Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 81 / 136  ·  59.6%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 81
07/08/2026 12:01· 1,762 từ

"Mẹ và gia đình dì út ra ngoài đi dạo. Chúng ta không trở về ăn cơm nên không cần chuẩn bị phần chúng ta." Mẹ Cố nói vẻ mặt buồn bã.

Đây là ngày thành hôn thứ cho dù Lư Như Ngọc có ra vẻ mặt của mẹ có gì đó kỳ lạ thì cũng không hỏi cặn kẽ. phần Cố Xuyên, hắn người trong cuộc, thậm chí giúp liên lạc với bệnh viện.

"Vậy mẹ và mọi người đi một chút." Đáng tiếc lúc này hơi vẫn chưa được phát nên chỉ có thể ngồi xe Hắn hiểu rõ nguyên động cơ khí đốt. qua lúc này hắn cũng có thời gian để làm điều Huống chi hiện tại có phát minh ra hơi cũng không thể được lợi nhuận trong đó.

Sau khi mẹ Cố đi rồi, Xuyên mới tránh mặt người khác với vợ: "Mẹ dẫn mọi đi bệnh viện kiểm tra cho trai họ, cho nên mới lắng như vậy." Cho nếu thật sự phát hiện bệnh thì không thể giấu được. không có bệnh thì không cần kiêng dè người khác biết.

Lư Như Ngọc nhẹ nhàng gật cũng không hỏi thêm nữa, đi viện cũng không phải chuyện gì. Mặc dù chồng không tránh nhưng cũng không thể có chừng mực.

Tạm thời không nói đến có mực hay không, của hồi môn mang đến phải được xếp hợp lý. Có một số thể cho vào nhà nhưng một số đồ thiết phải lấy ra. Chẳng như sách của cô.

Tận ba chiếc rương lớn, nhiều sách của Cố Xuyên: "Xem ra thật sự đã cưới được cô gái tài giỏi."

"Cái gì là cô gái tài hay không tài giỏi chứ? Chỉ mấy cuốn sách giải trí Nếu chàng muốn xem thì có xem bất cứ lúc nào. qua đặt những cuốn này ở đâu đây?" Khi nhà, cô có một thư phòng Nhưng bây giờ cô lấy chồng, sợ là có đặc quyền này Không biết chồng có muốn dùng thư phòng với cô

Thư phòng của Cố Xuyên ở cạnh phòng ngủ. Trước đây để những sách liên quan đến thư ngũ kinh*, nhưng bây giờ sách giáo khoa quân Hắn còn muốn dành gian đi tìm thầy để thêm mấy ngôn ngữ. Dù sao rất nhiều tác phẩm quân sự vẫn chưa dịch nên hắn không sách của mình có đủ để không.

(*Tứ thư: là bốn tác phẩm điển của Nho học Trung Hoa, Chu Hy thời nhà Tống chọn. Chúng bao gồm: Đại Học, Dung, Luận Ngữ, Mạnh Tử. kinh gồm 5 tác Kinh thi, Kinh thư, Kinh Kinh dịch, Kinh Xuân Thu. Các này còn là những phẩm văn chương cổ của Trung Quốc.)

"Chiều anh sẽ nói với mẹ, bà tìm một căn phòng trống làm thư phòng cho nàng." đúng ra, ngôi nhà cũ của họ Cố bọn họ chỉ bốn người, còn có căn phòng trống.

Lúc này Lư Như Ngọc mới nhận ra sở dĩ khi cô nhà mẹ có thể có thư phòng riêng quả thực là tình thương của cha. Phải rằng ngoại trừ cô không có người phụ nữ trong nhà họ Lữ có thư riêng. Nhưng nhà họ thì khác, chủ nhân thức chỉ có bốn bọn họ. Ngôi nhà cũng không hơn nhà họ Lư, muốn một căn thư phòng quả không khó.

Không những thế, mặc dù mẹ không có chuẩn bị thư phòng con dâu nhưng lại chuẩn một phòng thêu thùa riêng biệt, căn phòng lớn chuyên để hồi môn. Thậm chí chuẩn bị sẵn phòng cho con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=81]

Lư Như Ngọc nhìn những cây trong sân, thật lòng cảm thấy thì nặng mà đường thì Chồng không có vợ lẽ và hầu, cha mẹ chồng lại yêu thương. Có lẽ duy nhất cô phải lo cho tương lai là con nối

"Anh nghe nói bác cả đã du học ở Anh nhiều năm, nói tiếng Anh rất Không biết Như Ngọc ở nhà học không?" Nếu như hắn không cần mời đến dạy, trực tiếp nhờ dạy là được. Dù sao cũng học qua. Về phần gọi là trình độ học như thế nào, do như vậy cũng tốt.

Lư Như Ngọc lắc đầu: "Thiếp nhà chưa từng học tiếng Anh." lại gia đình có mời viên tiếng Anh đến. Chẳng qua mời đến để dạy cho anh trai và em con gái không được phép nghe giảng bài. Mặc dù cha yêu thương cô, nhưng không vì thế mà hư quy tắc của đình.

"Vậy Như Ngọc có muốn học Nếu cô thích đọc sách đến vậy thì hẳn là người học hỏi.

Ngoài dự đoán, Lư Như Ngọc đầu: "Thiếp chỉ có hứng thú thơ ca, đối với ngoại ngược lại chưa từng nghĩ đến." phát âm khó như vậy, biết bao lâu mới thể học được. Hơn nữa dù học xong cũng chẳng có gì.

Được rồi, thời buổi này đừng là học tiếng Anh thì cũng mấy người đi du Không có chiến tranh thuốc phiện, không có chiến tranh xâm Hoa Hạ, người dân nước cũng không sợ các phương Tây. Thậm chí có một lượng đáng kể những tự cho mình là quốc thiên đường. Đương trên thế giới, trình độ phát công nghiệp trong nước dù không cao hơn các cường phương Tây nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Có lẽ nhà Thanh nơi này tiêu diệt quá sớm, chính sách hàng hải cũng không được hiện quá lâu nên nền công quốc gia cũng phát triển kể. Nhà họ Cố một xưởng dệt không lớn có hơn một trăm công nhân.

Chỉ là hơn một trăm công này đều là nam, có rất nữ ra ngoài làm việc. cũng là hoàn cảnh chung dẫn cũng không thể thay đổi thời gian ngắn. Tuy hiện nay đã có người khai vận động phụ nữ. Mặc nó chưa thu hút sự chú ý của tầng lớp, nhưng ít đã có bắt đầu.

"Vậy Như Ngọc thường thích làm

"Đọc sách, thêu thùa, đánh đàn."

Được thôi, mấy sở thích này tiêu thư khuê các quả thực bình thường. Nếu là thân, hai người có lẽ sẽ chuyện với nhau rất vui

"Khá tốt, bây giờ anh không nhiều thời gian để đọc sách. bận chuyện ở doanh trại, này chuyện ở nhà phải nhờ Như Ngọc rồi." Hiện tại ước gì có thể thân ra. Vốn dĩ trước hắn còn nghĩ để vợ giúp lý công việc kinh của gia đình, nhưng giờ xem ra điều tạm thời không thể. Đại tiểu không phải đụng tay làm việc gì rất dễ bị khác lừa gạt. Công việc kinh của gia đình là thứ cần giữ để cứu mạng. Hắn không can đảm để giao nó cho người không dính khói lửa thế như vậy quản lý.

Lư Như Ngọc quả thực là có vài phần không dính khói thế gian. Nói chính xác cô giống như một tiểu thư các tiêu chuẩn của mấy năm trước, biết lễ ngoan ngoãn, một lòng giúp dạy con. Ngày thường có thể rằng không bước ra cửa, không mấy quan đến chuyện bên ngoài.

Trong một ngày, Cố Xuyên gần đã thăm dò được tính tình Như Ngọc. Tính tình một người không thể hình thành ngày một ngày hai. Cho mặc dù sở thích kỳ vọng của vợ rất với Cố Xuyên, nhưng hắn cũng dám mạnh mẽ bẻ người ta. Chuyện này có thể làm từng một, từ từ không thể gấp được.

* * *

Đến tối thì mẹ Cố cuối cũng dẫn mọi người về, nhưng mặt cũng không tốt. Đôi của dì út và em gái đều sưng đỏ, hình như khóc rất lâu. Về em trai họ, cậu có là người bình tĩnh nhất trong người. Lúc đi trông sao thì lúc trở vẫn như vậy, không tinh thần chán nản hay buồn

Dù là Cố Chấn Trạch, Cố hay Lư Như Ngọc thấy vậy gần như hiểu rõ trong giọng nói trở nên nhẹ nhàng nhiều. Những người hầu càng bén, khi mang đồ lên đều không gây ra kỳ tiếng động nào, cúi đầu hơi thở, giữ tinh phấn chấn.

"Diệu Nhi... đã được chuẩn đoán bệnh như vậy. Ba mẹ con chỉ sợ phải ở lại rầy gia đình anh chị thêm ngày. Phía nam không viện lớn như vậy, không có bác sĩ giỏi vậy. Trước đó bọn em đã đến bệnh viện bên nhưng người ta căn không phát hiện Diệu bệnh tim. Cho nên em vẫn nên để nó trị ở Bắc Kinh." Giọng của út hơi khàn khàn. Vốn dĩ đình có người bệnh thì không quấy rầy người ta. Chẳng qua là chị ruột của thị, không để ý nhiều như vậy. Hơn bọn họ quả thực cũng không ngôi nhà nào ở Bắc chỉ có thể ở tạm này, đợi lão gia đến kinh để bàn bạc mọi việc.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận