Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 47 / 136  ·  34.6%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 47
27/07/2026 15:19· 1,626 từ

Đội trưởng đội sản xuất nhà của Cố Xuyên. Ông quen thỉnh thoảng nhận được xin của Cố Xuyên. Tuy nhiên: mình anh lười biếng thì Sao bây giờ còn bắt vợ lười biếng theo thế? Anh định ăn cơm à?"

"Chú hai, chú xem chú nói gì vậy? Không phải mọi đều khuyên cháu nên thương vợ Lúc này cháu không phải ấy. Vợ Đinh Tam thai, chẳng có lý do gì vợ cháu không có thai. định dẫn cô ấy đi trấn khám thử, nhất đã có thai được tháng rồi, còn phải để người ba như cháu lo trông cậy vào cô ngốc này thì con cháu đã không có lâu."

"Vợ Đinh Tam có thai liên gì đến việc vợ anh thai? Đừng lắm lời nữa, nên việc thì làm việc, đã gia đình riêng rồi còn cậy vào ba mẹ nuôi anh Trước đây chỉ là lười thôi, bây giờ đầu óc không tốt. Nếu kết cùng lúc là có thai cùng lúc. Đó có là sinh con trai gái có phải cùng hay không? Đừng làm

Cố Xuyên cũng mặc kệ người có phải cảm thấy đầu hắn có vấn đề hay không. sao hắn cũng chỉ nhận điều này: "Vợ của cháu định có thai. Cháu gieo giống, cháu có thể không biết Chú hai, nếu chú không chú cứ để cháu vợ cháu đi thị khám thử. Thầy thuốc cũng sẽ lừa chúng ta."

Tên khốn này: "Trước mặt cháu anh nói bậy gì vậy? miệng không có cửa phải không? đi nhanh đi, dẫn vợ đi thị trấn gặp thầy Nhân tiện để họ khám đầu của anh, xem có vấn gì hay không."

Khi còn nhỏ trông như một trẻ ngoan, nhưng sao bây lại trở thành như thế này? thôn không có ai cẩu bằng nó, thậm chí còn thể tự nuôi sống bản thân.

Vương Lệ Lệ đi theo sau Xuyên từng bước nhỏ. Bất là vừa rồi xin nghỉ hay giờ, cô đều không nói lời. Nhưng cũng may sau ra khỏi nhà, cô không còn rúm lại như con chim nhỏ nữa. Cô biết ưỡn ngẩng đầu đi về trước, thoạt nhìn khá tất.

"Cô đợi ở đây. Tôi đi thằng tư Phạm mượn chiếc Ngoài nhà đội trường ra, cả cũng chỉ có nhà họ một chiếc xe đạp. bảo thằng tư Phạm là đứa trai duy nhất của nhà Phạm. Ba chị gái, hai gái, chỉ riêng tiền hỏi thôi đã làm gia đình họ giàu lên. Cho ngay cả xe đạp có thể chạy được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=47]

Đêm qua Cố Xuyên chạy tới lui từ trong thôn đến Đại Tỉnh cạnh huyện. Bây giờ chạy vào thị trấn cũng toàn có thể chịu đựng Hắn chỉ sợ cô vợ của không chịu nổi, cơ thể bé yếu ớt này đừng được nửa đường đã xỉu.

"Thằng tư có ở nhà không?" Xuyên đứng ở ngoài cửa trực tiếp gân cổ lên kêu, lên từ thời mặc quần đáy, bọn họ đều quá về nhau. Người này ngược lại giống nguyên thân thỉnh thoảng nghỉ, nhưng người ta sẽ trễ về sớm. Lúc vừa mới đến giờ việc, thằng tư Phạm chắc chắn chưa đi.

Quả nhiên, Cố Xuyên vừa dứt thằng tư Phạm đã mặc áo chỉnh tề đi ra, nhìn hoàn toàn không giống dáng ra đồng làm việc. Ngược cực kỳ giống dáng vẻ đội sắp đi thị trấn họp.

"Anh út, anh gọi em gì không?"

"Cho anh mượn chiếc xe một Cố Xuyên rất quen thuộc tay ôm cổ đối phương, nói giọng điệu bình tĩnh nhẹ

"Anh út, em mua chiếc xe chưa được một năm. Mẹ không chịu cho em chạy. Nếu em cho anh mượn xe, sẽ mắng chết em. Anh sức khỏe của anh tốt như không có xe đi đâu được. Anh tội nghiệp cho em trai này đi, để em bị mắng này."

Cố Xuyên đá một cái vào chân thằng tư Phạm: "Bớt chuyện này với tôi. Trước đây cậu đến nhà tôi ăn phộng sao không nói vậy? ăn hơn nửa mâm đậu phộng, tôi bị mẹ tôi mắng lâu, nhanh đẩy xe ra tôi mượn. Ngày mai dẫn cậu đi ăn sẻ."

"Được được được, sao có thể cho anh của em mượn Nhưng anh phải yêu quý nó chút, đừng cứ dùng sức Thứ này không chịu nổi lực của anh đâu." Thằng tư vừa nói vừa đẩy chiếc đạp ra khỏi nhà kho vẻ mặt đau khổ.

"Trên đường anh chạy chậm một gặp được chỗ khó đi đẩy qua chứ đừng đạp mạnh." tư Phạm liên tục dặn Hôm khác gã phải ăn đàn chim sẻ của anh út được.

"Tôi biết rồi, cậu cứ yên Biểu cảm của Cố Xuyên mang theo chút không kiên nhẫn, động tác đẩy xe lại cẩn thận. Thứ này hơn đồng một chiếc, nông dân bình cũng phải mấy năm mới thể tiết kiệm được. Chưa phiếu xe đạp lại hiếm có.

Vương Lệ Lệ vẫn đang đợi chỗ, trên gương mặt thanh không có biểu cảm gì.

"Ngồi lên đây đi." Cố Xuyên chân chống xe. Đường đi thị trấn cũng không bằng phẳng. có thể kê một cái ghế sau thì tốt Chẳng qua thời buổi này lấy ra đệm, cũng không thể gối đầu. Hơn nữa cũng sụp đổ nhân vật.

Vương Lệ Lệ cười khẩy trong Nếu đến thị trấn mà thuốc nói cô không có thai sẽ rất mất mặt. Đến đó người này chắc chắn không quan tâm, mọi lời bàn đều sẽ hướng vào cô.

* * *

Trên đường đi, Cố Xuyên đạp rất chậm, gặp được chỗ ghề lồi lõm đều cố gắng qua. Thậm chí còn dứt dừng lại, hai người đi qua.

Vương Lệ Lệ rất ít khi thị trấn, càng không biết y tế ở đâu. Nhưng Cố lại rất quen thuộc.

"Thầy thuốc Lưu, đây là vợ Ngài khám xem cô ấy thai hay không." Cố Xuyên tùy nói.

Trước mặt người lạ, Vương Lệ vô cùng xấu hổ, gương vẫn luôn không có biểu cảm cũng hơi ngượng ngùng. Thật là... không có xấu hổ chỉ càng xấu hổ hơn.

"Ngồi đi, vươn cổ tay ra. bắt mạch cho cô." Thầy Lưu cũng không ngạc nhiên, cánh lớn loại chim gì cũng Ông đã từng gặp rất tên côn đồ như vậy.

"Từ mạch đập thì cô đã thai được hai tháng rồi. người có chỗ nào khó chịu

"Thật sự có thai?" Đồng tử Vương Lệ Lệ dường như sốc mà giãn ra. Miệng của chơi bời lêu lỏng này quang* sao? Nói cái cái đó.

(*Khai quang là nghi lễ tâm nhằm dâng cúng, mở mắt đánh thức linh vật hoặc tượng Phật.)

"Đã hai tháng rồi, có thai một tháng là có thể nhận được. Cô làm mẹ cũng bất cẩn, bản thân không thấy khác với ngày thường

"Không có, chu kỳ của tôi luôn không chính xác. Vậy thầy thuốc... đứa bé vẫn khỏe chứ? Bình thường tôi phải ý những gì?" Vương Lệ không biết phải đối mặt với bé trong bụng như thế Nhưng theo bản năng muốn xử tốt với nó.

"Cô bị suy dinh dưỡng, trở ăn nhiều đồ ngon, một ăn hai người bổ. Trong thời này đừng làm việc nặng, thận một chút." Thầy thuốc không biết đã từng nói những này với bao nhiêu người. người có thể nghe vào làm được quá ít, kiện thực tế thật không cho phép. Nếu không ai muốn ăn đồ ngon, lại bằng lòng làm nặng như vậy.

Vương Lệ Lệ còn chưa kịp gì thì Cố Xuyên đã tiếng trước: "Được, tôi đã nhớ cảm ơn thầy thuốc Lưu. tháng nữa con trai tôi đời, tôi nhất định sẽ tặng gà đỏ cho ngài."

Thầy thuốc Lưu nghe vậy lắc cười nói: "Cậu vẫn nên lại cho vợ cậu ăn đi. ấy ăn thì coi như trai cậu ăn."

"Tôi tuyệt đối sẽ không đối tệ với con trai tôi. thuốc Lưu cứ yên tâm. Con của ông đây chắc chắn lên sẽ trắng trẻo khỏe Cố Xuyên làm cho mình kích âm lượng không khỏi cũng ngày càng lớn.

Vương Lệ Lệ sờ bụng, chỉ đây là đứa con trai. không, sau khi sinh ra không phải chịu khốn khổ như nào.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận