Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 90 / 136  ·  66.2%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 90
10/08/2026 16:20· 1,689 từ

Nghĩ đến vị ngon của thánh, trứng gà trong miệng không thơm nữa. Nhưng cũng không trách cha cậu. Dù sao thánh cũng không thể mang về, ăn thì chỉ có ăn ở quầy hàng. Cậu thể thức dậy sớm, chỉ có trách bản thân mình.

Vì một chén hoành thánh Cố Anh trông hơi ủ rũ. sau khi nhìn thấy cha cậu thịt heo lên thì tức có tinh thần. Phải biết nhà bọn họ không xuyên ăn thịt heo, cũng ngày lễ tết mới đến trấn mua một miếng thịt. Trong thường tìm đồ ăn và bổ sung dinh dưỡng cho cậu đều dựa vào gà nuôi nhà. Nếu hỏi thịt ăn thơm nhất chính là heo, cũng không biết nghề của cha cậu sao, tốt nhất đừng làm lãng nguyên liệu.

Đáng tiếc bây giờ cậu một đứa trẻ, bằng không cậu nấu là được. Đời trước mẹ là vợ chồng nhân viên chức, khi cùng nhau ca thì cậu phải nấu cơm cho mình ăn. nên cậu vẫn có kỹ thuật mấy món cơm nhà.

* * *

Buổi sáng Cố Xuyên phải dạy, học sinh trên cơ bản là những đứa trẻ năm sáu Tất nhiên cũng có số em nhập học tương đối trông khoảng mười mấy Khi nhìn thấy thầy đồ em bé vào phòng học, tất cùng ngạc nhiên. Một số sinh thậm chí còn đầu thảo luận với các bạn bàn hoặc những bạn ở bàn bàn sau.

Trong phòng học mỗi người một bộ bàn ghế riêng không có dư. Cố Xuyên đặt chiếc ghế nhỏ mang từ nhà vào góc cuối phòng

"Con cứ ngồi ở đây giảng. Đừng quên, buổi trưa tan cha sẽ kiểm tra." Cố Xuyên giọng nói. Dù sao trai không đóng học phí, cũng tính chính thức nhập vậy dù dẫn đến một bên nghe giảng cũng không ảnh hưởng bạn học bình thường học, ngồi ở phía là sắp xếp hợp lý nhất.

Cố Anh bất đắc đầu. Trước khi từ ký túc đến đây, cha cậu đã thỏa với cậu. Nếu cậu hiện tốt thì mới có thể cơm do cha cậu còn biểu hiện không tốt cậu sẽ ăn cơm ở nhà

Điều này cũng có nghĩa cậu chỉ có biểu hiện tốt có thể ăn cơm giống như cậu, biểu hiện không thì sẽ bị trừng phạt.

Chao ôi, yêu cầu cao với một đứa trẻ ba tuổi vậy có thật sự ổn không?

Nhưng đối với một người ăn mà nói, đây quả thực cách tốt nhất. So với răn hay đánh một trận có ích hơn. Mặc dù cả sáng này Cố Anh hơi sao nhãng nghĩ đến thánh và thịt heo, nhưng phần thời gian vẫn tập trung học

Tam Tự Kinh cha cậu đời trước cậu vốn dĩ đã thuộc lòng, chẳng qua phần sau như quên hết. Trong buổi sáng cũng đủ làm cậu lại một lần và thuộc toàn bộ Tam Tự nhưng cũng chỉ có thế. Cậu thể học thuộc là vì đời đã học qua, nhưng biết chữ thì không được. Ở mức độ nào đó, chữ phồn của thế hệ sau đầu cậu ngược lại sẽ hưởng đến việc học hiện tại của cậu, không bằng không biết một chữ

Cố Anh không hề định che giấu sự ngu dốt mình, chủ yếu là cậu không thấy mình có gì giấu. Lỡ như không biểu hiện những gì đã học từ buổi sáng, cha cậu cho cậu đi ăn cơm ở ăn thì sao?

"Nhân chi sơ, tính bản Cố Anh chắp đôi tay nhỏ sau lưng, dùng tiếng ngây ngô con nít đọc thuộc Vốn dĩ trước khi đọc cậu khá tự tin, cảm mình chắc chắn có thể thuộc trong một lần. Nhưng cũng biết là quá căng thẳng hay đi một đoạn đường đã quên một phần những gì ghi nhớ vào buổi sáng. Dù phần sau bị kẹt lần, quên mất câu tiếp là gì.

Vẫn là dựa vào cha nhắc nhở mới miễn cưỡng đọc bài văn.

Quả nhiên, cho dù Trạng nguyên, đời này chỉ thông minh của cậu cũng không hơn bao nhiêu. Nếu trở thành học sinh giỏi đè mọi người chỉ sợ không làm được.

"Nửa phần đầu còn tạm phần sau thì không đạt tiêu còn phải luyện tập nhiều hơn. chiều con không cần theo qua nghe giảng, cứ ở túc xá học thuộc cuốn sách này. Sau khi về sẽ kiểm tra, hình phạt như chúng ta đã thỏa thuận đó. Buổi sáng hôm con ngoại trừ học thuộc lòng biết được mấy chữ?" Cố Xuyên mặt nói.

"Mười chữ, con đã biết mười chữ đầu." Cố Anh vừa giọng nói vừa nhìn sắc mặt cha cậu. Quả nhiên không hài lòng. Cha cậu ở đại chắc hẳn thuộc cấp bậc học thần, thế nên cậu với trình độ tầm thể ở trong mắt cha cũng là một học kém.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=90]

Nhưng một đứa bé ba thể học thuộc Tam Tự không phải rất tài giỏi sao? thể không lấy tiêu của học thần yêu cầu cậu Cậu chỉ là một sinh kém mà thôi.

Cố Xuyên kiểm tra qua chữ, sau đó mới miễn cưỡng đầu: "Sáng nay con mới bắt học, tiến độ chậm chút cũng có thể hiểu được. nên trừng phạt là cần thiết. Tuy nhiên, sau con cũng không thể giống như nay."

Lúc Cố Anh nghe nói trừng phạt thì lập tức phào nhẹ nhõm, nhưng sau đó được câu sau thì đầu lập tức hiện ra bốn - mạng mình xong Cậu có thể học thuộc cả Tam Tự Kinh là kết của việc gian lận. Sau này tệ hơn thế này sẽ không thể tốt hơn. Vậy chẳng phải là ngày nào cũng ăn ở nhà ăn

"Cha đi nấu cơm. Con trong phòng chờ đi." Cố Xuyên nói vừa thay áo khoác. Hiện cũng coi như làm người ta, cũng không thể mang cả người đầy khói đi dạy cho học sinh.

Buổi sáng Cố Anh còn làm phụ bếp cho cha cậu, thích hợp thì chỉ dạy một đừng để xào hư heo. Nhưng thực tế đã cho đả kích quá lớn. sau này có thể tiếp ăn thịt, cậu nên tận dụng gian này để học tập đi.

Cố Anh học bài phòng, Cố Xuyên đốt bếp ngoài nhà nấu cơm. Một đĩa đậu xào thịt, một trứng chiên, nấu hai chén gạo. khi cơm chín thì ra. Trong lúc ăn cơm Cố Xuyên lại nấu nửa nồi trên bếp.

Cố Anh ở trong phòng ngửi thấy từng làn mùi thơm, chỗ không mấy tin tưởng vào nấu nướng của cha chuyển sang mong chờ. Học thần là học thần, nấu cũng có thể nấu ngon vậy cũng không biết có phải đi học đã từng nấu hay Dù sao không giống lần đầu vào bếp.

Chỉ cần ngửi thấy mùi Cố Anh đã đánh giá rất Khi nhìn thấy trước mắt, ăn trong miệng thì cậu muốn cười vừa muốn khóc. Muốn là vì sau này lộc ăn, làm đồ ăn không có gì tốt hơn này. Muốn khóc là vì ông thật không công bằng. dù cha cậu thật sự đã qua khi đi học. Nhưng là người học hành, hơn vẫn là một người học rất siêng năng, mất bao nhiêu thời để nấu ăn và nấu đồ thành như vậy, trình độ gần giống như những gì ăn ở nhà hàng đời Điều này vẫn dưới huống ở cổ đại thiếu gia vị. Không quá lời khi rằng ông có tài trời cho.

"Cha, trước kia cha đi phải cũng tự nấu cơm vậy không?" Nếu cậu có tay này, chắc chắn sẽ nấu nướng ở nhà. Dù sao sánh với cơm mẹ thì không chỉ kém một cũng không biết tại sao cha ăn quen món ngon như vậy có thể nuốt trôi người nhà nấu.

"Đây là lần đầu tiên nấu. Thế nào, cũng không tệ không?" Cố Xuyên nói với vẻ bình tĩnh. Nguyên thân giờ chưa từng nấu ăn, hơn nam chính thoạt nhìn rất dễ bị lừa, không thiết vì giấu dốt mà làm lưỡi mình chịu thiệt.

"Ha ha." Cố Anh cười ngô đáp lại. Khoảng cách giữa với người lớn như vậy, chẳng có thể thi đậu nguyên, có thể được phong làm mã. Tuy nhiên, nếu đế không có phong cha làm Phò mã thì có thể truyền cho đến đời sau không là cái tên bị rủa mà là danh tiếng tốt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận