Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 93 / 136  ·  68.4%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 93
10/08/2026 16:31· 2,218 từ

Cố Anh biết cha cậu là phận Trạng nguyên. Mặc dù biết năm nào đậu Trạng nhưng Trạng nguyên đều thể thi đậu thì đậu Cử là chuyện dễ dàng. cậu không lo lắng chút nào, không quan tâm thứ bao nhiêu. Dù sao cha cậu chắn có thể thi

Những người khác không có sự tưởng như Cố Anh. Trong hai mươi ngày chờ đợi tức, có thể nói nơm nớp lo sợ, ăn không ngủ không yên, làm việc cũng buồn bã ỉu xìu.

Cuối cùng vào ngày thứ hai tám sau khi kết thúc thi Hương, ba nha dịch ngựa đến báo tin Cố Xuyên là người duy nhất đậu kỳ thi Hương trong hơn nữa tên đứng ở vị thứ tư, cũng chính Á nguyên. Trong kỳ thi Hương, trí từ thứ hai thứ mười đều gọi Á nguyên, vị trí thứ nhất Giải nguyên, do một học đến từ tỉnh giành được.

Thời cổ đại cũng giống như đại, tài nguyên giáo dục phối không đồng đều. Người hạng đầu rất ít xuất thân từ gia đình nông phần lớn đều là con nhà quan. Có thể nói rất có một Trạng nguyên thân từ gia đình nông dân nguyên thân. Hơn nữa thi đậu Trạng nguyên còn trẻ, chẳng trách được Hoàng chọn làm Phò mã.

Tuy nhiên, đời này hắn thi Cử nhân trước ba năm, sau phải tham gia kỳ Hội. Hắn nghĩ Hoàng có lẽ sẽ không ghép đôi cách tùy tiện.

Năm đó khi Cố Xuyên thi Tú tài, Cố Anh chỉ đứa bé hai tuổi. Nhưng xem như chứng kiến nhộn nhịp khi đó, bà con xóm đều tới chúc mừng, nhà còn đặc biệt chuẩn bị cái bàn. Nhưng so cảnh tượng đậu Cử nhân thì đó chẳng là gì

Nha dịch báo tin vui vừa những hàng xóm ở gần tức cầm đồ đến nhà mừng. Hơn nữa mang cũng không phải đồ rẻ tiền, nào là gà sống, trứng cá, còn có người xách một dầu đến. Thật sự người dở khóc dở cười. Những ở cách xa cũng tục đến sau, họ trong gia đình, những người giàu trong thị trấn và huyện đều đến chúc mừng. Cuối ngay cả Huyện thái gia sai người đến.

Quà tặng quá giá trị không nhận, nhưng càng không thể nhận cái gì. Dù sao khi thi đậu Cử mọi người đến chúc mừng cũng như là một quy tắc thiết lập. Mỗi người đều làm vậy, Cố Xuyên tự không thể làm chuyện khác biệt. vậy dù trả về phần thì trong hai ngắn ngủi nhà họ Cố cũng về gần hai trăm lượng Về phần tranh vẽ, vải bánh ngọt, gà, cá, vân những thứ này cũng rất nhiều. sao gia đình tổ tiệc rượu ba ngày thì cần mua gà, trứng,

Cố Anh xem như có thêm thức. Mấy ngày nay liên người đến nhà chơi, có quen biết hay đều đến tặng quà. Vốn dĩ độ của thôn dân đã thân thiết, hiện tại càng thân hơn. Cậu đã hơn tuổi, bọn họ đều xếp hàng ôm cậu. Hơn nữa đình còn tổ chức rượu trong ba ngày, cũng tương như khi thi đậu Trạng đại học thời hiện đại. nhiên cũng không có sự biệt quá lớn với thi đậu nguyên đại học. Dù cha cậu cũng đứng thứ toàn tỉnh. Đương nhiên đợi khi thi đậu Trạng đó chính là hạng nhất nước. Hơn nữa là hạng ba năm một lần, thật khó cho người ngưỡng mộ. ai học hành mới biết vị của nó, không phải chuyện giản như vậy.

Bởi vì trong nhà thật sự nhộn nhịp, đừng nói là Xuyên, ngay cả Cố Anh không có thời gian tập. Đợi sau khi thăm hỏi lệnh và thầy đồ trong viện, Cố Xuyên đề nghị muốn nhà đến kinh thành. đó ở kinh thành chuẩn bị kỳ thi Hội một rưỡi sau.

"Việc chuyển nhà này cũng không chuyện nhỏ, nhà tổ và đất của chúng ta đều đây. Nếu dọn đi mấy thứ này trong nhà làm đây? Hơn nữa nhà chúng chỉ có chút bạc ở kinh căn bản chẳng không có cách nào duy trì sống của cả nhà." thể đồng ý con trai những chuyện khác, nhưng nhà không phải chuyện nhỏ. dù hiện tại con trai quan phủ nuôi, được nhận mỗi tháng. Nhưng mọi thứ ở thành đều đắt đỏ, hành lại là một việc tiền. Nếu cả gia đình chuyển đến, chỉ dựa chút lương thực mà triều phát cho con trai mỗi thì có khác gì miệng ăn lở đâu. Cho nên cả không thể chuyển đi, ít trước khi con trai làm không thể chuyển.

Đừng nói ông Cố không đồng ngoại trừ Cố Anh và Đông còn chưa hiểu chuyện hai người còn lại không đồng ý, nhất quyết không chuyển nhà, có cội rễ trong lòng mọi người đều yên Nếu chuyển đến kinh thì giống như lục bình trong trong lòng đều không ổn.

Cố Xuyên tin chắc mình có thi một lần là đậu. nên lúc này mới muốn người cùng đi kinh đỡ phải đến lúc đó chia hai nơi, hai bên đều mong lẫn nhau. Nhưng chỉ hắn tin chắc được, những người khác không có chắn như vậy, liên đến vấn đề kế nhai, mọi người đều thận trọng.

Sau nhiều lần bàn bạc, cuối chỉ có ba người có đi kinh thành. Đó Xuyên, Lý Hương Liên Cố Anh. Ông Cố và mẹ ở lại giữ nhà. Liên đi theo chăm sóc hai con Cố Xuyên. Về Cố Đông là bé gái hơn tuổi, chưa chắc cùng kinh thành có thể sóc nổi hay không. Chỉ tính đường đi sẽ chịu vất Vì suy nghĩ cho đứa cũng không thể để con đi. Dù sao đứa trẻ chưa ba tuổi vẫn rất dàng chết sớm.

Dưới tình huống Cố Anh không rõ, chuyện này đã quyết như vậy. Cho đến khi Lý Hương Liên không thu xếp hành lý, lúc này Anh mới ý thức cha muốn vào kinh đi thi. Cậu chưa nghĩ xong phải lối khóc lóc đòi đi theo thế nào nữa. Lần vào kinh phải cho người biết rằng cha cậu đã vợ cơn.

Đây thật đúng là... tạo hóa người. Chẳng lẽ bàn tay ông trời cho cậu chính điều suy nghĩ trong sẽ thành hiện thực? Hay hiệu bươm bướm do cậu tạo quá lớn? Cho nên vốn trình đi thi của người biến thành chuyến đi thi ba người. Cậu cũng tin, cậu và mẹ đi kinh thành, Hoàng đế còn ban hôn cho cha cậu. thế thì Công chúa cũng rẻ tiền.

Cố Anh choáng váng đi theo mẹ cùng ngồi xe và thuyền, lặn lội đường xa đến kinh thành. Hành hơn một tháng đã gầy hai ký, cũng không phải đường đi không được ăn cơm, là việc đi lại cổ đại thật sự rất vất Lúc đi đường dành quan cũng đã gập huống chi là đi trên những đường nhỏ. Đôi khi ở hoang vu mấy chục dặm không có nhà cửa, buổi chỉ có thể ngủ ngồi trong ngựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=93]

Càng đi về phía bắc trời lạnh, ngày vừa đến kinh cũng đón trận tuyết đầu của mùa đông năm Đoán chừng không bao lâu nữa đến Tết, nhưng cả nhà người bọn họ không những đang đất khách. Điều quan vẫn chưa tìm được chỗ chỉ nghĩ đến thôi thấy chua xót. Cũng cha cậu là Cử nhân, thân này mang lại cho Cố cảm giác an toàn rất Dù sao ở thời hiện đó chính là nhân viên công được nhà nước công không đến mức ăn uống nghỉ ngoài trời.

Nhưng điều Cố Anh không biết là ở nơi như kinh nếu một cây cột ngã có thể đánh trúng quan lớn quý tộc. Vì vậy nói là Cử nhân, ngay là Tiến sĩ thì ở kinh cũng không là rất nhiều người có thân và địa vị, một nhân ở trong kinh này cũng chỉ là một con riu mà thôi. Căn bản đáng chú ý chút nào.

Ở kinh thành, đông giàu tây nam nghèo bắc hèn, Cố chỉ mang theo hai trăm bạc. Nếu muốn tìm chỉ có thể đi thành nam, nữa cũng chỉ có thể nhà, chút bạc như vậy căn không đủ mua nhà. thành to lớn không dễ ở, xưa đến giờ đều vậy. Giá nhà cao những nơi khác rất nhiều.

Một ngôi nhà nhỏ chỉ có căn phòng, tiền thuê một năm mươi lượng. Cố bị giá nhà thời đại làm cho sợ hãi, thuê năm là năm mươi lượng. mua đứt không biết bao nhiêu Điểm mấu chốt trí không tốt, nhà cũng không sao, vậy mà đắt vậy. Năm mươi lượng có thể mua được một ngôi thị trấn. Dường như chênh lệch giữa các khu thật sự trước giờ chưa biến mất, xem giá nhà là thể hình dung giá hàng hóa cao đến mức

Cố Anh vốn tưởng rằng cho đến kinh thành thì cuộc sau này của cậu sẽ như lúc ở thư mỗi ngày đều đến trường học, về còn bị cha cậu tra bài tập. Hoàn toàn không rằng, sau khi đến thành cha cậu ngược lại không khiêm tốn giống như không còn chỉ tập đọc sách thánh hiền nữa mà chọn tham gia hội văn Một tháng còn muốn đi đến ba lần, hơn nữa ba lần này đều lôi kéo đi theo. Làm đứa duy nhất trong cả hội hơn nữa là đứa trẻ biết làm thơ, cậu rất xấu hổ. Sở có thể chịu đựng mà phản kháng là vì cậu muốn rộng cảm giác tồn tại mình. Tốt nhất làm tất tử đều biết cha cậu một đứa con trai lớn như vẫn là một người đàn ông của gia đình, không thể kết hôn với người

Bởi vì thường xuyên dẫn con đếm tham gia các hội chương nên Cố Xuyên đã rộng danh tiếng của trong giới. Dù sao hiếm thấy cha nào lại cưng chiều trai mình đến vậy, có thể là một cảnh tượng giới văn học.

Cố Anh cuối cùng cũng cảm được hào quang của nam Cậu còn chưa hành động mọi chuyện đã làm Dựa theo danh tiếng của hai con bọn họ trong giới. không phải Hoàng đế bị thiểu thì chắc chắn sẽ ban hôn cho cha cậu.

Về phần Hoàng đế có bị năng hay không, đáp án nhiên là không. Dù sao có thể trở thành đế sẽ không phải là người có đầu óc, người trọng dụng Bao Chửng thì không phải là loại hôn quân vô đạo*. Tóm lại biết nói quy tắc, không bởi vì hàng ưu điểm của cha cậu như tú, tài năng, đầu óc hoạt, thân thể khỏe mạnh, chuyện dí dỏm hài hước, việc ổn thỏa mà ban hôn cha cậu. Hoàng thất trọng thể diện hơn ai

(*Hôn quân vô đạo: vua chúa muội, không có đạo lí, thường.)

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận