Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 79 / 136  ·  58.1%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 79
06/08/2026 12:58· 2,198 từ

Nhà họ Cố và họ Lư tuy nói là túng, nhưng chỉ xét quyền lực, địa vị và sản lại rất nhiều. Nhưng cả ông ngoại của cô Lư như đã mất hết của Trước thời Dân Quốc ra cũng đã nghèo túng, nhà không có người đàn ông có thể giúp họ xây gia đình, để tồn họ không còn sự chọn nào khác ngoài việc của cải của tổ

Bởi vì sống ở thành cho nên khi giặc vào nhà đã gặp Đồ đạc trong nhà trên bản đều bị cướp sạch, thậm mấy người đã chết. còn hơn trăm mẫu đất, muốn duy trì cuộc của cả gia đình vẫn khó khăn.

Thay vì nói cả đình đến nhà họ Lư khách, chi bằng nói đến tống tiền. Trước mặt rể tương lai là Cố Xuyên, gia đình đã bắt đầu khổ. Nghĩa đen lẫn nghĩa nói rằng cuộc sống họ quá khó khăn. Không so sánh với nhà họ Lư, những ở nội thành, cuộc cũng thoải mái.

Cha Lư vô cùng hổ. Nếu con rể tương không có mặt ở thì không sao, điểm mấu là người ta đang ở đây. này không phải sẽ làm gái mất mặt sao? Chẳng cuộc sống của ai không tốt nên ông không mở cái cửa này. Gia đình mẹ vợ có trên trăm đất và cửa hàng, sự không đến mức khăn như vậy. Hơn nữa đạc nhà họ Lư không phải của một mình ông. tại vẫn chưa tách ra ở đồ đạc là của người. Cho dù tách ở riêng thì hơn phân nửa sản gia đình đều thuộc về cả.

Cha Lư không phải duy nhất cảm thấy xấu hầu như tất cả nhà họ Lư có mặt đây đều cảm thấy xấu hổ. sao trước đây cũng là họ có danh tiếng trong hội, đều là người diện. Bây giờ cho dù túng cũng đều rất đặt nặng.

Da mặt của Cố cũng đủ dày, nên ăn ăn, nên uống thì Giống như hoàn toàn nghe hiểu cả nhà kia đang nói Tuy nhiên trong trong lòng nghĩ gì chỉ có chính biết.

Cuối cùng cũng ăn xong, cha Lư lập tức Cố Xuyên dẫn con ra ngoài đi dạo. Dù hai người còn nửa tháng là thành hôn rồi, không cần hiểu lầm quá mức.

Mặc dù bác cả cô Lư đi du học khắp nơi trong nhà có đồ đạc phương Tây. cô Lư lại hoàn toàn là gái thời xưa, bó chân sen, mặc quần áo kiểu nói ra một câu nhẹ nhàng. Tuy nhiên rất văn chương, là các cô gái tộc điển hình.

Không biết là cố hay vô tình, Cố Xuyên cố ý giảm tốc lại nhưng không những cách Lư nửa mét, mà còn kém bước chân. Kể ra thì là lần đầu tiên hai ở riêng với nhau.

"Như Ngọc, chúng ta trong tiệm này xem thử." ngang qua một tiệm sức, Cố Xuyên nói, miệng tên người ta giống như rất biết.

Lư Như Ngọc theo năng gật đầu, gương mặt hồng. Đây là cô thoa phấn trên mặt. Nếu mặt mộc ra ngoài thì gương nhất định sẽ đỏ như mừng thọ. Đây là lần tiên cô đi ra một mình với đàn ông. nhiên, số lần cô ra ngoài dĩ không nhiều. Một tháng thể ra ngoài một đã xem như không còn phải đi theo mẹ mấy chị em gái ngoài, theo sau là mấy người

Trong tiệm trang sức không phải chỉ bán toàn trang sức kiểu Hoa cũng có nhiều đồ dùng Tây như kẹp tóc, dây cột kim cài áo.

Lư Như Ngọc cũng nhìn thoáng qua, nhưng cô đặc biệt thích những trong tiệm, chúng không tinh và xinh đẹp như đồ trang nhà cô. Hơn nữa trước giờ không cảm thấy với những thứ này. đây thích ra tiệm trang chọn đồ cũng chỉ là muốn ngoài chơi mà thôi.

Cố Xuyên chọn mấy có lẽ là sợ phụ lòng của hắn, cuối người ta mới gật đầu một món. Thất vất vả tiêu được, Cố Xuyên cũng thở nhẹ nhõm. Không có lý gì dẫn vợ sắp đi dạo nhưng không tiêu xu.

Trên đường đi, thực cũng không mua nhiều đồ. sắp cưới của hắn không cảm thấy thích với trang sức và tiệm quần áo, không quan tâm đến son Ngược lại rất thích hiệu

Hơn nữa sau khi vào, cũng không cần Cố chọn giúp, người ta tự chọn mấy quyển. Trên bản đều là tuyển tập thơ, nữa cũng không phải một đại, trông có vẻ đọc rất rộng.

"Trời cũng đã tối Cố thiếu gia đưa tôi về đi."

"Tôi và nàng đã hôn, không cần xưng hô lạ như vậy, gọi tôi là được, Cố Xuyên." thể thấy, vợ sắp cưới của không những là người phụ tài giỏi, gia đình còn dỗ rất nghiêm khắc.

Lư Như Ngọc do một lát: "Vậy tôi tốt nên gọi Cố thiếu là anh Cố." Bọn họ phải thành hôn, xưng hô như cũng không xem như làm quy tắc.

"Tùy nàng, chỉ cần gọi tôi là ‘Cố thiếu được." Cố Xuyên với giọng điệu rất bình Dù sao đối phương cũng đã thẳng như vậy. Nếu hắn giống vậy thì cả đoạn không khí có lẽ thể căng thẳng.

Đi ra ngoài một như vậy thực ra chưa một tiếng. Cố Xuyên bản không dám dẫn vợ cưới đi xa. Dù sao chân bó, lại là cô bé nâng niu chiều chuộng đến chắc chắn không thể được mấy bước.

Khi bọn họ trở khách nhà họ Lư vẫn đi. Phải nói là họ đã có ý định lại với lý do là: Nửa nữa Lư Như Ngọc sẽ gia đình, với tư cách người thân gần, bọn đương nhiên phải ở lại gia.

Hơn hai mươi người ở cùng một lúc, Cố chỉ có thể ăn vì vợ sắp cưới là gái của những người này chứ phải con gái của họ. không sau này phải bị bám.

* * *

Sau khi ở nhà ngày, Cố Xuyên trực tiếp lại doanh trại. Cho trước đêm tân hôn mới về. Lúc này họ hàng ở đều đã đến, có thể ngàn dặm xa xôi đến tham gia hôn lễ hắn tự nhiên là những tương đối thân thiết. Ví dụ dì út của hắn, dẫn em trai và em họ đến đây.

Người em gái họ chính là em gái họ thân cưới đời này. tại chỉ mới mười lăm vẫn là một cô bé. Về em trai họ là con cả nhà dì út, vừa trưởng thành.

Cố Xuyên không cảm người kết hôn với em họ đời trước là Cho nên cũng không cảm xấu hổ, càng không có ý chịu trách nhiệm với người Dù sao đời trước em họ gả cho nguyên cũng không mấy tốt đẹp. em họ thành hôn vốn dĩ rất khó có con. Hơn cho dù có con khả năng mắc bệnh truyền cũng rất cao. Cho nếu không gả cho thì em gái họ có lẽ có chốn đi về tốt hơn.

"Cả nhà dì út con lần này đến đây chỉ để tham dự lễ của con, mà còn cho em trai họ đi lính cấp dưới của con. Tình xã hội hiện nay không thi cử, muốn trở nổi bật rất khó." Mẹ vừa nói vừa thở dài. Nếu vẫn là nhà Thanh thì rồi, con trai cũng cần vất vả đi trực tiếp đi thi làm là được.

"Em trai họ vẫn đi học ở trường học. sợ em ấy sẽ chịu đựng được gian khổ quân đội." Phản ứng đầu tiên Cố Xuyên là từ chối. dù hắn và em trai nhà dì út không lạc nhiều, nhưng cũng biết đối phương còn nhỏ thường xuyên bệnh phát sốt. Mà trong nhớ của nguyên thân, phương căn bản không đến 25 tuổi đã chết Hơn nữa nghe nói bị hù chết. Một người lính súng vào đầu em trai họ, chí chưa có bóp thì người đã trực bị hù chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=79]

Một người như vậy sao có đủ tư cách làm lính chứ? Một là người nhát gan, mặt hắn cũng nghi ngờ rằng em họ này mắc bệnh tim sinh. Khi còn nhỏ thường bị bệnh phát sốt do khả năng miễn dịch Đây có lẽ cũng là một chứng của bệnh tim bẩm Sau khi trưởng thành không điều trị chắc sẽ ngày càng nặng hơn, gọi là bị hù hẳn là do căn bệnh này.

Hắn đang nghĩ cách thời gian nhắc nhở dì một chút, nhưng không rằng người ta trực tiếp phó em trai họ đến chỗ Đây cũng không phải là đùa. Nếu lỡ như... không hai nhà kết thù

"Trước kia con không vẫn luôn đi học sao? thể chịu đựng khổ, tại sao em trai của con không thể chịu đựng Mẹ Cố phản bác. Đứa nào không được nâng niu chuộng đến lớn? Đứa này nói giống như chính trước đây từng chịu cực khổ Ba đời nhà họ Cố là con trai một. trừ khi cai thuốc bà và lão gia làm nỡ để cho đứa này chịu nửa phần cực khổ

Ngày mai diễn ra lễ, Cố Xuyên vốn dĩ sau hôn lễ mới đến vụ này. Nhưng hiện xem ra không nói là không

"Cách đây không lâu có nghe một người bạn người bị bệnh bẩm sinh, có triệu chứng tự như em trai họ..."

"Bệnh tim gì? Có chữa khỏi được không? Em họ của con khi nhỏ cũng không thấy trái có vấn đề gì, cũng chỉ hay bị bệnh vặt, có không phải bệnh này. Nếu thầy thuốc có thể không ra sao?" Hai chị sau khi gả chồng thì ở nhau quá xa, nhưng vẫn xuyên thư từ qua Nếu trái tim của ngoại có vấn đề, em đã dẫn đứa nhỏ Bắc Kinh tìm thầy thuốc trị từ lâu mà sẽ không giấu cũng sẽ không muốn vào doanh trại.

"Con cũng chỉ nghe bè nói. Cả nhà dì vất cả đến Bắc một chuyến, đợi thêm mấy nữa con tìm thời gian dẫn trai đến bệnh viện kiểm Chỗ đó có thiết bị môn có thể kiểm ra có vấn đề gì không. Nếu như không có bệnh chúng ta có thể yên Nếu thật sự có thì chữa bệnh, cũng thể cứ kéo dài như được." Mặc dù Cố từng làm bác sĩ, nhưng không biết nhiều về vấn đề tim Căn bản không thể phán đoán được em họ có bệnh tim hay không.

Tuy nhiên, mặc kệ phải hay không, hắn cũng ý định để phương đến doanh trại. Nếu che chở cả nhà dì út chiến tranh thì chỉ cần bọn họ đến Bắc Kinh được, không cần phải em trai họ đến doanh

Mẹ Cố không mấy vẻ khi tin vào điều Nhưng để đảm bảo toàn, bà vẫn đồng ý: này mẹ sẽ nói với dì của con. Con cũng đừng

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận