Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 67 / 136  ·  49.3%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 67
04/08/2026 11:39· 1,956 từ

Chuyện của Triệu di đã xử lý xong, Xuyên không cần để đến người này nữa. Nhưng chỗ nhân không thể không đi qua mình nói một tiếng.

Dù sao người quản trong phủ chính là nhân, Cố Xuyên cũng giấu, nói tất cả chuyện của di nương ra: "Nàng không cần xen vào bên kia, đứa bé vừa ra thì trong phủ xem không có hai người này. Tuy Triệu di nương có lỗi, nương dù sao cũng cốt nhục của ta, làm phiền phu nhân chăm sóc." đi nghĩ lại, Cố Xuyên không nói đến việc nuôi dưới tên của nhân. Dù sao làm như vậy công bằng với phu nhân và nương đích nữ của hắn. nữa hắn cũng tin tưởng tính của phu nhân, sẽ đối xử khắt khe với tứ nương.

"Lão gia, tứ cô cũng là con của Thiếp đã sai người dọn dẹp phòng trong chính viện thứ nên có tứ cô nương sẽ có." Khương thị xem như là bày thái độ, có thể tứ cô nương cho nàng nuôi. tứ cô nương chỉ có những thứ con bé có, còn lại đồ thứ nữ có thì tứ cô đều sẽ có. Nhưng cho đãi thì chỉ có nữ của nàng mới thể được hưởng.

Những chuyện khác Khương cũng không nói đến. người đàn ông bị sừng có an ủi như thế đều là đâm dao vào trong nên nàng nói ít thì tốt hơn.

Sống nhiều năm như đây là lần đầu hắn bị cắm sừng. Xuyên thật sự cảm thấy xấu và mất mặt, đối mặt với nhân cũng hơi xấu

"Ta tin nàng. Nàng nuôi dạy con của ta rất tốt. Chuyện Triệu di nương kết thúc ở ngay cả mẹ cũng đừng nói." Xuyên khô khan nói.

"Tất nhiên rồi." Khương cũng tỏ vẻ không mái, hậu viện xảy chuyện như vậy nàng cũng phải trách nhiệm về sự quản lý cỏi của mình. Lão không có trách nàng, lại không thể không trong lòng. Sau này trong phủ kiểm soát nghiêm khắc hơn, đối không thể xuất hiện giống như Triệu di

Mọi chuyện đều giải xong, Cố Xuyên cũng muốn bầu không khí tục khó xử như vậy nên chóng nói sang chuyện khác: "Mấy trước Huy Nhi viết nói rằng Triệt Nhi biết gọi cha. Ta chưa nghe qua. Chờ bận rộn một đợt này, ta ở nghỉ ngơi một thời gian. không Triệt Nhi sắp nhận ra người cha là ta."

Triệt Nhi là con út của hắn và thị, cũng là đích thứ ba của hắn, chỉ mới một tuổi. Đứa nhỏ này sinh không bao lâu thì đã nhận việc quản kho bạc tư nhân Hoàng đế. Cả ngày bận rộn mức không có thời gian nhà, cho nên đứa nhỏ chỉ gặp hắn được lần.

"Chàng nên dành thời cho Triệt Nhi. Bằng nó cũng không biết gọi ai là cha." Khương thị có ý kiến về việc này. biết lão gia bận, cũng không thể bận mức mười ngày nửa cũng không về nhà một chuyến. cả văn võ đại thần ta ai mà không phải ngày về phủ, Triệu nương sẽ làm ra chuyện như cũng liên quan đến chuyện

"Được, được, được, vi hứa với phu nhân, một thời gian nữa định ở nhà dành thời gian Triệt Nhi và mẹ của Triệt Cố Xuyên cười nói. ra hắn hoàn toàn thể không bận rộn vậy. Quả thực có một số yêu cần hắn phải tự làm, nhưng cũng có một không cần. Sở làm bản thân bận rộn như là vì muốn hậu viện dần thích ứng với sống ‘ăn chay’ trong lai của hắn. Dù sao hưởng một chồng nhiều vợ này thật không dễ hưởng như vậy.

Người đàn ông có mặt tuấn tú, giữa mày có sự dịu dùng lời nói nhỏ nhẹ dỗ nàng. Khương thị đã ngoài ba dường như lại niềm vui và sự ngùng của cô gái lớn. Lúc vừa mới thành hôn, dù lão gia cũng dịu kiên nhẫn, nhưng chưa làm trái tim nàng động như vậy. Dường như mỗi thở của người này đều thể chạm đến trái nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=67]

Giọng điệu cũng không trở nên dịu dàng "Lão gia cần phải kỹ những lời mình nói đó."

Cố Xuyên lại cười: vi phu không nhớ cho phu nhân toàn xử lý."

Tán tỉnh mà không biết, có lẽ là thế.

* * *

Các đại thần và gia xếp hàng đưa yêu cầu lắp kính. Xuyên dù có rảnh rỗi cũng thể nghỉ ngơi, bận rộn đến tháng ba, tất cả thứ gần như đi quỹ đạo. Mặc dù không ở đó cũng có thể động bình thường. Lúc này thể về nhà nghỉ một thời gian.

"Triệt Nhi, lại đây, ôm." Có lẽ là cha con nên thằng không hề sợ người lại, vui hớn hở ôm cổ Cố Xuyên.

"Thằng bé vô tâm cha vừa mới đến quên mẹ rồi." Khương nhéo mũi đứa con trai út. uổng công nàng cho thằng bé nhiều bức tranh chân của lão gia như Hết cách rồi, dù cha ruột, dù là con vợ con cái nhiều khó tránh phải chia ra trước sau. làm mẹ tất nhiên giúp đỡ con trai mình.

"Cuối cùng ta cũng thể ở nhà nghỉ một thời gian. Mấy nay đừng cho Tuyển Nhi đến anh trai, chúng ta dẫn theo nhỏ đi thôn trang* Cố Xuyên nói. Mùa tháng ba cây cỏ xanh tươi, không ra ngoài chơi đáng tiếc.

(*Thôn trang: trang trại vùng nông thôn.)

Mấy năm nay anh vẫn luôn dạy dỗ Nhi, ngay cả lớp trong nhà cũng không cho nó Dù sao học thức của thầy học trong nhà cũng thể so sánh được anh trai. Thứ duyên này thật sự nói không rõ. trước hai người là cha đời này cho dù không cha con lại thành trò.

Khương thị đương nhiên không phản đối, theo ý của lão gia không mang theo những di nương thông phòng đó, cũng chỉ có vợ chồng bọn họ theo một đám trẻ Chỉ nghĩ thôi cũng thấy vui rồi.

Khương thị đã có nghiệm trong mấy năm việc sắp xếp ăn quần áo, chỗ ở và phương đi lại cho nhiều người như là điều rất dễ đối với nàng. Chẳng ăn uống, quần áo, ở và phương tiện đi lại sắp xếp, nhưng chơi thì dễ sắp xếp. Dù sao quá nhiều trẻ con.

Nếu muốn thả diều là mười mấy người diều chung một chỗ, tới chạy lui trên mặt cỏ, cẩn thận có thể va vào Nếu muốn đi câu thì cả đình ngồi đống người, khi một câu được con cá thì tiếng hô có thể dọa hết con cá ở gần đó. muốn trèo cây hái thì phải làm lần lượt từng lão gia ôm từng đứa đưa lên cây, sau hái xong ôm từng xuống. Đây thật sự là một nặng nhọc.

Tóm lại, con cái ra ngoài chơi cũng mệt mỏi. Điều này không liên quan đến việc xung có bao nhiêu người hầu. Người cha mẹ cũng phải tâm nhiều hơn. Hơn có một số việc thiết phải tự mình làm lấy, thể giao tất cả cho hầu.

Lúc này mới đi ngày mà Khương thị chịu không nổi, còn mỏi vất vả hơn lúc nàng trong phủ nhiều. Vốn dĩ trước đi nàng còn nghĩ có thể sẽ có cơ hội đi dạo trò chuyện với lão gia. Nhưng thật lại là: hai người không có thời gian rãnh.

"Bọn nhỏ đều xin đến đây, bài tập không thể bỏ lở Hay là chúng ta chơi mấy rồi trở về?" Đây không phải vui chơi, mà là đến đây chịu

Cố Xuyên ngược lại cảm thấy mệt. Dù hơn một năm qua đã làm việc với cường độ như vậy, thể chất tốt hơn thị nhiều. Nhưng chuyện quả thật do hắn suy nghĩ kỹ: "Ngày ta dẫn mấy đứa con trai ruộng, từ thằng cả đến sáu. Con gái và mấy con trai còn lại ở lại với nàng. Nàng và đứa nhỏ ở trong đình hoặc là về phòng ngơi cũng được."

Vậy cũng được, nếu chờ ở bên cạnh về phòng nghỉ ngơi, người hầu trông nom là được. cũng không cần phải lo lắng Tuy nhiên: "Trước đây gia đã từng xuống chưa?" Nàng nghi ngờ lão gia cũng không biết trồng màu trên đồng giống như

Cũng may đây là của thôn trang nhà Cho dù bị bọn làm loạn cũng không ai nói

"Không phải có người lý trang trại sao? sao đâu, đến lúc ta sẽ nghe theo lời hướng của người quản lý." Cố Xuyên đầy tự tin nói. cũng từng là người ruộng chính thức, những cần biết đều biết.

Khương thị cũng không đả kích lão gia mình. Nhưng cũng không tưởng nhiều, thứ này không phải học là có thể học ngay làm không tốt lão còn biểu hiện không mấy đứa trẻ.

Nhưng Khương thị thật nghĩ sai rồi, Cố sai người đưa qua mấy đứa trẻ quần áo làm vải thô. Tuy nhiên cũng chỉ áo khoác ngoài, nhưng qua có vẻ không thôi.

"Lão gia, đồ của đâu?" Mấy đứa con xuống ruộng phải mặc áo vải thô, nhưng không có do gì người cha xuống ruộng mặc quần áo

"Ta thì không cần. không làm việc, chỉ bên cạnh hướng dẫn nhỏ." Cố Xuyên thản nhiên nói. cho mấy thằng nhóc này xuống vì đào tạo bọn Hắn lại không cần đào tạo. Hơn nữa đều biết mấy thứ này nên cần làm việc.

Rõ ràng cũng là chưa từng xuống ruộng muốn hướng dẫn cho Khương thị cảm thấy khó tin. gia là quá tự tin hay muốn lười biếng?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận