Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 31 / 136  ·  22.8%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 31
23/07/2026 15:53· 2,328 từ

Cố Xuyên đeo tay nải* quán cho bước vào nhà, muốn thu hút sự chú của mọi người cũng khó. dù tay nải được bằng vải thô màu nhưng trên đó không có miếng nào. Bên trong căng không biết đựng thứ

(*Tay nải là túi vải quai đeo, trông như một cái dùng đựng đồ mang đường.)

"Thằng hai, con đeo cái trên lưng vậy?" Lý thị nhìn chằm tay nải hỏi, gì có thể gói trong vải tốt như vậy? nào lại chịu lấy mảnh vải như vậy làm tay

Lý thị vừa lên tiếng con dâu cả đang nấu ăn bếp lập tức đi "Chú hai đã về rồi Em mang về đồ gì vậy?" Hiện tại chưa tách ra ở riêng, đồ mang về tự nhiên nộp vào quỹ công, bọn họ cũng có phần.

Trong nhà chỉ có hai lớn, những người khác không phải đồng làm việc thì núi đốn củi, chỉ có con thì chơi đùa sân.

"Con vào thị trấn tìm việc cắt rau, rửa rau. Người chê con mặc dơ nên cho một bộ quần cũ." Cố Xuyên hơi hổ giải thích.

Trước đây khi nguyên thân làm công ngắn hạn có vào phụ giúp người ta, này trong nhà cũng biết. sao một người đàn trưởng thành vào bếp tránh khỏi sẽ bị những người chung trêu ghẹo. Cho về trong thôn cũng Mặc dù người nhà không gì, nhưng họ cũng không đồng ý, nên nguyên thân mới kiên trì làm tiếp.

"Đây không phải là công của phụ nữ sao? Chú hai, em đi làm nhất sẽ bị người ta chê không bằng để mẹ Mẹ cả đời nấu cắt rau, rửa rau, làm thành hơn chú hai nhiều. nữa, công việc này nhàng hơn trồng trọt, nên mẹ đi mới đúng." Con cả nói liên tục.

Ả đương nhiên cũng muốn công việc tốt như vậy, nhưng hai nhất định sẽ cho. Cho dù chú hai thể đi cũng có nhường cho em dâu, bản không đến lượt ả. Nhưng đưa mẹ ra thì ả cũng không tin hai sẽ lướt qua mẹ nhường công việc cho em

Đợi sau khi ra ở mẹ chắc chắn là đi theo chồng bọn họ. Công này mặc kệ mẹ làm ả làm cũng không khác biệt.

"Con nói cái gì vậy? đã lớn tuổi rồi, người ta không thuê một bà vô dụng." Lý thị mắng. là công việc do hai tự tìm. mẹ, còn không đến mức cướp như vậy.

"Vậy cũng không thể để người đàn ông như chú hai làm việc trong bếp Con dâu cả tức giận bác. Trước đây ả cảm thấy chú hai ngốc, như bây giờ nghĩ lại ta cũng không ngu chút nào, còn không khi nào đã kết nối ai đó. Bây giờ gia sắp tách ra ở riêng mới qua làm công việc này.

"Con làm phụ bếp cho ta trong quán rượu, không nhận nữ, chỉ tuyển đàn Hơn nữa, người ta chỉ cho con làm thử một tháng." Cố Xuyên thích.

"Chỉ làm một tháng mà ta đã cho em một bộ áo. Vậy tiền công bao nhiêu?" Con dâu cả sát, một bộ quần này bao nhiêu tiền.

"Bộ quần áo này là ta mặc cũ, không cần nữa mới đưa cho em. tháng ba trăm đồng, nhưng cuối tháng mới phát Dù sao cũng không đi xác minh. Cho dù có người ở quán rượu nghiêng về hắn. Cho hắn không hề sợ hãi nói dối.

"Ba trăm đồng?" Dù là thị hay con dâu cả, bọn vốn tưởng rằng công nhẹ nhàng như vậy một trả một trăm đồng cao rồi. Nhưng không rằng lại có nhiều như vậy.

Con dâu cả nhìn Lý với ánh mắt trông mong, tiền một tháng của chú nhiều như vậy, tiền tổ tiệc cưới cũng không chia đều cho bốn

Lý thị không thể quyết được chuyện lớn trong nhà, còn hỏi ý kiến của nhà mới được. Nhưng dù nào đi nữa, công này chắc chắn thằng hai, ai cũng không thể được.

"Nếu ngày mai con đi phụ bếp ở quán rượu, hôm phải tắm rửa cho sẽ. Tóc cũng phải gội, làm cho người ta về." Lý thị dặn "Con dâu cả, ra đồng gọi thằng hai về, để nấu nước tắm gội thằng hai."

Mặc dù con dâu cả ghen tị, nhưng vẫn phải nghe mẹ chồng. Huống chi, chú hai thực sự có nhận được công việc bếp này, thì sau gia đình chú hai sẽ không thiếu giúp đỡ gia bọn họ, không thể rách mặt.

"Mẹ, con dẫn Thiết Đản phòng trước. Ông chủ quán yêu phải ở lại nơi mỗi tháng chỉ được về một lần."

Lý thị xua tay, thằng là người thành thật, không biết mật với gia Mấy năm nay trong bốn em bọn nó không ai làm được nhiều như thằng hai, cũng không có chịu nhiều cực khổ thằng hai. Bây giờ như người ngốc có phúc người ngốc.

Thiết Đản mới ba tuổi, bản không có cách nào hiểu những lời của mọi vừa nói. Nhưng cậu bé hơi hiểu được, tay cha cậu đeo trên có đựng một bộ quần áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=31]

"Cha, mau mở ra." Nhóc vươn tay chỉ vào tay nải.

Cố Xuyên bất lực, đành đặt tay nải lên giường. Bên một bộ quần màu xanh xám, nhưng không làm bằng vải thô, là vải bông. Cho trông đã rất cũ, những ít không có miếng Hơn nữa cũng không bộ hắn đang mặc trên dơ bẩn đến mức không giặt được.

"Cha, mặc." Thiết Đản chỉ cha cậu, lại chỉ vào quần ý là nhanh chóng vào.

Cố Xuyên cảm thấy thú khó trách có thể thi đậu nguyên. Nhóc con quả rất thông minh: "Cha phải rửa mới có thể quần áo sạch sẽ. Đản ở nhà phải nghe lời chờ cha kiếm được sẽ mua cho Thiết một bộ quần áo mới."

* * *

Trên đường Tôn thị trở đã nghe chị dâu kể toàn câu chuyện, tự nhiên mừng khôn xiết, suốt chặng đi cười không khép Vốn tưởng rằng chuyến này sẽ vô ích, nhưng không rằng thực sự tìm việc làm. Hơn nữa tháng được ba trăm đồng. nhiên, nó chắc chắn không bằng khi làm công ngắn hạn, đây là một công việc nhàng hơn. Hơn nữa còn tiếp tục làm việc ở đó không cần đổi địa điểm.

"Bộ quần áo này đẹp Cha nó, chàng phải tắm rửa sẽ mới được mặc." thị còn không dám chạm vào, chất vải trông hẳn với những họ thường mặc. Tay cô dính bùn và mồ hôi, thể chạm vào làm quần áo.

"Vậy nấu nhiều nước một tắm một lần không sạch thì hai lần." Sáng sớm khi rời khỏi nhà, hắn bôi thuốc diệt chấy lên đầu. Bây giờ là sắp chết rồi. Nhưng thứ có thể giết được con sống chứ không được trứng, phải bôi thuốc mấy lần và gội đầu mới hết được.

"Được, được, được." Tôn thị tính nói. Đừng nói là nấu nước, hiện tại kêu lên núi đốn củi cũng

Trong không gian có xà sữa tắm và dầu gội đều thể dùng. Cố Xuyên có thể dùng nước sạch thật ra còn tốt hắn tưởng tượng. Thau đầu tiên mặc dù rất dơ nhưng phần lớn đều bùn đất. Thau nước hai đã trong hơn nhiều, cũng do là mùa qua xuống sông tắm rửa thuận hơn. Nếu là mùa đông hai ba tháng cũng không tắm.

"Cha nó, vậy sau này tháng chàng chỉ có thể về một lần à?" Tôn vừa chà lưng cho chồng vừa hỏi. Hai ba thì được, nhưng lâu cũng không được. Làm gì có vợ chồng nào mỗi chỉ gặp nhau một Còn có Thiết Đản, nếu cha con một tháng chỉ thể gặp nhau một lần, vậy chắn sẽ không thân thiết cha nó.

Mặc dù có người chà nhưng tay Cố Xuyên cũng không rỗi. Dù sao trời đã lạnh, cũng không thể rửa lâu được.

"Bây giờ chỉ là tạm ta đi làm trước mấy tháng, tay có chút tiền mới có thể thực hiện hoạch khác." Cố Xuyên tĩnh nói. Chẳng qua tai vẫn luôn hồng, để vợ lưng cho hắn trong cảnh này thực sự quá xấu hổ.

"Cũng đúng." Không có tiền, khi ở riêng không có tiền đồ đạc, lương thực không đủ ăn.

Hắn không ngừng đẩy nhanh độ, nhưng tắm gội sạch sẽ hơn một tiếng. Lúc Cố Xuyên mới cảm thấy người nhẹ nhàng thoải Hắn mặc vào bộ áo mới mang về, cắt một vải nhỏ trên tay buộc tóc lại.

"Thằng hai ăn mặc như thoạt nhìn có vẻ khá năng Ông Cố khen ngợi câu. Nhà họ Cố bọn coi như có một người có bản lĩnh. hy vọng nó có thể làm công việc này lâu đừng để làm xong tháng đã bị người ta về. Nhưng thằng hai lời, nhưng làm việc lại rất tin cậy và chu đáo. cần chịu khó làm việc thì đối sẽ không bị người ta về.

Cố Xuyên cười ngốc nghếch. chí còn xấu hổ gãi đầu, rất ngượng ngùng.

"Được rồi, nhanh đến đây cơm đi. Cả nhà đang chờ chồng con đó."

Theo lý mà nói, không đạo lý nào để trưởng bối vãn bối. Nhưng chẳng thằng hai đã tìm được công việc tốt sao? nữa người của mấy khác cũng có suy tính riêng, ăn cơm không tránh phải nói cho kỹ.

"Cha nghe mẹ con nói, tháng có thể lấy được ba đồng tiền công hả? rượu đó có bao cơm

"Dạ bao, bao ăn bao Sau đó một tháng mới về một lần." Cố Xuyên thật nói.

"Tiền công tháng đầu tiên con tính thế nào?" Trước giờ Cố nói chuyện vẫn là có thể nói thẳng nói thẳng, nên trực hỏi ý kiến của hai. Mặc kệ làm thế nào không thể làm thằng chán ghét mấy anh khác. Cuộc sống sau này dài, không thể vì ba đồng mà mối quan hệ giữa em căng thẳng.

"Đợi làm xong một tháng con vẫn không biết chủ quán thể cho con làm hay không. Cho nên lúc con cũng không dám mạnh miệng gì. Tiệc của em út cần bốn trăm con góp ba trăm Mặc kệ có thể tục làm công việc phụ hay không, con cũng sẽ số tiền này."

Những gì hắn nói đều sự thật, cũng không giấu giếm nhà. Ít nhất ba khác cũng không cần ra mượn một trăm đồng góp làm tiệc cưới, không ai có thể nói gì

Chẳng qua, một trăm đồng lại rốt cuộc ai gánh, cũng thể vẫn chia đều ba anh em chứ?

"Một trăm đồng còn lại từ quỹ công ra. Đương nhiên, tại lấy tiền từ công, đợi đến lúc chia tài thì phần chia ít đi." Ông Cố Thực ra làm như vậy thằng là đứa chịu thiệt nhất, không những bỏ ba trăm đồng. Lúc tách ở riêng, nó cũng được ít hơn giống những đứa khác.

Nhưng thằng hai đã quen thiệt thòi, sẽ không nói gì. nữa đã có một việc như vậy thì chịu một chút. Dù sao khi tách ra mỗi nhà ai giữ tiền nấy.

Ông Cố giải quyết dứt Cố Xuyên tự nhiên sẽ không chối, chỉ cần ngoài có thể xử lý mọi công bằng là được. ngón tay có ngón ngón dài, đời này hắn bất làm ngón ngắn kia, không thể vì việc cãi nhau với cha Nhưng tình cảm của con là lẫn nhau. Người ta đối tốt với hắn một phần hắn cũng sẽ đối xử tốt người đó như vậy, và ngược

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận