Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 103 / 136  ·  75.7%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 103
14/08/2026 16:11· 2,523 từ

Cô ta dám mặt dày dẫn đến đây là ỷ vào chút náy trong lòng mẹ ta. Nhưng bây giờ cô ta không còn bao dung cô ta nữa, em trai em dâu lại càng không thể con cô ta.

Nhưng đến đây một lần cũng tính là lãng phí thời gian. sao cô ta đã xin ba mẹ giúp và nghĩ ra đủ mọi cách. không thể vượt qua cuộc như vậy thì để chồng nghĩ cách.

Cô ta không để lại lời mà tức giận dắt hai đứa đi về, vừa rẽ ra ngoài đường thì cô ta đang đứng chờ ở

"Tôi đã nói ba mẹ cô định sẽ không đồng ý. nhất quyết dẫn hai nhỏ đến. Mất mặt Gã biết sẽ mất mặt nên không đi theo. Ba mẹ cũng không phải kẻ ngốc đắc tội với con trai nuôi về già vì cô con gái lấy chồng.

"Hừ, dù sao cách có thể ra tôi đều nghĩ đến. Thật vả mới thi đậu học, tôi không thể vì những việc này mà bị trường đuổi học. Hoặc là ở nhà chăm sóc con cái, ba cha con anh đều quê. Dù sao chúng ta đã giấy kết hôn, anh cũng không sợ tôi bỏ trốn." ngày cứ canh cô ta như ăn trộm. Ngay khi chính thi đại học vừa công đã lập tức đi làm kết hôn với cô ta. vậy gã vẫn không yên cô ta đi đâu thì người cũng đi theo. Thật là đủ rồi!

"Cô nói nghe nhẹ nhàng thế. ở nhà chăm sóc con cái, mình cô có thể sống cả nhà bốn chúng ta bằng tiền trợ cấp phiếu gạo được không? Cùng thì đưa con về quê. tôi sẽ không về." Con cái nông thôn có gì không tốt? có cậu em vợ chu cấp, trong thành phố còn hưởng phúc bằng ở nông thôn. đến đây mấy tháng còn được ăn thịt.

Cô ta thực sự không nghĩ việc sẽ ly hôn với người hiện tại, cũng không để hai đứa nhỏ quê sống với ba mẹ chồng. điều kiện giáo dục ở thôn như vậy chỉ làm chậm đứa nhỏ: "Vậy chỉ còn một là anh ở nhà nấu cơm sóc con cái, bảo ba mẹ lương thực cho chúng sao cũng là bọn họ anh đến đây."

Trước đây cô ta nghĩ đến để nhà mẹ nuôi, hiện tại mẹ cô ta không nuôi. Vậy nhà mẹ cũng không thể khoanh tay đứng

Hai người cãi nhau suốt quãng về nhà. Cô ta trực tiếp dọa buổi trưa sẽ trở về nấu cơm. sao thì bọn họ cũng chỉ lương thực và phiếu gạo, cha con nếu không muốn đói chỉ có thể nhờ người nhà quê gửi lương thực.

* * *

Cố Xuyên hoàn toàn không biết họ cãi nhau như thế nào. cả chuyện chị ba con đến nhà, ba cũng không nói cho hắn biết. có đau lòng đến mấy muốn giữ thể diện cho con

Tuy nhiên, không lợi dụng được người nhà họ Cố thì cả chị ba vẫn có sống đàng hoàng. Chẳng là không hề xuất hiện đến bao gồm Tết Trung thu nay.

Cả nhà anh cả và anh đều đến đây, sum họp với mẹ ăn tết chung, thiếu duy nhất cả chị ba. Tuy nhiên, không ai có mắt nhìn mà đi đến bọn họ.

"Chao ôi, thằng bé Nhiên Nhiên thật xinh đẹp. Bộ quần áo cũng xinh đẹp. Em thật khéo tay. Chị hai đứa cũng chưa từng may chúng một bộ quần áo xảo như vậy." Chị dâu cả bước vào nhà đã bị thu bởi bộ quần áo trên người Nhiên. Chúng là loại vải bình dùng để may quần đi làm, nhưng được em dâu thành quần yếm, bên trong một chiếc áo sơ mi tinh, trông vừa tinh xảo đẹp. Giống như trẻ con phim.

Thời buổi này, người lớn mặc áo đều chú ý ‘mới ba ba năm, may lại ba năm’. Trên áo đều có vài miếng vá không nỡ bỏ. Người lớn như thế, càng đừng nói đến con đang phát triển thân thể. con lại không biết yêu quý, không hiểu được tốt xấu, quần có thể mặc là Căn bản không cần lo lắng kiểu dáng, có thể được quần áo mới đã là tệ rồi. Bình thường không mặc lại quần áo cũ đứa trẻ lớn hơn đã qua, hoặc là dùng quần áo người lớn không mặc thành quần áo nhỏ.

Vì vậy, hiếm khi thấy đứa như Cố Nhiên mặc quần áo tinh lại tinh xảo.

Không chỉ chị dâu cả nhìn chằm vào quần áo của Cố chị dâu thứ và đứa trẻ cũng nhìn chỉ có anh cả và anh không có hứng thú với thứ này.

"Cũng được, khi em rãnh rỗi suy nghĩ vớ vẩn." Vương Tiểu khiêm tốn nói, không dạ chút nào. Cô trải qua nhiều chuyện như vậy, bảo chồng cô khéo tay

"Được rồi, được rồi, cũng chỉ vợ chồng nó rãnh rỗi mới vẽ như vậy. Quần chỉ cần sạch sẽ thoải mái là được, làm đẹp vậy có ích lợi gì." Cố nhanh chóng chuyển chủ đề, không quên trừng mắt nhìn con út.

Sống chung hơn nửa năm, vợ già bọn họ đã biết chuyện trai út thích may từ lâu. Không chỉ áo của cháu trai mà quần của vợ chồng già bọn cũng do con trai may. Cảm này thực sự... phức tạp hỗn Lúc đầu còn cảm thấy kỳ nhưng cẩn thận suy nghĩ lại không có gì lạ. ngoài có rất nhiều thợ may nam. Chẳng qua thợ may may quần áo cho người còn con của họ quần áo cho người nhà, không khác mấy.

Con trai khéo tay, vợ chồng khó tránh khỏi sẽ cảm thấy hào. Nhưng chuyện này không thể truyền ra để tránh người ngoài nói xấu chỉ có thể để con gánh lấy danh tiếng tốt này.

Những người lớn tuổi đã quen trong cảnh nghèo khó mộc mạc, người đều hiểu được không trò chuyện quanh quần áo mới của Nhiên Nhiên. người lớn có thể ngừng còn trẻ con thì không được. anh cả có hai đứa con, đứa tám tuổi, một đứa năm đều là con trai. Nhà anh cũng có hai đứa đứa con gái lớn sáu tuổi, con trai nhỏ bốn tuổi, đã lớn để có thể biệt được đẹp xấu. Không như Cố Nhiên còn chưa hai tuổi, căn bản là biết đẹp xấu.

Bốn đứa trẻ đều vây quanh Nhiên, đứa thì sờ vào dây trên vai, đứa thì cổ áo trắng tinh. con vẫn chưa biết sử dụng tay của mình, nên không lâu đã làm Cố Nhiên khóc. nữa cổ áo trắng đã chuyển màu xám.

Đầu tiên là Cố Nhiên khóc, theo là thằng hai nhà anh cũng khóc. Chị dâu đến dạy dỗ hai con của mình, còn chưa động thì một đứa chạy đến bà nội, một đứa cũng khóc. năm đứa trẻ thì ba đứa tất cả người lớn đều vội dỗ dành bọn trẻ.

Cuối cùng vẫn là Cố Xuyên kẹo và bánh trung thu ra dỗ dành được đám từng đứa ngồi thành hàng cầm bánh trung thu ăn.

Tết Trung thu ngoại trừ ăn trung thu còn phải ăn sủi Điều kiện gia đình giả nên Cố Xuyên không keo kiệt làm nhân thịt rau cần, chỉ riêng thịt đã một ký. Hơn nữa mỡ hơn nạc, chỉ nhìn thôi cũng cho người ta thèm thuồng. Dù khi gói sủi cảo mấy đứa đều vây quanh nhìn, mùi thơm không nỡ đi ra

"Anh em bọn con bình thường phải bận rộn đi làm, hiếm sum họp như vậy. này ba mẹ đều nhưng ít gặp mặt mối quan cũng không thể xa lạ Sau ba ly rượu, ba Cố đến mức mặt đã đỏ bừng. dựa vào men rượu cũng nói những điều trong lòng, làm ba đều hy vọng con thể chung sống hòa thuận, quan hệ có thân thiết đâu cũng không tính quá

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=103]

"Ba nói rất đúng, ba chúng là anh em ruột, đánh gãy còn dính gân. Ba tâm đi, trong lòng con đều hiểu rõ." Người đầu lên tiếng là anh cả. nhất anh là con trai cả, hai là anh quả thực sóc cho hai đứa em trai. tại anh và thằng hai đang chung nhà, còn làm một nhà máy, giúp đỡ là thuận tay. Thằng út nhỏ tuổi nhất nhưng điều lại tốt nhất. Anh cũng giúp được gì nhiều, nhưng trong nhà có đồ gì lạ cũng sẽ đưa sang đây phần, vừa là cho mẹ cũng như cho cả nhà út.

Ngay cả đổi với em ba, không phải anh chưa từng giúp sao chồng em ở nhà chăm sóc đứa con luôn có chỗ không toàn, anh cũng nhờ vợ đến giúp đỡ.

Anh tự nhận mình làm một anh cả đủ tư cách, nhưng con trai còn không tiêu chuẩn, không có lực có thể chăm sóc tốt ba mẹ.

Anh hai cũng bày tỏ lập của mình: "Anh cả nói rất Ba cứ yên tâm

Cố Xuyên nâng ly, ba người cụng ly, xem như ở trước ba đạt được nhất

Ăn uống no đủ, khi hai đình đi về, Vương Tiểu Lan cho mỗi gia đình cái bánh trung thu về, còn nhờ bọn họ nhân mang về một phần cho ba. Mặc dù ba mẹ chồng miệng không nói nhưng trong lòng nhớ mong.

Đặc biệt là mẹ chồng, cảm tối nay vẫn luôn không cao.

* * *

Vừa qua Tết Trung thu trong đã xảy ra một chuyện lớn, Cố Xuyên bị động đến bộ phận hàng. Ngược lại cũng không phải hắn tìm cách mà là gái của Phó giám đốc đã lúc có thể thăng chức. Hắn chủ nhiệm phân xưởng phải từ chức vụ để nhường cho người điều đến bộ phận hàng cũng không phải được làm bộ phận mà là một viên bán hàng bình thường, lương cũng giảm. Nhưng chỗ có thể ra ngoài nghiệp vụ, không cần phải trong xưởng suốt ngày nữa.

"Phân xưởng cũng quá bắt nạt Con đang làm chủ nhiệm phân rất tốt, con gái muốn thăng chức thì con sang một bên. Có người lãnh đạo như vậy sao? không khí trong xưởng đều bị người này phá hỏng." Người tức nhất trong nhà chính là mẹ Một mặt là con trai bà bắt nạt, mặt khác có tình cảm với xưởng Bà đi làm ở xưởng hơn hai mươi năm. Mặc vẫn luôn là công nhân xuất bình thường, nhưng điều không ảnh hưởng gì đến yêu của bà dành cho phân này.

Bây giờ thì tốt rồi, một giám đốc lại có thể lạm quyền lực riêng của trong nhà máy. Mẹ không hiểu đạo lý lớn gì, cũng biết một khi có không khí này thì phân xưởng chỉ thua thiệt. Tay nghề của trai bà rất tốt, làm được Dù là số lượng hay chất đều có thể đứng đầu trong xưởng, bốn lần được chọn là công nhân tiên Người như vậy lãnh đạo nó chạy đi bán hàng phải làm bậy sao?

"Không sao đâu mẹ. Dù sao cũng rất muốn đi bán hàng. nữa trước đó khi mới vào xưởng muốn bộ phận bán hàng cũng không Lúc này cũng coi như được mong muốn."

"Nó có thể giống nhau sao? ở trong xưởng sản xuất tám mới đạt được vị như hiện tại. Phó đốc Mã muốn cho con gái thăng chức mà điều con bộ phận bán hàng, phải bắt lại từ đầu. Hắn xem xưởng là nhà hắn sao? Đó là xưởng thuộc sở hữu của nhà Chuyện này còn có sống để cứu vãn không? Hắn chỉ là Phó giám đốc một phân xưởng, phía trên có Giám đốc và thư Mẹ cũng không tin không quản lý được hắn."

Thành thật mà nói, Cố Xuyên bản không có ý định vẫn lại xưởng vớ đến khi nó phá và bị sa thải, nhiều nhất sang năm, chính sách được lỏng, hắn dự định tạm nghỉ lương. Nhưng bây giờ hắn thể nói với ba mẹ những này. Nếu không bọn họ sẽ rằng hắn bị điên

"Người ta sẽ không vì một nhiệm phân xưởng là con tội với Phó giám tìm bọn họ cũng dụng. Nhưng mẹ cứ yên tâm, nhiệm phân xưởng cũng không dễ làm như vậy. Con gái Phó giám đốc Mã bàn về độ và năng lực cũng không nổi vị trí chủ nhiệm phân này, có hại và khổ còn ở phía sau." Không kim cương mà dám ôm đồ sứ, có thể thuyết quần chúng mới là lạ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận