Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 119 / 136  ·  87.5%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 119
17/08/2026 22:08· 1,945 từ

Kỳ thi tuyển sinh đại kéo dài ba ngày rất đã kết thúc, nhưng Cố cũng không có thời gian rãnh có rất nhiều học sinh mang thi toán đến tìm hỏi đáp án. Thậm chí còn chép lại hai bản đáp để ở nhà, bất cứ cũng có thể cầm bài thi đối chiếu đáp án. muốn sao chép một phần mang cũng được, chỉ cần yêu cầu hắn giải hết là được. Dù sao cũng phải ba hay năm cũng không phải mười mấy người. hai ngày thi đại liên tục từ sáng đến có năm đến sáu mươi người trong nhà căn bản không rãnh rỗi.

Cũng may nàng tiên nhỏ làm, bằng không học sinh tới trong nhà, lại bởi thi đại học mà mất hồn vía. Lỡ như bị đụng phải thật rắc rối.

Tuy nhiên, sau kỳ thi sinh đại học mấy ngày học sinh đến nhà tương nhiều. Nhưng sau đó cũng không mấy người, Hạ Uyển cũng hoàn xin nghỉ việc ở nội thất.

Hết cách rồi, hiệu xuất nhà xưởng không tốt, kiểu nội thất không thay đổi, với mô hình bán hàng truyền gần như đã không có đơn hàng. Bọn cô làm toán tự nhiên không có dụng. Nếu chỉ dựa vào lấy lương thì có việc hay cũng không quan trọng, ai không rãnh rỗi, nhưng trọng bây giờ là tiền lương tháng không có trả. một thành viên của phận tài chính, Hạ Uyển biết rõ tiền lương tháng cũng quá sức. Về phần tiền tháng sau, nếu nhà không cải cách lớn, đừng là tiền lương, chỉ sợ là phá sản.

Hạ Uyển thực ra không nhiều tình cảm với nhà này, có tình cảm chỉ những công nhân trong nhà xưởng thôi. Nhưng mọi người đều sống huyện, cho dù không việc chung trong một nhà cũng không phải là không liên được. Cho nên cô dứt rời khỏi nhà xưởng, cũng đỡ mất thời gian, yên ở nhà chờ sinh con. Sau phải tự mình chăm ba mẹ chồng cũng có thời gian rãnh đến giúp.

Hạ Uyển từ chức, Cố lại nghỉ, hiện tại trong có hai người lớn rãnh Cả ngày ngoài suy nghĩ ăn thì vẫn là ăn uống, vợ có thai tất nhiên ăn cái gì ngon.

Canh cá nấu thành màu sữa, bỏ thêm táo đỏ kỷ tử, canh xương hầm, gà đen, canh tuyết lê, canh tử heo củ mài hạt dẻ… sao mỗi ngày thay một loại canh khác nhau, sôi trên lửa lớn, đun nhỏ hầm từ từ. Mỗi ngày nấu ăn thôi đã mất sáu bảy tiếng, thời gian lại xem tiểu thuyết, ra ngoài dạo. Đôi khi đến hàng để mua một đồ dùng cho em bé, chuẩn chúng trước. Cho dù tại vẫn chưa biết đứa bé bụng là trai hay

Dù sao cuộc sống gia nhỏ khá thoải mái, uống trà đặc đều cảm thấy

Về phần ba mẹ hai từ khi Hạ Uyển mang mẹ Cố đã đến hơn năm lần, mỗi lần đến đều phải đi tay không. Đương nhiên, lần đến ít là bà thực sự không có gian. Phải biết rằng con trai của bà, tức là anh của Cố Xuyên chỉ lớn hơn Xuyên hai tuổi, đã ba đứa con gái. Bây giờ chuẩn bị sinh đứa tư, để muốn đứa con trai. Chỉ vì điều mà hai vợ chồng chỉ thất nghiệp, mà phần lớn của gia đình cũng cầm đi đóng tiền phạt.

Thế cho nên ba Cố nghỉ hưu từ lâu bây còn phải ra ngoài làm công việc lặt vặt để nuôi đình. Về phần mẹ Cố, bà chỉ lo việc nhà còn phải chăm sóc ba cháu gái. Một đứa 7 tuổi, đứa 5 tuổi, một đứa tuổi, không có đứa nào đỡ Cho nên mẹ Cố phải là không muốn sang đây sóc vợ hắn, thực sự không gian để làm việc đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=119]

Cho nên ngay từ đầu, chồng Cố Xuyên đã không cậy vào mẹ Cố. Hiện hai vợ chồng bọn họ còn thể chăm sóc lẫn nhau. Chờ khi sắp sinh và cữ, họ thực sự không chăm sóc được nữa chỉ có đi mời mẹ Hạ đến. sao ba mẹ hắn thực sự thể rời tay.

Vợ chồng anh cả một muốn sinh đứa con trai không phải do ba mẹ mà là mong muốn của chính Ba Cố và mẹ Cố không nói rằng không muốn trai, nhưng bọn họ cũng ủng hộ con trai cả sinh thứ hai mà thôi. Khi muốn sinh đứa thứ ba, mặc ba mẹ không phản nhưng cũng không đồng ý. Đến đứa cháu gái thứ sinh ra, ba mẹ lại phản đối sinh thêm, nhưng bản không thuyết phục vẫn nhờ người can thiệp vào cung để sinh thêm thứ tư.

Hiện tại mặc dù chị vẫn chưa có thai, nhưng năm sau sẽ mang thai. ký ức đời trước của nguyên đứa thứ tư cuối cùng cũng con trai. Tuy nhiên, sinh đứa bé này, anh ở tuổi 30 không chỉ ném cả tiền của vào mà vay tiền bên ngoài. Tuy nhiên, số tiền nhiều nhất chỗ Cố Xuyên, tổng cộng 1.200 ngay cả giấy nợ chưa viết, kéo dài tám năm mới trả hết.

Mẹ Hạ ngược lại không không sang thăm con gái, suốt sáu tháng mang thai đã sang thăm mấy chục lần. chăm sóc Hạ Uyển sắp sinh ở cữ, vợ chồng họ vẫn chưa đề cập mà mẹ Hạ đã tự mở trước. Ba đứa con trai đã tách ra ở riêng, dù vẫn còn nhà với con trai út nhưng người ăn riêng. ở nhà cũng không

* * *

Học kỳ mới, đây là đầu tiên Cố Xuyên dạy 10, cũng là giáo viên Toán dạy lớp 10A1 và 10A2. thời cũng là giáo viên chủ lớp 10A2.

Thời buổi này, cấp ba có huấn luyện quân sự, đầu tiên khai giảng đã sách giáo khoa. Lớp 10A2 tổng có 52 học sinh, trong đó 35 học sinh nam, hơn một nửa lớp. Nhưng học sinh nam cũng tốt, ít cũng có nhiều người có làm việc hơn.

Cố Xuyên trực tiếp kêu học sinh nam này đi sách giáo khoa về lớp. phần phát như thế nào, ai phát, đó là việc của 35 này. Sau khi phát giáo khoa xuống, sẽ rõ có năng lực tổ chức mạnh Một số sẽ được bổ trực tiếp thông qua cách này, còn lại sẽ được nhiệm dựa theo thành tích học và tự tiến cử.

Dựa theo năng lực tổ chọn ra lớp trưởng, lớp lớp phó kỷ luật, lớp vệ sinh và lớp phó thể Người đứng nhất trong lớp được nhiệm làm lớp phó tập, đại diện lớp của môn là người đứng nhất của môn. Nếu có sự trùng thì đảm nhận cả hai vai Lớp phó văn nghệ cho các bạn học tự tiến người tự tiến cử lên trên bục giảng diễn một tiết mục, không quan biểu diễn cái gì.

Trong lớp có 52 học ngay từ đầu không có giơ tay. Cố Xuyên cổ một hồi cuối cùng có một sinh nữ bước lên bục. Thậm không có tự giới đã trực tiếp hát một <Học tập từ tấm gương tốt đồng chí Lôi Phong>.

Cố Xuyên dẫn đầu vỗ “Hát rất hay, trò tự thiệu về bản thân cho người biết đi.” Làm giáo viên, dù trường học cũng không yêu nghiêm khắc giảng dạy tiếng phổ thông, nhưng nguyên khi còn học đại học đã qua nỗi khổ không biết tiếng phổ thông. Vì vậy, từ bắt đầu làm giáo hắn giảng bài đều dùng tiếng thông. Cố Xuyên tự sẽ không tùy tiện đổi.

Thời buổi này đừng nói ngay cả radio còn rất trong nhiều gia đình, nên đi học nhiều năm nhưng rất học sinh vẫn không nói được phổ thông.

Học sinh nữ trên bục khi ca hát giọng đã run. Bây giờ mặt càng lên, nhỏ giọng nói: “Tôi tên Bình, đến từ Trung học Diệp

Cô bé nói đến đó dừng lại, Cố Xuyên cũng làm khó học trò nữ Chẳng qua vì giọng quá nhỏ, thêm giọng địa phương quá nặng. vậy Cố Xuyên căn không nghe rõ học trò tên gì, đành phải nói: “Trò tên mình lên bảng để mọi người làm quen. Tiếp theo, trừ bạn học nữ những bạn khác bắt đầu từ sang phải, theo thứ đi lên tự giới Trước khi tự giới thiệu, mọi hãy viết tên mình bảng.”

Cố Xuyên vừa nói xong, lớp học như nổ tung, người nói chuyện như không chuyện gì xảy ra, có người thảo luận với nhau, có người giấy bút viết vẽ tập. Tóm lại là rất ào.

Ở đời sau thoạt nhìn tự giới thiệu rất đơn nhưng hiện tại, đặc biệt ở những nơi kinh tế kém triển, trong lớp học thực sự có nhiều chiêu trò. như việc ngại ngùng khi bục hát một bài hát, chưa trải qua chuyện như vậy, chưa bao giờ nói chuyện trước nhiều người như vậy, thẳng là khó tránh khỏi.

Tuy nhiên, cũng có học không căng thẳng, thoải mái phóng lên bục, nói thứ phổ thông không chuẩn lắm. Ngoài giới thiệu tên mình là Lưu còn giới thiệu trường hai, sở thích và ước trong tương lai của mình.

Tiếng vỗ tay trong lớp dài nửa phút, giống như bông hoa hướng dương đột mọc ra từ đám cỏ non, rất bắt mắt.

Tiếng vỗ tay của Cố ngược lại không thay đổi Dù học trò lên bục tiếng phổ thông như thế nào, độ ra sao, nội dung có phú hay không thì vỗ tay của hắn vẫn nhiệt trước sau như một. Sau cả lớp tự giới thiệu bàn tay đã bị vỗ đỏ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận