Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 121 / 136  ·  89%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 121
18/08/2026 19:43· 3,179 từ

Ba Chu thực sự không ngờ trong giáo viên nhân lại có người như vậy. lưu manh! Lưu manh khi đánh bây giờ chơi xấu lưu manh hơn. Tuy nhiên, làm tên lưu manh thực ông hiểu được cách phó với tên lưu manh này.

Mày không phải không có tiền thường cho ông sao? sao cả, nhà trường có ông sẽ đợi cả ngày trường. Ông cũng không nhà trường sẽ mặc kệ, nhất sẽ lấy trước tiền của Cố Xuyên để thường cho ông. Đến lúc đó còn có thể ép thêm chút, không ai chê nhiều tiền.

Sau khi quyết tâm, ba Chu tiếp bảo vợ về chăm sóc con cái. Về ông, khi nào lấy được tiền khi đó mới trở Dù sao con trai cả của trong trường, một ba bữa cơm có trai trả.

"Đây là một tên vô lại, bời lêu lỏng, còn biết sẽ làm ra những gì. Hay là lấy tiền đuổi bằng không người này ở lại đây như vậy cũng phải cách. Về phần Minh, để trò ấy nhà đi. Trường chúng ta nhỏ, chứa được." Hiệu trưởng cau nói. Tiểu Cố còn quá trẻ, sáng cho Chu Minh trở về không xảy ra những này.

"Lòng người không đủ rắn nuốt Nếu người này lòng không đáy, sau này sẽ hắn ăn vạ, cái hố này thể mở." Cố Xuyên thấy mình đã đánh nhẹ, cần đánh thêm một trận.

"Nếu đuổi Chu Minh thì ba trò ấy không còn phụ huynh. Nếu hắn lại đây thì trường chúng ta hoàn có thể không cho vào. Nếu hắn dám xông vào chúng ta báo cảnh khác với tình hiện tại." Tóm lại, cho Chu ở lại trường chính là họa. Hơn nữa trò ấy học cũng không quá giỏi, điểm đầu trò ấy là hạng trong trường. Với điểm số vậy, không đáng để trường học hiểm giải quyết những phiền này.

Cố Xuyên có thể không hiểu lý này sao? Nhưng Minh có lỗi gì à? trẻ này đã đủ đáng thương Nếu để người ba lương tâm đưa về nhà, dù phải làm việc cũng bị đánh đập và xử khắc nghiệt.

"Hiệu trưởng, chuyện này do tôi ra, tôi sẽ xử Nhưng Chu Minh có thể đậu vào Trung học số 2 chứng tỏ trò ấy tiềm lực. Hơn nữa trò ấy học sinh trường ta, chúng ta phải trách nhiệm với trò ấy."

Người trẻ tuổi luôn có những nghĩ đơn giản. Mặc có lòng tốt, nhưng lòng cũng thường làm những việc sai

"Cho dù chuyện này có giải được, nhưng nếu Chu tiếp tục ở lại trường ta thì sẽ chỉ có phiền vô tận. Trường chúng cũng không thể không cho phụ vào cửa. Loại người ba Chu Minh một dính vào không biết sẽ gặp nhiêu rắc rối lớn. Chúng tội gì phải trêu chọc hắn. nữa hắn cũng không cho Chu tiền đóng học phí, Minh cũng chỉ có thể một năm lớp 10. Ngay cả tốt nghiệp đều không lấy cũng chỉ lãng phí gian một năm mà thôi."

"Làm sao có thể lãng phí Trò ấy ở trong đình có điều kiện như đều có thể thi đậu Trung số 2 cho thấy ấy là một người ham học có tính kiên rất cao. Chúng ta giáo viên có thể giúp được giúp một chút." Cố Xuyên mày nói. Nếu chuyện này không líu đến hắn thì thôi, nhưng đã xảy ra dưới mắt của hắn, ít nhiều hắn cũng nên vươn tay ra đỡ. Đừng ép một đứa đến hoàn cảnh cùng

Hiệu trưởng vẫn không đồng tình nhưng vì nể mặt Xuyên nên cuối cùng nhượng "Chu Minh có thể ở lại, tuyệt đối không thể phụ huynh của trò ấy làm trật tự giảng dạy chúng ta, cũng không làm phiền giáo viên của chúng

Cố Xuyên lập tức đồng ý, khái là vì ý trách nhiệm của người làm viên. Dù sao hắn không nào làm bản thân tay đứng nhìn. Nếu mà nói giáo viên dưới cái của hắn thực sự phải là một nghề đặc biệt cầm tiền bán bắp cải cẩn thận như bán ma túy, không bằng ở nhà biết văn. buổi này nhà văn nổi tiếng.

Bởi vì hắn không có quá lưu luyến với sự hiện tại nên cách của Xuyên rất đơn giản và thô - đánh người, đều cách làm hay, đánh vào những không dễ gây thương sao rất đau nhưng trên cơ thể sẽ không vết thương rõ ràng.

Đời trước nguyên thân cũng không dạy lớp 10 mà luôn dạy lớp 12. Vì không có nhiều ấn tượng với sinh Chu Minh này, có người ba và mẹ kế vậy. Kết quả có tưởng tượng được. Dù việc học cũng khá khó khăn.

Ba Chu trong một ngày đến Giáo dục hai lần, trọc không sợ bị nắm Ông đánh không lại Cố Xuyên, không có nghĩa trị được hắn.

Chẳng qua vết thương vẫn thương cũ, cộng thêm có nhân chứng, Bộ Giáo cũng có lòng thiên vị nên việc tự nhiên không quyết được. Hình phạt duy nhất trước đó phạt 200 nhưng Cố Xuyên cắn không đưa. Nếu muốn đòi nợ dùng vũ lực, dùng sức mang Chu Minh đi, cũng đánh

Tóm lại, một anh khỏe chấp anh khôn, Cố Xuyên suy nghĩ ba Chu đáng về nhà. Về phần tiếp có bị trả thù không, hiện tại vợ đã nghỉ nhà dưỡng thai, quanh đều là hàng quen biết. Cửa lớn trên cơ đều khóa chặt nên không lo lắng. Mỗi ngày Chu Minh trong trường, ngay cả cổng trường không ra. Trừ ngày cuối tuần hoặc ngày lễ, không hai cha con rất khó nhau.

Cho nên Cố Xuyên chỉ cần bảo mình có thể đỡ được ba Chu trả được.

Dụng cụ cắt gọt bị hạn nên không thể mang bên mình, còn ống thép gậy gỗ quá dễ thấy. Hiện Cố Xuyên đi làm tan tầm đều mang theo gậy học, cái gọi là dạy học thực ra cây gậy gỗ, chỉ dài nửa dày một xen ti mét. thường nó chỉ là một cây dạy học, nó có thể dùng đánh vào lòng bàn nhưng nếu dùng để đánh thì lực sát thương quá nhỏ.

"Thầy cũng nên đổi cái lớn cái này đủ làm Đánh hai cái người ta không thấy đau, thứ này cũng bị gãy."

"Trong lớp chúng tôi có một lau nhà bị gãy, đầu cây lau nhà ra, lấy cây gậy kia. Thứ này rất đáng sợ, chắc nó dễ sử dụng hơn gậy học."

Các giáo viên trong cùng văn sôi nổi đưa ra tưởng. Tên lưu manh giống ba Chu nhất định sẽ quay để trả thù. Mặc thầy Cố trông không yếu ớt vậy, nhưng hai tay đấu lại bốn tay. như đến lúc đó một đám đến, cho dù không đánh có đồ trong tay cũng bớt bị đánh.

"Không cần, không cần, gậy dạy dùng thuận tay hơn." Xuyên xua tay. Thứ này rất tốt, mặc kệ đánh bụng đánh đầu đều sẽ bị thương nặng. Hắn không cảm đối phương có thể hắn bị thương, chỉ mình ra tay quá nặng. Lỡ người bị thương nặng còn bồi thường tiền thuốc men thì lời.

Có lời hay không các giáo không biết, hơn nữa phục rất nhiều lần cũng thể thuyết phục được thầy Cố. họ phải tôn trọng như một người đàn ông, một người. Mặc dù hơi nghếch.

Không làm Cố Xuyên chờ lâu. ngày hôm sau, Cố vừa đi ra cổng trường được bao lâu đã bị năm to con cầm gậy đường.

Cố Xuyên mím môi, không thể nói làm con trai hiểu rõ ba mình. Ngày qua Chu Minh dặn dò hắn mai hãy cẩn thận chút, nhất định sẽ có ba năm người chặn đường chuyện, đều là lưu trong thôn cậu, không có bản nhưng rất can đảm.

Thực ra vị trí của Cố cách cổng trường không lắm, cho nên cũng không vẻ. Người qua lại cũng không nhưng chắc chắn không không có người qua đường. Đám ra tay trước nhiều chắc chắn không có hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=121]

Có người giúp gọi người, đến Cục Cảnh sát công an, có người nhanh chạy đi tránh cho bị vạ Dù sao điều có, không giúp đỡ cũng có. qua không ai đứng giúp đánh nhau là

Cố Xuyên không hề hoảng sợ, một gậy dạy học trái đánh phải, chính xác nhanh chóng, kỹ năng né tránh đỉnh hơn. Năm cây dỗ được vung lên cùng lúc không đánh trúng hắn.

Những người vây xem ban đầu đổ mồ hôi vì Cố, nhưng chưa đến năm mọi người hoàn toàn có thể rỗi thoải mái ngồi cạnh xem kịch, giống như đang một bộ phim võ nhưng còn thú vị cả bộ phim võ thuật. Hoàn chính là đại hiệp đánh em của giặc cướp, tình thế về một phía, người nhiều cũng dụng.

Lúc người của Cục Cảnh sát vàng chạy tới, xung đã có ba vòng người quanh, có giáo viên và học ra xem náo nhiệt, người qua đường dừng chân lại còn có hàng xóm thu hút đến. Mỗi đều duỗi cổ nhìn vào trong, người thấp bé phải nhón lên, khi xem phim ngoài trời chưa tích cực như vậy.

Đám người ba Chu là khách ở Cục Cảnh sát, xuyên bị mang vào để dục tư tưởng. Về phần Cố vị sinh viên xuất này chủ động về quê dạy mấy năm nay đã dựng được tên tuổi huyện. Hắn dạy toán khá giỏi, được học sinh yêu mến, nên mức độ nổi tiếng khá sao trong bốn đồng chí an, có hai người đến hắn.

Lúc này, ngoại trừ trên quần của Cố Xuyên dính bụi bẩn thì trên trán một giọt mồ hôi, cũng có nhếch nhác. Ngược là mấy tên lưu manh kia, thời không nói đến áo vừa dơ bẩn rách rưới, chỉ xem trên mặt có mấy vệt đỏ sưng thậm chí có người bị rách chảy máu, trông rất thảm hại.

Được thôi, thầy Cố thực sự chân nhân bất lộ

"Ngài là tốt nghiệp Đại học phạm sao? Chắc hẳn Đại học Cảnh sát nhân phải không?" Đồng chí công an trêu ghẹo. Kỹ năng không biết mạnh hơn y bao lần.

Cố Xuyên cười rất lịch sự, không quên phủi bụi người: "Khi còn đi học, học mấy chiêu với bạn Vốn dĩ chỉ muốn luyện sức khỏe, chứ không muốn nhau với người khác. hôm nay tôi là vệ phải không?"

"Tự vệ, là tự vệ." Đồng công an trung niên đầu nhếch môi, cảm thấy mất tự nhiên. Vừa rồi bọn đã hỏi qua người tại hiện trường, là đám lưu này chặn đường thầy trước, hơn nữa cũng đám lưu manh này ra tay Thầy Cố ra tay chắc xuất phát từ tự vệ, chỉ bản lĩnh của hắn quá tốt.

"Các đồng chí công an, mặc chúng tôi là người tay trước, nhưng hắn đánh tôi thành như vậy, không nên hắn lại sao? Mấy em chúng tôi bị thương như hắn phải bồi thường thuốc men." Ba Chu chân, con mẹ nó thật là rạ cứng.

Mặc dù đám lưu manh này tay đánh người trước, nữa là có ý định thù. Nhưng bị đánh thành như thầy Cố có trở thành không có lý. Vì cũng đưa đến Cục sát, chuyện bồi thường hai bên tự thương lượng. Nhưng dục tư tưởng là không khỏi.

Ngoài những người liên quan đến đánh nhau của hai công an còn chọn ra người trong quần chúng vây xem về Cục Cảnh sát làm ghi chép. Trước mặt mọi chặn đường tiến hành thù giáo viên, cho trả thù không thành công ngược còn bị đánh. Đây cũng đối không phải chuyện nhỏ, không giam mấy tháng cũng không đủ làm giảm đi tính ngoại của đám lưu manh

Cục Cảnh sát có công an thể khám nghiệm thương tất cả đều là vết ngoài da, hơn nữa miệng vết cũng không lớn, chỉ đỏ ở chỗ bị đánh mà không có gì, cũng cần dùng thuốc. Vết sẽ tự mất đi trong một hai tháng. Vì vậy, nếu bồi thường cũng không thể bồi quá nhiều, không có khả năng đám người này đưa giá cắt cổ.

Hơn nữa, dù sao cũng lưu manh này khiêu và trả thù trước. Người thường nói ‘Ai tán tỉnh trước kẻ rẻ tiền’, thật có thể làm cho người đồng nổi.

Cho nên sau khi công an lượng, Cố Xuyên chỉ đưa 50 tệ là được, nữa 50 tệ này không phải thường cho một người, là bồi thường cho năm người họ. Một người ăn trận đánh cũng có lấy được 10 tệ.

Đương nhiên bị đánh chỉ yếu, quan trọng nhất bị giam giữ và giáo tưởng trong ba tháng. Mặc trong ba tháng này thể ăn uống của nhà nước, mỗi ngày ngoài giáo tưởng còn phải hành lao động tình nguyện, làm dưới mí mắt của công có muốn lười biếng cũng không

Vốn dĩ mấy tên lưu manh đã có kế hoạch họ sẽ đánh người một dứt khoát rồi bỏ chạy. Công cũng không đến mức tận thôn để bắt bọn họ. ngờ rằng không đánh người ta, bọn họ lại bị đánh một trận. Sau đánh xong còn bị tạm ba tháng.

Thật là xui xẻo!

Cố Xuyên ngược lại rất vui khi bỏ ra 50 này. Nếu mấy người này thể để cho hắn đánh một trận nữa, hắn lòng lại bỏ ra 50 tệ. tiếc trong ba tháng năm người này đều được tự do. Hơn nữa sau được thả ra, có lẽ ngừng nghỉ một thời gian.

Lúc trước đánh ba Chu văn phòng, Cố Xuyên bị hiệu trưởng và mấy viên vây xem, cũng có học đi ngang qua xem hồi. Nhưng cộng lại cũng chưa hai mươi người. Vì tin tức về sự đảm và mạnh mẽ của Cố chỉ lan truyền trong Trung số 2, rất ít người ngoài biết đến điều đó. Ngay cả Uyển cũng không biết.

Nhưng lần này thì khác, đám vây xem ít nhất hơn một trăm người, đủ lứa tuổi, tin tức đã lan rộng rãi, có thể Cố Xuyên đã trở nên nổi trong huyện.

* * *

Thầy Cố dạy lớp 12 trường học số 2 một hạ gục năm tên lưu

Thầy Cố tay không đánh năm lưu manh cầm gậy

Thầy Cố đã dạy cho năm lưu manh cầm dao bài học.

Thầy Cố một người hạ gục mười tên lưu manh vũ khí.

Trong một buổi trưa, tin tức gần như đã truyền nửa huyện, hơn nữa càng càng thái quá. Đến lúc Cố dạy xong tiết tự buổi tối về nhà, Hạ Uyển nghe được mấy phiên hết người này đến khác tới nhà chỉ vì hỏi chuyện này, thuận tiện hỏi câu cuối cùng thầy Cố can mạnh mẽ đến mức nào.

Cố Xuyên vừa mới về đến đã bị lột sạch áo kiểm tra một lần. làn da trắng nõn không không có chút vết nào.

Hạ Uyển nhéo phần thịt mềm cánh tay của chồng. kể là vóc dáng hay bắp đều không giống như người đánh nhau. Ngược lại, là một người khá yếu đuối đúng, là loại tay thể nhấc vai không khiêng.

"Anh luyện kỹ năng này khi Tại sao em không Hãy nói cho em biết đánh những người đó như thế Hạ Uyển rất hưng

Cố Xuyên lấy ra câu chuyện đó đã bịa ra công an. Sau đó còn quên làm tổn thương mấy tên manh kia: "Là bọn quá yếu, lúc đánh nhau không bất kỳ chiêu thức hoàn toàn là đánh

Mắt Hạ Uyển sáng lấp lánh: phải bọn họ quá mà là anh quá mạnh."

Lòng hư vinh của đàn ông thỏa mãn. Dưới sự khích, tối đó Cố Xuyên giặt hai thau quần áo.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận