Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 83 / 136  ·  61%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 83
07/08/2026 12:07· 2,240 từ

Cố Xuyên vào trường đội, còn Lư Như Ngọc vào nữ sinh. Hai người đã kết ngược lại bắt đầu học.

"Mấy bình nước sốt bằm này và quần áo, chàng theo đi. Thiếp đã chuẩn bị chàng. Quần áo dơ có thể gom lại mang về." Như Ngọc nói liên miên, trước là hai tay nải lớn.

Ban đầu đã nghĩ kỹ, sau khi đến đây xin ngoại trú, mỗi ngày đều có về nhà. Nhưng trường sinh thì dễ nói, dù là ký túc xá hay ở bên đều được. Nhưng trường quân đội nhất quyết không cho học trú, hơn nữa trường người ta thực không có tiền lệ này. ở ký túc xá của trường một tháng mới có thể một lần, còn không bằng lúc Bắc Kinh. Mặc được nghỉ nhiều nhưng về nhà là có thể về, trên đường đi về mệt mỏi.

"Được, anh đã nhớ Anh không có ở nhà, nàng tự chăm sóc bản thân thật Trong nhà có nhiều hầu như vậy, vấn đề an không cần lo lắng. Nhưng giữa chồng, đặc biệt là vợ chồng một tháng chỉ có thể nhau một lần, Cố Xuyên không hơi áy náy.

Lư Như Ngọc ngược không cảm thấy có gì, không là có không nỡ. Nhưng vì muốn đi tạo dựng nghiệp nên cô không thể cản còn phải chăm sóc chồng thật

Trường quân đội không phép người nhà đi vào. Dù Lư Như Ngọc hay đầy tớ cũng chỉ có thể đến cổng trường, Cố Xuyên tự hành lý đi vào báo danh.

Môn huấn luyện, môn thuyết, dù sao cũng xếp kín ngày. Một phòng ký túc xá sáu người với ba giường tầng. Lầu một có một vệ sinh lớn, điều kiện vô vất vả cực nhọc. Đương nhiên yếu là sau khi Cố vào thế giới này, về mặt mặc và chỗ ở thật sự chịu khổ gì. Cho nên hắn sự không thích ứng với sống trong trường quân đội.

Tuy nhiên, còn có người không thích ứng hơn hắn. cả học sinh trong trường quân này đều được tiến Trong đó quả thực có quân có tài năng thật sự vào tập, nhưng cũng có một số ăn chơi trác táng muốn mạ một lớp vàng. Cố Xuyên nằm trong hai loại đó. Tuy lý lịch và ngoại hình của khó tránh khỏi làm cho ta cho rằng hắn là loại hai.

Tuy nhiên, nhận thức đã bị đánh vỡ vào ngày tiên của môn huấn luyện. Bài tra thể lực có một hạng mục, Cố Xuyên đứng nhất trong cả mười một hạng Đây là lần đầu tiên xảy tình huống này sau mười năm thành lập trường quân đội. nên trong ngày đã nổi tiếng trường, còn thu hút rất nhiều anh đến vây xem.

Cố Xuyên vốn dĩ đến đây để được mạ vàng. nhiên muốn thành tích tốt, không lấy bằng tốt nghiệp tiêu chuẩn ra về. Cho nên này mới chọn bài kiểm tra lực đè bẹp mọi người, gây vang lớn.

Hậu quả của việc tiếng vang là hắn không chỉ chọn làm lớp trưởng, còn bị giáo viên môn khác biệt thêm huấn luyện. Bạn học giảng thì hắn đang nghe giảng, học huấn luyện thì hắn đang luyện. Nhưng khi bạn học quần áo, ngủ, trò chuyện thì còn phải nghe giảng và huấn Vốn dĩ quần áo nhanh dơ người khác, còn là thói sạch trong thói ở sạch. Hơn đêm còn đến nhà sinh giặt quần áo.

Cũng may vợ mang hắn rất nhiều nước sốt thịt không đến mức làm cho hắn thường bị đói. Dù trong không gian có nhiều đồ thì hắn cũng không dám lấy ăn trong trường quân đội, những trong đây đều rất cảnh Lỡ như bị phát hiện, có không bị đưa đến phòng thí để giải phẫu nghiên cứu, nhưng luôn bị tra tấn.

* * *

Cuối cùng cũng chịu qua một tháng, làn da trắng vốn có của Cố Xuyên buộc chuyển sang màu lúa Đây cũng không phải là do huấn luyện không đủ lớn trong trại trước đó, mà là do quá trình huấn luyện hắn đứng dưới ánh nắng. Nhưng huấn trong trường quân đội thì khác, không biết có phải huấn luyện của bọn họ là người hòi, thích bắt học sinh đứng tư thế quân đội mặt về phía mặt hay không. Hơn nữa đều chọn giữa trưa, có thể không đen sao?

Lư Như Ngọc đích vào bếp, mất nửa ngày làm một bàn lớn đồ ăn. Vốn cô muốn tâm sự chồng về chuyện ở trường nữ trên bàn ăn, nhưng vừa thấy thì nước mắt đã rơi xuống.

"Này này này, nàng cái gì? Anh không phải rất sao? Chỉ là nam tính hơn chút thôi." Cố Xuyên tay ôm lấy vai của vợ. cũng biết mình phơi nắng đen, cũng không có đen đến mức này. Tại sao vừa gặp bắt đầu khóc rồi?

"Sao chàng lại đen vậy? Hơn nữa cũng gầy đi." Như Ngọc nói năng lộn xộn. trước giờ chưa từng thấy chồng nhếch nhác như vậy. chí có vài chỗ da bị tróc ở má, trên cổ có nốt đỏ trông giống như muỗi đốt.

"Không sao đâu, đừng nữa. Ăn cơm đi. Anh đói Cố Xuyên vội vàng nói, tốt đừng khóc nữa. Thức trong trường quân đội vẫn ngon. nếu so sánh, dù có ngon nhất định không bằng đồ ăn nhà.

"Nàng mau ngồi xuống đi. Anh đoán lúc này nàng đói rồi. A Thanh, cậu đi chén canh đến đây." Xuyên không biết thức ăn trên là do vợ mình nấu, chủ là trước kia chưa từng làm Hắn còn tưởng rằng là bếp nấu. Có hai món hơi một món thì hơi nhão, còn một món có lẽ là quên muối nên rất nhạt.

Nhưng miễn cưỡng có ăn được, Cố Xuyên cũng không gì. Nếu biết sớm như vậy nên mang đầu bếp Bắc Kinh theo. Đầu bếp thuê thời ở Giang Thành tay nghề tốt, cả bàn đồ ăn cũng có một nửa là đạt chuẩn.

Lư Như Ngọc chỉ gắp đồ ăn cho chồng, đừng là tự mình ăn, suýt chút đã quên cả bàn ăn này là cô làm.

Trở về vào buổi tối hôm sau phải đi, điều có nghĩa là hắn chỉ có ở nhà một đêm. gian vô cùng eo hẹp, Lư Ngọc thậm chí còn không có gian để làm thêm mấy món dưỡng, phải bắt đầu chuẩn hành lý tháng sau cho hắn, gồm quần áo, đồng phục sạch nước sốt thịt bằm, thịt khô, có thuốc dán trị cháy Lần trước đi là hai bao lần này thành ba lớn. Dù sao tháng đã gầy mấy ký. Mặc kệ phải số lượng huấn luyện hay không thì việc ăn thịt hơn chắc chắn là đúng.

Không biết có phải tháng trước sống quá khổ, mà gọi là ‘tiểu biệt thắng tân Dù sao lúc gần biệt, Cố Xuyên giữ chặt đầu hôn vào giữa trán một cái mạnh, phát ra âm thanh rất

(*Tiểu biệt thắng tân vợ chồng xa nhau ít ngày gặp nhau sẽ mang lại cảm manh hơn đêm tân

Má và lỗ tai Lư Như Ngọc lập tức đỏ Cũng may là bọn họ đang trên xe ngựa, chỉ hai vợ chồng cô. Nếu như xuống xe, trước cổng trường người vào thường xuyên, thật là... cảm xấu hổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=83]

Vốn dĩ cô định chồng đến tận cổng trường, nhưng khi xảy ra chuyện như vậy Như Ngọc dứt khoát rút ở trong xe ngựa không xuống.

Cố Xuyên buồn cười đầu vợ: "Vậy anh đi trước Thật là quá thẹn thùng. Dù bọn họ đã thành được nửa năm, lại hành động như bạn trai và bạn gái mới yêu nhau, cũng không biết nào sẽ có con. Nhưng hết tận hưởng thế giới chỉ hai người mấy năm cũng được. sao điều kiện ở Giang Thành không bằng ở Bắc Kinh, chỉ không có người lớn giúp hơn nữa bọn họ đang đi học.

Tuy nhiên, chuyện con không phải do con người có quyết định. Khi Cố Xuyên về vào tháng thứ hai biết được tin vợ đã mang Hơn nữa cái thai đã được tháng. Khi bọn họ còn ở Kinh đã có thai.

"Đều do thiếp không ý. Cũng may đứa bé này lớn, quãng đường đi đến đây xảy ra việc gì. thuốc cũng nói thai nhi rất mạnh, nuôi dưỡng tốt." Khi nói những lời này, trong lòng Lư Ngọc vẫn còn hơi sợ Đây là đứa bé cô vẫn mong chờ, cũng may giữ được. không cô sẽ phải hối hận mất.

"Không xảy ra việc là được. Đứa bé này phúc mạng lớn, nhất định có thể lợi sinh ra, lớn khỏe mạnh." Lúc này trong lòng Xuyên tràn đầy vui mừng, cũng cũng may, cũng may hắn vì vợ mình quá yếu không được vất vả khi đi đường nên trên đường đi thường pha nước linh tuyền cho cô uống. không, hậu quả thật sự dám tưởng tượng.

"Phu quân, sau khi ra có thai, thiếp đã xin học ở trường. Dù sao cũng phát sách giáo khoa, tự học ở nhà là được, cả lấy đứa bé làm ưu hàng đầu." Trong trường rất hỗn không chỉ có những cô mười tám, mười chín tuổi như mà còn rất nhiều cô bé hai, mười ba tuổi hoạt bát động. Lỡ như đụng vào té ngã thì thật sự với đứa trẻ.

"Đúng đúng đúng, tất lấy đứa bé làm ưu tiên đầu. Nàng làm rất đúng. Nếu tiếp tục học thì thể tự học, cũng có thể gia sư." Cố Xuyên vội vàng không có gì quan trọng hơn bé.

"Không cần phải thuê sư. Hiện tại thiếp học chỉ kiến thức cơ bản, thiếp tự sách là được." Lư Ngọc nhẹ nhàng sờ bụng, quả to hơn trước. Trong mắt cô đầy dịu dàng. Đây là con cô và chồng.

"Nàng đã nói chuyện với cha mẹ chưa?" Đã hai ngày kể từ khi khám ra mạch. Nếu viết thư cha mẹ đã nhận được tin

"Trong ngày hôm đó đã viết thư sai người gửi Lúc này hẳn cha mẹ đã được tin tức rồi." Như Ngọc dừng lại rồi nói "Thực ra thiếp ở Giang Thành thai cũng khá tốt, ở đây đủ mọi thứ, gần đây nhà thuốc. Thiếp còn nhờ người sách liên quan đến phụ nữ thai và sinh sản. Hơn nữa có nhiều người hầu như chắc chắn không sao, không cần về Bắc Kinh."

Hiện tại đứa bé bụng đã hơn bốn tháng, dựa người lớn nói là thai đã định. Cha mẹ chồng mong có cháu từ lâu, có sẽ muốn cô về nhà dưỡng Nhưng chồng đang ở Giang Thành, không muốn đi đâu, chỉ ở lại đây.

"Không trở về Bắc Anh cũng không yên tâm để trở về một mình. Chúng ta nhau trông chừng đứa này ra đời." Cố Xuyên an nói. Nếu như cha mẹ muốn trở về, tự nhiên do hắn thích. Nhưng chuyện này phải đến khi nhận được thư của mẹ rồi nói sau.

Nói ra cũng trùng buổi chiều ngày hôm sau, khi Xuyên đang thu xếp hành lý lại trường quân đội thư từ Bắc Kinh đã gửi nhà. Cha mẹ chưa nói muốn trở về, nhưng mẹ hắn muốn đây đích thân chăm sóc dâu.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận