Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 92 / 136  ·  67.6%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 92
10/08/2026 16:28· 2,940 từ

Kỳ thi Hương được tổ vào tháng mười, cho nên còn gọi là kỳ thi mùa thu. nhiên, khi Cố Xuyên từ đi là giữa tháng tính ra hơn hai Cho dù không tính gian đi đường và thời đến tỉnh lại sắp xếp ở cũng còn hai tháng. Nhưng là Cố Xuyên hay thân cũng chưa từng đến tỉnh không biết sẽ gặp phải bất gì. Vì vậy đi qua sớm cũng có thể lập hoạch sớm hơn.

Tuy nhiên, đi đường vào nắng nóng thật sự rất khó Ba người đi chung đều ngồi một chiếc xe ngựa. Cho có vén màn lên rất oi bức, ngồi xe ngựa không cử vẫn nóng đổ mồ hôi đìa, không ai có tâm để trò chuyện, cả ba người cầm sách đọc.

Nhưng ở trong xe ngựa khá tốt, ít nhất không cần tiếp xúc trực tiếp với ánh mặt trời. Từ trong xe đi ra ngoài mới là nóng, ánh nắng rát chiếu vào người. ngoài thậm chí không có gió nào. Cộng với tiếng kêu khó chịu, thật khó để cảm thấy mất kiên

Trong điều kiện như vậy Xuyên cũng không dám gian lận. nói trong không gian của hắn có để bất kỳ đồ lạnh nào. Cho dù để thì hắn cũng thể uống được nếu tránh mặt mọi người. Hơn đồ uống lạnh chỉ trị không trị gốc, cũng xem như mái trong chốc lát, đó nên nóng vẫn sẽ nóng.

Tất nhiên, đồ vật trong gian không phải cái gì cũng dùng được, không có đồ tránh nhưng vẫn có thuốc phòng nắng. Dịch uống Hoắc Chính Khí là thứ thiết trong mùa hè. Cố Xuyên ở nhà đã bị sẵn một túi nước, bị say nắng thì có thể một ít. Dung tích túi nước rất lớn, Cố Xuyên đổ bốn hộp dịch Hoắc Hương Khí vào mới miễn cưỡng chứa Vốn dĩ một người cần dùng số lượng như vậy, nhưng trên đường còn phải đi chung bạn cùng trường. Trong đó một người bạn không chỉ mang thư đồng còn mang phu nhân. Hơn nữa bọn thuê hai người chăn ngựa, lại khoảng tám người. Vì đề nhiều người bị say nắng Cố chỉ có thể chuẩn nhiều hơn.

"Cái này nấu bằng gì Mùi nồng quá!" Tú tài Vương giọng nói. Mùi nồng nặc như dược nấu ở nhà. Lúc lên xe y còn anh Cố mang trà chứ, không ngờ rằng nước thuốc, mùi thật sự nồng.

"Đây là phòng say nắng, thể sảng khoái tinh thần. người ta nói là phương thuốc gian, mọi người có muốn thử không?" Cố Xuyên mọi người cảm thấy hổ nên cầm túi hỏi từng người một. Ai uống thì rót cho người một chút, không muốn uống thì cũng không ép buộc. sao mùi vị của thứ này nồng, không phải ai cũng có uống được.

Ngoại trừ hai người đánh ngựa thì những người còn lại từ chối. Thứ nhất là mùi của thứ này khó chịu, hai là vì người cũng đã chuẩn bị Nếu muốn đến tỉnh thi thì ở nhà đã bị chu đáo. Cho nên mang theo trà lạnh và hà để phòng say không cần phải uống nước thuốc mùi vị nồng như vậy.

"Cố huynh, anh ở nhà từng dùng loại thuốc này chưa? cử là chuyện quan trọng, đến trời xa đất lạ, tốt đừng ăn uống lung làm đau bụng." Tú Lưu khuyên một câu. dù mọi người không nhất có thể thi đậu, nhưng đối không thể bởi vì sức không tốt làm chậm cuộc thi. Mặc dù anh Cố tập tốt, nhưng vẫn còn trẻ, một số việc chưa suy nghĩ đáo. Gã làm bạn trường cũng nên nhắc thêm mấy câu.

"Không sao đâu, năm ngoái đã sử dụng loại thuốc này. khá có ích." Cố Xuyên nhẹ giải thích. Trong ba người thi chung thì hắn tuổi nhất. Cho dù thức giỏi nhất, nhưng cuộc sống thì Tú tài và Tú tài Vương luôn khuyên hắn mấy câu. Mặc thân hắn đã kinh nghiệm sống và không cần lời khuyên. Nhưng hắn nhận phần cảm này.

Mặc dù cả quãng đường nắng nóng không thể chịu nổi, may mà mọi người đã chuẩn đầy đủ, không có ai say nắng. Khi đến thì mọi người đều tinh thần tốt.

Tú tài Lưu mang theo nhân và thư đồng đi cùng cần thuê một sân nhỏ riêng. Xuyên và Tú tài Vương nhiên sẽ không ngu mà vào ở chung. nhà nông rất ít ý đến phòng nam nữ, ba người đều là Tú là người có học thức chân về mặt này tự cũng hơi kiêng kỵ, không thể cho người khác bàn tán.

Tú tài Vương cũng mang thư đồng. Dù sao cũng phải người lo liệu cơm ăn áo cuộc sống hằng ngày, thấy mình Cố Xuyên cũng thấy không đành lòng: huynh, hay là chúng thuê chung một sân đi? chung có thể chăm sóc nhau."

Mặc dù việc chăm sóc người có thể làm thư đồng y hơi vất vả, nhưng cũng hai tháng thôi. Hai người cùng trường, cũng không để anh Cố lẻ một mình không ai sóc.

"Cám ơn Vương huynh đã lòng tốt. Nhưng trước khi đi đã thỏa thuận với gia đình, sắp đến ngày thi thì ta sẽ đến. Cho ta vẫn phải thuê sân riêng." Cố Xuyên thích. Vốn dĩ cha mẹ bảo vợ đi theo hắn này. Chẳng qua hắn nghĩ trong bận rộn vụ thu thêm một người chăm sóc sẽ hơn. Lúc này mới không đồng Nhưng chờ kết thúc vụ thu thì vợ sẽ đến cũng đỡ phải làm người nhà luôn lo lắng.

Được rồi, hết người này người kia đều bảo vợ đến sóc, làm Tú tài Vương hiện cũng mong muốn. Thư đồng chắn không tri kỷ vợ của mình, đã lúc viết một bức và kể việc này cho đình.

Tú tài Vương cũng muốn vợ đến chăm sóc nên không một ngôi nhà lớn, giống như Xuyên và Tú tài Lưu một sân riêng. Nhưng tại sân như vậy dễ tìm nên ba ở ba con đường khác Ngày thường muốn đến thăm cũng phiền phức.

Tuy nhiên, Cố Xuyên cũng muốn đến thăm nhà. Trước khi đây hắn đã lên kế hoạch bảng giờ giấc trong hai nay. Mỗi ngày nên sách gì, nên luyện chương gì, tất cả viết trên giấy, quy hoạch ràng. Chính cái gọi là trận mới mài gươm không bén sáng. Hai tháng cuối này hắn căn bản không dám lỏng, cũng đỡ phải lãng phí gian ba năm.

Mặc dù là lần đầu đến tỉnh, nhưng Cố Xuyên cũng có ý định đi dạo. Sau mua gạo, bột mì và về, hắn đóng cửa bắt đầu tuân thủ ngặt theo bảng giờ của mình. Cho dù Tú Vương và Tú tài Lưu thân đến mời hắn ra ngoài giãn, hắn cũng không ý. Kỳ thi lần này nhất phải thi đậu.

Giờ mẹo (năm giờ sáng) dậy, giờ hợi (chín giờ tối) ngủ, một ngày có thể đảm học tập mười bốn tiếng. khi không kịp nấu thì trực tiếp lấy ăn từ không gian ăn. Nếu nhiệm vụ trong chưa hoàn thành thì phải thêm giờ học, khi nào làm mới được ngủ. Hắn giác như chạy nước rút cuối trước kỳ thi tuyển sinh đại Tuy nhiên, kỳ thi Hương khó kỳ thi tuyển sinh học rất nhiều. Toàn cũng chỉ có khoảng một người có thể trúng số quân lính chen đi qua một chiếc cầu gỗ không đủ để hình cường độ cạnh tranh khốc này.

Tuy nhiên, dưới cường độ tập căng thẳng như vậy, Cố không những gầy mà còn tăng ký. Người khác có lẽ thể nhận ra, nhưng Hương Liên làm người gối, ngay từ ánh đầu tiên đã nhìn ra. quân ra bên ngoài không không có gầy mà còn tăng nhìn ra được cũng chịu nhiều vất vả. Trong lòng hơi vui mừng cũng hơi bất Phu quân có thể chăm sóc thân, nàng chạy đến dường như cũng không tác dụng gì nhiều.

Đúng như những gì Lý Liên nghĩ. Sau khi nàng đến ngoại trừ nấu cơm giặc đồ thì nàng không giúp được So với chồng mỗi chăm chỉ học hành nàng có vẻ hơi rỗi.

Nhưng chẳng bao lâu, nàng không còn có thể suy nghĩ như vậy nữa. Kỳ thi Hương đến gần, Lý Hương Liên trừ lo lắng thì là lo lắng. Mỗi phu quân đốt đèn khuya, chưa bao giờ ngủ giờ hợi. Nhưng Lý Hương càng ngủ muộn hơn, hoặc nàng căn bản không được. Đêm trước ngày thi Hương là thức trắng đêm không ngủ.

So sánh với người thật đi thi ngược lại bình tĩnh nhiều. Trước một ngày thi vẫn vào đấy mà đọc sách, trên giường chưa đến lăm phút đã ngủ Lý Hương Liên sợ thức phu quân nên không trở mình, cứ giữ nguyên thế đó cho đến tận bình

Khi hắn ra ngoài trời chưa sáng, căn bản không thấy sắt mặt của Lý Hương Liên, nhiên cũng không có phát hai quầng thâm mắt Lúc này hắn rất tin, hai năm nay đã chuẩn bị tất cả gì cần làm, chỗ nên tập cũng đều ôn xong. Kỳ Hương lần này hắn chắc tám đến chín mươi phần có thể thi đậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=92]

Tú tài Vương và Tú Lưu cũng đều là lần đầu đi thi, ba người hẹn cùng đến trường thi. Tuy nhiên, bọn họ đến nơi cổng trường thi vẫn mở, nhưng bên ngoài có một hàng dài người hàng. Trời dần sáng lên, Xuyên tự nhiên cũng thấy thâm dưới mắt hai thật sự vừa đen vừa đậm, thấy thì biết đêm qua bọn nhất định mất ngủ.

Thành thật mà nói, ai đầu tiên tham gia kỳ thi đều sẽ căng thẳng, Cố Xuyên về ngoại lệ. Ai bảo sống lâu hơn người mấy trăm năm, đã qua nhiều chuyện tự rất khó căng thẳng. Tuy hắn rất ghen tỵ với lý của những chàng trai này, giống như hắn quỷ già đã sống mấy trăm chí hơn một ngàn năm, rất có chuyện gì có thể làm căng thẳng lại.

Phải đến khi trời sáng cổng trường thi mới mở cửa. Tú tài tham gia cuộc thi phải được kiểm tra mới thể đi vào. Việc tra này không chỉ tra hộp sách mang bên mình, mà còn kiểm trên người thí sinh, quần tóc tai, giày vớ, vân vân. lại, bất kỳ nơi có khả năng cất giấu thứ sẽ không bỏ qua.

Kỳ thi Hương được tổ thành ba cuộc. Nói cách khác tra như vậy là phải trải ba lần, chỉ nghĩ đến đã làm cho người thấy khó chịu. Vì kỳ thi Hương lần nên thi một lần là

Có lẽ là do nền của hắn quá vững chắc, hoặc lẽ do tâm trạng của hắn bình tĩnh. Dù sao trong cuộc thi, mỗi trận Xuyên đều làm bài dàng. Thậm chí cuộc hai cũng chỉ mất nửa gian để hoàn thành bài

Trong số các thí sinh đầu bức tóc, tinh thần rũ thì Cố Xuyên bình tĩnh thể nói là khá nổi Huống chi, lần nào sinh này cũng hoàn bài thi sớm như khó có thể không thu sự chú ý của quan tra.

Làm xong bài thi, Cố còn tâm trạng nghĩ đến đồ vừa nấu cháo vừa nấu thịt, quanh có thể ngửi thấy thơm. Đương nhiên những sinh khác cũng có đốt than nấu cơm, không phải không có dụng Chẳng qua những người khác có nhiều thời như Cố Xuyên. ăn trong trường thi là lương khô cứng ngắc, bánh và thịt khô. Nếu có thời cũng chỉ có thể nấu cho một nồi nước nóng, giống Cố Xuyên chính nấu cơm.

Đương nhiên, có thời gian cơm trong trường thi là một có tay nghề là một chuyện Người ta đều nói quân tránh xa nhà bếp, học vấn vốn dĩ có mấy người vào bếp, có thể vào bếp cơm càng ít ỏi không mấy người.

Các thí sinh ở cạnh thi của Cố Xuyên phải chịu áp lực. Suy cho cùng, khi đang bận viết bài thì bên cạnh đã hoàn hơn nữa bắt đầu cơm, không có áp mới là lạ.

Đương nhiên, đây có thể biểu hiện của sự tự sa cảm thấy nhất định thi không nên dứt khoát bất chấp cả, không trả lời hỏi mà trực tiếp cơm. Về phần thí tự sa ngã này tại không trực tiếp rời khỏi thi trước, có lẽ là sợ mặt.

Sau khi hoàn toàn kết kỳ thi, Cố Xuyên nhẹ cả đi ra ngoài. Dáng vẻ kia không giống người vừa mới xong mà giống như mới tham gia cuộc thơ xong, có thể là phóng khoáng thong dong, cho những người chung quanh thấy phải ghen tỵ, cũng làm Hương Liên thở phào nhõm. Phải biết rằng trong ba thi kéo dài chín ngày này, nhiều thí sinh bị nâng ra sức khỏe không chịu Những thí sinh có kiên trì đến cuối cùng, khi bước ra vô tiều tụy. Lý Hương Liên đang lo lắng đến tình trạng khỏe của phu quân, ngờ rằng hắn giống như bình thường, trông còn tinh hơn nha dịch bên cạnh.

Tạm thời không nói đến tinh thần hay không, nhưng kỳ Hương cuối cùng cũng qua. Lý Liên cảm thấy mình cuối có thể ngủ ngon giấc, không cần cả lo lắng đề phòng, tối đến nửa đêm căn không ngủ được.

"Phu quân, chúng ta ở đây chờ thông báo hay về trước?" Nếu là nàng thì tốt về nhà trước, còn hơn mươi ngày mới có quả. Ở tỉnh cái cũng tốn tiền, vẫn nhà là tốt nhất, hơn nàng cũng rất nhớ hai con.

"Ta đi hỏi Lưu huynh Vương huynh xem bọn họ có toán gì không. Dù sao cũng chung đến. Nếu có thể chúng ta vẫn đi về." Cố Xuyên ở hay về nhà cũng sao cả. Dù sao hắn tự tin vào bản thân không có gì bất ngờ xảy chắc chắn có thể

Không đợi Cố Xuyên đi tài Vương và Tú tài đã cùng đến nhà. Hai người định sẽ rời đi vào mai. Dù sao bọn đã đi dạo quanh chủ yếu là bọn tự đoán lần này thi đậu, cứ đợi ở tỉnh sẽ không thay đổi kết quả, không bằng về nhà chỉ học tập, đợi ba năm chiến đấu lần nữa.

Cố Xuyên tất nhiên không mình chắc chắn có thể đậu. mọi người đều muốn về nhà về nhà. Dù sao cũng là biết tin trễ ngày mà thôi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận