm biết như ông tuyệt đối sẽ để lại quyền quản lý đình cho kẻ không bằng sinh này. Đáng tiếc nơi đã không còn là nhà ông, mà là nhà của cả.

Ông Cố được con đút ăn và uống cơn tức giận trong lòng cùng cũng tạm thời bị xuống, dung túng một kẻ kiếp như vậy thì làm gì được. Nhà ai phải người trẻ tuổi làm việc như lên núi củi vào ngày mùa đông Nếu không phải ông thương thằng không có áo bông dày chỉ thể bị đông lạnh thì sẽ lên núi nhặt củi gỗ, sẽ không trượt chân xuống, dẫn đến chân gãy chỉ có thể nằm giường.

Cũng may thằng cả hiếu thảo còn có hai, không đến mức để chết đói trên giường này.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận