Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 27 / 136  ·  19.9%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 27
19/07/2026 12:43· 2,224 từ

"Anh đặt tên này thật nghĩa. Anh xem loạt bình dưới Weibo kìa, ha ha ha." Dương trêu ghẹo trong thoại, ‘công công’* thực sự làm nghĩ đến nghĩa khác.

(*Công công: có nghĩa chồng, cũng là tiếng xưng với thái giám.)

"Cậu sẽ không cố ý điện thoại đến để cười tôi vào lúc 12 giờ đêm Cố Xuyên nhắc nhở phương nói vào chuyện chính.

"Vừa rồi em ở quán nghe nói ba người nhà Tình sắp tham gia một chương truyền hình thực tế, là khách mời cố định. Anh muốn ngăn cản bọn họ không?" đình ba người này ghê gớm, mấy năm tham gia nhiều trò truyền hình như vậy chưa kết thúc. Chẳng lẽ con không còn phải học sao?

"Ngăn cản làm gì? Không phải ngăn cản." Cố Xuyên thẳng: "Đó là chuyện của người chúng ta quan tâm như vậy làm gì? Bọn họ tham gia chương trình thực tế để bọn họ tham Dù sao cũng sẽ gây phản ứng dữ trên mạng."

Sẽ không giống như đời bởi vì chương trình thực của gia đình ba người này làm cho hắn và Hiên phải sống trong miệng dư

"Được rồi, anh có con anh tài giỏi." Vương Dương thấy mình lo lắng vô ích, Cố Hiên thì làm người anh của y có lúc người chê cười chứ?

Ở độ tuổi vừa mới nghiệp đại học, công ty cậu sáng lập đã niêm yết phiếu, không ai trong hệ doanh nhân trẻ này xuất bằng Cố Hiên.

Người anh của y đứa con trai như vậy, thể coi như là cá mặn người. Dù sao mấy trước, khi vừa mới bán cổ công ty đã có rất nhiều cười nhạo, ai cũng ngờ sẽ có ngày nay.

Đời này Cố Xuyên sống thực rất nhẹ nhàng làm người ghen tị. Ngoại trừ năm tuổi, bởi vì bán phần công ty nên bị mỉa là dân chơi tiêu sạch tài của gia đình. Nhưng năm sau, con trai đã thi được điểm nhất thành phố. Sau mở phòng làm việc làm trò chơi, phát triển mềm, công ty niêm yết phiếu. Cuối cùng trở thành trong những ông lớn hàng đầu nước.

Cha quý nhờ con, Cố cá mặn xoay người. Nhưng hắn là cá mặn tồi tệ cũng là tỷ phú.

--- --- Hết thế giới --- ---

Khi tỉnh lại lần nữa, Xuyên cảm thấy cả người chịu, đầu đau âm ỉ, trong nước chua, tay vẫn yếu ớt. Thậm chí mí còn nóng bừng, mở mắt ra cảm thấy khó chịu.

Đập vào tầm mắt nhà màu đen, nhìn có như ngôi nhà này đại khái làm bằng đá và Trên giường ngay cả cái mùng không có, gối và chăn bông được làm bằng vải màu xám đen. Ngoài giường này, cả phòng có một chiếc tủ thành màu đen, trông tả

Cố Xuyên mở chăn mỏng đứng dậy xuống giường, trên mặc chiếc áo ngắn màu xám bằng vải thô, hai tay đầy vết chai. Thậm chí ngón tay đã có tám ngón nứt. Chẳng qua thứ ra không phải da màu hồng mà bị phòng đen hoàn toàn đậy, nhìn có vẻ đau

Không cần tiếp thu Cố Xuyên cũng biết đời dấn thân vào cổ đại, hơn gia thế cũng không gì.

Nguyên thân là con trai một gia đình nông dân thường, đứng hàng thứ hai trong Cha Cố và Cố thị có bốn người con trai, thân ở trong bốn người cũng phải nổi bật gì. cha mẹ cũng không loại người cực phẩm. dù có thiên vị, cũng không đến mức đặc thiên vị. Bởi trai út vẫn chưa thành nên tạm thời chưa tách ở riêng.

Con trai của nguyên thân Cố Thừa, hiện tại còn là Thiết Đản. Cậu bé là chính của thế giới cũng là đứa con duy nhất nguyên thân. Bây giờ chỉ mới tuổi. Dựa theo sự triển của thế giới Thiết Đản sáu tuổi vì cứu con của thái gia nên phá lệ thành thư đồng, nhờ mới có thể học hành. cùng thi khoa cử đậu Trạng nguyên. Sau đó trải qua đường làm quan thăng trầm, cuối chức vị lên đến phẩm.

Nguyện vọng của nguyên thân hy vọng mình có thể nổi con trai đi học, mà phải để nó đi thư đồng cho người ta, không bị chậm trễ mười năm. Hơn sau này còn lợi ân huệ của Huyện gia để thu về lợi ích cho gia mình. Thậm chí còn mượn nghĩa của Thiết Đản cưỡng ép mua ruộng tốt người dân. Thế nên sau mọi chuyện bại lộ, còn liên con trai hắn bị giáng hai và bị điều ra giới Tây Nam làm Huyện

Mọi người đều biết vùng giới rất hỗn loạn. Nguyên lo lắng nên cố ý đi qua. Con của hắn ở đó suốt chín năm, khốn đến mức nào thì người làm như hắn đều nhìn Nếu không phải mỗi kiểm tra đánh giá có thể đặt điểm con trai hắn có thể phải ở lại nơi mãi mãi.

Trong khi Cố Xuyên tiếp ký ức của nguyên thân, cũng bị tình cảm của nguyên ảnh hưởng, cảm giác náy, đau lòng và tự hào với con trai đan xen, làm hắn nóng lòng muốn con trai.

"Cha nó, sao chàng ngồi Đầu còn đau không?" Tôn quan tâm hỏi.

Nhìn người phụ nữ da trước mặt, Cố Xuyên biết là vợ mình. Nhưng cho dù một phần ký ức tình cảm của nguyên thân, hắn không đành lòng nhìn thẳng cô. phương năm nay mới mươi tuổi, nhưng nhìn nói ba mươi tuổi sẽ có người tin. nhiên hiện tại không ai thể cười nhạo ai. thể hắn cũng rất đen cả ngày làm việc ngoài dưới ánh nắng chói chang. Trừ loại người bẩm sinh phơi không đen, bằng không sẽ giống bọn họ.

"Mẹ nó, ta không sao, hơi khát nước. Nàng rót ta chén nước đi!" Cố Xuyên đầu giường, nguyên không giỏi biểu đạt, suốt ngày biết cúi đầu làm việc. Mặc có một cơ hội thương nặng như vậy, cũng không dám thay quá nhiều. Bằng không khả năng bị người mời sĩ đến đuổi quỷ.

Cho nên hắn thực sự thể nóng lòng muốn gặp trai như vậy. Không nên vội vào lúc này, trước giữ mạng mình mới quan trọng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=27]

Nguyên thân trong lúc đang dịch*, khi đang dọn đá không cẩn thận ngã xuống từ đồi núi, đầu đập một tảng đá lớn. Không chỉ xỉu tại chỗ, còn chảy nhiều Nhưng không nguy hiểm tính mạng, nên thầy cũng chỉ xử thương đơn giản và hai gói thuốc, cũng đã hết.

(*Lao dịch: có nghĩa lao động nặng nhọc, lao cưỡng bức. Sưu dịch, công dịch lao dịch là một thuế thân nhưng không nộp bằng kim hay phẩm vật mà nộp sức lao động. Lao dùng để thực hiện công trình công ích nhiều khi bị lạm để xây cất theo sở của chính quyền.)

Nguyên thân đã quen với trị liệu như vậy, nhưng lại không quen. Lỡ như bị trùng thì sao? Lỡ để lại sẹo thì sao?

Cũng may hắn chuẩn bị loại thuốc trong không gian, cồn, thuốc đỏ, băng gạc và nhiều loại thuốc kháng hạ sốt. Nhưng hiện tại hắn có thể uống một ít thuốc sốt, cũng không dám lút xử lý vết ở trong nhà.

Rất nhanh, Tôn thị bưng chén sứ mẻ vào: "Tướng thiếp pha với nước lạnh. Chàng liền đi."

Ở nông thôn khó kiếm nên rất nhiều người đều nước lã. Nhưng chị dâu đang cữ, nên mỗi ngày bếp đều đun một nồi nước

Cố Xuyên vốn đang thắc tại sao phải pha nửa nóng với nửa nước lạnh. Nhưng uống vào miệng hắn phát hiện ra Tôn thị không đã lén giấu chút đường từ nào mà bỏ vào chén cho hắn.

Phải biết rằng, tất cả ăn trong nhà đều bị hắn là Lý thị khóa ở tủ. Đừng nói đến dâu, ngay cả bốn đứa con cũng không được đụng vào, chút này nhất định không lấy từ trong nhà, biết Tôn thị dùng riêng mua hay nhà cho lén. Nhưng chắc chắn dùng để dỗ dành trai.

Cố Xuyên quả thực đã sai. Thiết Đản rất thông Mặc dù chỉ có ba tuổi, đã rất hiểu chuyện, bao giờ đòi ăn. Tôn thị nhiên sẽ không dùng tiền riêng mua. Một tháng cô chỉ tích góp được đồng, dự định sau ở riêng sẽ dùng như vậy cuộc sống sẽ quá khó khăn. Về nhà ngoại có năm đứa trai, làm gì có đường cho cô chứ.

Đường này là sáng hôm cô dùng tiền riêng lén từ nhà bên cạnh. Tướng công nhiều máu như vậy, bồi bổ làm sao được. Cha chồng chắc chắn không thể trông vào. Sau khi chuẩn sính lễ cho em út thì trong nhà không còn tiền. Khoảng tháng nữa đến ngày em út thành hôn. Bây tất nhiên phải tích góp tiền hơn để tổ chức cưới, không thể làm cho thông hàng xóm chê cười.

"Hai ngày nay chàng nên ngơi cho khỏe, đừng vội làm. Trong nhà có nhiều người vậy, cũng không thiếu mình chàng." Tôn thị lải nhải chồng cô rất lương thiện, sống được bao lâu sẽ riêng, ai không giấu lòng riêng chứ. Chỉ hắn, một tên ngốc con.

"Đều nghe theo nàng." Cố thản nhiên, đứng dậy hắn thấy choáng váng. Hắn là ngu mới bây giờ vội đi làm.

Tôn thị hài lòng, cuối thuyết phục một hồi. Nhưng sau đó lại cảm thấy đau nhất định là trong không khỏe. Bằng không tướng công có thể đồng ý dễ dàng vậy.

"Chàng nghỉ ngơi trước đi. tối ăn cơm cũng đừng nhà chính, thiếp bưng vào phòng chàng." Chồng cô là diện gia đình đi lao dịch bị thương. Cô cũng không tin chồng sẽ không cho công thêm đồ ăn.

"Được rồi, nàng đi làm của mình trước đi. Đừng cho mẹ thấy lại nói nàng." Xuyên nhỏ giọng nói. tại hắn muốn nhanh chóng uống với điều kiện chữa bệnh ở đại này, thực sự nhiễm trùng và mưng không biết hắn sẽ đớn đến mức nào. chí có thể mất mạng.

Thật hiếm khi chồng nói những lời như vậy, thị cảm thấy hạnh phúc. Cuối cũng biết ai thương

"Vậy thiếp đi ra ngoài có chuyện gì thì gọi

Cố Xuyên khó khăn xua "Nhớ đóng cửa lại, đừng gió lùa vào."

Chờ không còn nghe thấy bước chân, lúc này Cố mới cầm chén xoay người, quay vào trong giường, quấn quanh người. Sau đó mới lén lấy thuốc hạ sốt ra, nhét viên vào trong miệng. đó uống nhiều nước và nuốt xuống.

Thuốc thì không sao, ít không có mùi vị. Nhưng muốn ăn gì đó thì sẽ phức. Bánh ngọt, giăm sô cô la, mì phở trên bản đều có mùi vị. Cho có ít sự lựa hơn, màn thầu trắng, đỏ, một loại đỡ một loại bổ máu. Xuyên dùng chăn che người trong miệng cẩn thận còn phải chú ý động bên ngoài, sợ bị người hiện.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận