Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 113 / 136  ·  83.1%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 113
16/08/2026 18:48· 3,661 từ

Người có dị năng không chỉ hơn người bình thường về thể mà còn về trạng thái tinh Mấy ngày nay Cố Xuyên cơ đều đến nửa đêm ngủ. Buổi tối vẫn ở trong phòng luyện ban ngày còn phải ra ngoài sạch tang thi. Mặc dù sẽ thấy mỏi mệt nhưng trạng vẫn luôn rất tốt.

Cố Lăng Vân còn nhỏ nên ngày không thể theo ba ra giết tang thi, nhưng cậu vẫn từ bỏ luyện tập dị năng. ban ngày cậu sẽ sách thiếu nhi, chơi chơi, nhưng sau bữa chiều cho đến nửa đêm đó một cuộc luyện tập thực sự. qua so với ba cậu, tiến bộ của cậu quá nhỏ. khi luyện tập được mấy cậu chỉ bôi đen trần thôi. Nếu muốn sự có sức sát thương cần phải luyện tập hơn.

Thực ra hiện tại có rất dị năng giả cũng không bằng Lăng Vân. Dù sao cũng không người biết cách tu luyện, chỉ thể không ngừng luyện và mày mò ra. Lăng Vân dù sao có nước linh tuyền của ba những người khác thực sự chỉ thể dựa vào bản thân.

Tất nhiên, so với hai cha thì Ngô Thục Phương là người thời gian luyện tập dị năng nhất mỗi ngày trong nhà. Ban cô không cần đi ngoài, buổi tối cũng hai cha con luyện Mỗi ngày ngoài việc nấu cơm quét dọn vệ sinh, thời gian lại cơ bản đều dùng luyện tập dị năng. Người trưởng càng biết rõ làm điều mới có lợi cho mình.

Chẳng qua Ngô Thục Phương là năng nước, con trai dù sao có thể làm đen trần nhà. dị năng của cô gần như có chức năng lấy Cô cung cấp toàn nước uống và nước giặt trong nhà nên không cần mạo hiểm ra ngoài lấy nước. cũng chỉ có thế mà nước phun ra không thể làm một chiếc ghế dựa, muốn dụng thứ này để giết thi chỉ đơn giản mơ mộng viển vông.

"Nhà chúng ta dùng hết ga hôm nay làm sao nấu cơm?" đốt tự nhiên đã cạn kiệt lâu, bình ga còn sót lại sử dụng được mấy bếp ga đã không nữa, hẳn là đã hết ga. Người ta hay nói thầy đố mày làm nên, nhà họ có gạo nhưng không lửa cũng không nấu thành cơm

"Hôm nay và ngày mai để nấu cơm, em nghỉ ngơi trước ngày đi." Mặc dù nói dùng năng lửa nấu cơm hơi xa nhưng cũng không thể ngày ăn đồ ăn Hơn nữa không thì không có nước ấm, dù nấu mì ăn liền cũng không

"Ngày mai anh không cần ra giết tang thi à?" Ngô Thục giống như mấy ngày gần đây thực sự hiểu biết về chồng Người đàn ông trước vốn kiệm lời, thậm là chất phác. Sau tận thế đến vậy mà... chịu nhiệm như vậy. Trong khu chung có nhiều người sống sót vậy, trong đó có nhiều người tỉnh dị năng. Nhưng Cố là người đầu tiên ra giết sạch tang thi, chí còn thành lập một hơn một trăm người. cũng thường xuyên đứng trên ban nhìn xuống xung quanh, thể nhìn thấy những người đó là tin tưởng Cố Xuyên.

Một người đã dạy học hơn năm, đừng nói được làm chức gì trong trường học, thậm chí có cơ hội làm giáo viên nhiệm, tổ trưởng cũng đến lượt hắn làm. người như vậy đột biến thành anh hùng.

Ngô Thục Phương vẫn chưa thích càng bối rối hơn. Người bên dường như đã đi xa, còn vẫn đứng yên. Người ta là hùng, còn cô là dị năng không thể gì khác ngoài cung nước. Dị năng giả vô tích không khác mấy so với người

"Ngày mai mọi người nghỉ ngơi ngày, anh ở nhà với hai con em không phải tốt hơn Cố Xuyên cười nói, ngày mai tiết nóng bức như tốt nhất nên ở

"Rất tốt." Ngô Thục Phương lẩm vừa mới nói trước tận thế, phải nói là trước khi thức dị năng, Cố Xuyên chưa từng gọi là một người ông chất phác. Ngày tự nhiên là ít nói cười, không giống như vừa tự tin, hài hước, thanh lịch, rũ.

"Hai ngày nay em làm sao Cảm giác như vẫn luôn mất mất vía." Cố Xuyên hơi nghi có phải mình thay đổi quá nên mới làm cho Thục Phương bất an không? Tuy nhiên hắn cố gắng từng bước thay đổi tượng của mình. Dù sao nếu giữ nguyên tính cách như đây thì căn bản không thích làm một trưởng nhóm, cũng khó thuyết phục mọi người.

Ngô Thục Phương không được tự mím môi: "Em chỉ là cảm anh khác với trước đây."

Vốn dĩ cả hai đều là người bình thường nhất, là loại đặt trong đám đông cũng không thấy. Nhưng bây giờ, cho dù dị năng thì cô không khác gì người nhưng Cố Xuyên đã không phải một loại người.

"Con cũng cảm thấy ba cũng với trước đây, thích nói chuyện trước, cũng thích cười hơn trước." Lăng Vân xen vào nói. Hiện cậu càng ngày càng ở cùng ba mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=113]

Cố Xuyên nhíu mày: "Thời thế thay đổi. Dù sao anh cũng đứng lên mới có thể che chắn gió cho hai mẹ con Mặc dù đời trước thân không có năng để bảo vệ hai nhưng nhất định là người chồng cũng là người ba tốt. Vì lãng phí lương thực và nên nhịn đói dẫn đến chết đói, tất cả những thứ kiệm được đều cho hai con dùng.

Nếu đổi lại là hắn, hắn chắn sẽ không thể làm được này. Nói hắn bạc tình cũng nói hắn lạnh lùng cũng thế. sao nếu có một trong ba người chỉ thể sống hai người hắn nhất định sẽ là một trong đó, không có loại tinh cống hiến mà không biết hãi.

"Rất tốt, chỉ là đột nhiên thấy hơi xa lạ." Ngô Thục cảm thấy hơi buồn cười khi điều này. Rõ ràng bọn họ kết hôn hơn mười

"Con người luôn phải trưởng thành. hoàn cảnh như vậy càng phải mình trưởng thành. Ngay cả ông sắp bốn mươi tuổi cũng vậy." Xuyên tự trêu chọc Thực ra nếu nguyên không lựa chọn bị đói thì tính cách của hắn bản cũng không thích hợp với thế. Trừ khi được thêm vận may, bằng không sẽ nằm nhóm người chết tương đối trong tận thế.

Phụ nữ quan tâm đến tuổi của mình nhiều hơn đàn ông, Thục Phương không khỏi nói: "Vậy sắp thành bà cô bốn mươi càng phải ép mình thành." Đặc biệt là người đàn ông của hấp dẫn như vậy, cô càng cố gắng hơn. Nếu không, biết cô thực sự có thể thành vợ bé.

"Anh ba mươi sáu tuổi, làm số chính là bốn mươi tuổi. nay em ba mươi bốn, làm số hẳn là ba mươi tuổi đúng. Từ ‘bà cô’ không thể dùng với được. Con nói đúng mẹ già chỗ nào?"

Cậu bé thông minh nói: "Mẹ hề già, người già mới là

"Hai người chỉ biết dỗ dành Ngô Thục Phương không khỏi cảm vui vẻ. Ngoài chút lo được mất trong lòng, thực ra cô vui mừng vì sự đổi của chồng mình, giác như một người tầng lớp lao động đột nhiên giải độc đắc hai tỷ.

Ba người luyện tập dị năng tận nửa đêm mới chìm vào ngủ. Lúc năm giờ sáng, họ đánh thức bởi cái nóng, lưng đẫm mồ hôi, tóc rối bù, người giống đang ở trong lồng vừa nóng bức vừa khó chịu.

Mặc dù trên giường trải chiếu hòa nhưng nằm trên đó căn không cảm thấy mát chút nào. nữa bởi vì chảy mồ hôi nhớp nháp.

"Ba, mẹ, con muốn đi tắm." Lăng Vân mặc chiếc quần đùi, chân trần đứng ở bên đầu

Cố Xuyên và Ngô Thục Phương nhau, tắm, trong nhà cũng không không có nước, không cần phải đứa nhỏ chịu thiệt thòi.

Trên người chảy càng nhiều mồ thì càng không thể tắm nước Ngô Thục Phương chịu trách nhiệm dị năng của mình để lấy Cố Xuyên chịu trách dùng dị năng của để làm nóng nước. nhất sức nóng phải kéo dài, hai phải kiểm soát kích thước quả cầu lửa, không thể ra quá nhiều để không làm những thứ xung quanh.

Hai vợ chồng tạo ra nửa nước tắm nóng hơn hai tiếng. Lăng Vân tắm xong thì hai dùng số nước tắm còn lại người. Dù sao cũng con của mình, họ không chê dơ.

Nhưng tắm rửa cũng chỉ có thoải mái trong chốc lát. Thời nóng bức như vậy, không bao lại bắt đầu đổ mồ hôi, rửa cũng vô ích, nhà lại không có nên chỉ có thể đựng.

Tuy nhiên, nước ấm có thể tiện uống, chỉ cần cơ thể thiếu nước vào mùa hè, trong huống bình thường sẽ không bị nắng. Ngoài nước ấm Cố Xuyên còn chuẩn sẵn hai hộp dịch Hoắc Hương Chính Khí. Hộp đóng bên ngoài đã xé bỏ, hai ống Hoắc Hương Chính Khí được đựng trong túi nhựa.

Ngô Thục Phương còn ngạc nhiên "Anh lấy cái này ở đâu Trong khu chung cư của chúng không có hiệu thuốc hay phòng Hơn nữa còn dùng nhựa đựng, ngay cả đóng gói cũng không cẩn thận hết hạn sử dụng."

"Hôm qua có một ông chú anh. Em cũng không quen biết, đó cũng chưa từng tiếp xúc gia đình chúng ta. Đây là mà gia đình họ bị sẵn trong nhà thường, biết nhà chúng có trẻ con nên tìm ra anh." Cố Xuyên có thể nói nào, ngoài nói dối thì nói dối. Dù sao hắn sớm quen rồi.

"Vậy thật là trùng hợp! Hôm người ta vừa mới cho, hôm nhiệt độ không khí tăng cao vậy. Hôm nào phải cảm ơn ta." Có thứ này tốt quá. Đây là thuốc không thể thiếu mùa hè. Nếu không phải mấy nay đã quen bật điều hòa nhà thì cô đã sớm mấy hộp dự phòng.

Hắn dùng tay vặn mở nắp Hương Chính Khí ra, trong không lập tức có thể thấy ngay nồng nặc của nó. Ba người uống vừa bịt mũi, đó uống rất nhiều Đương nhiên thứ này có thể dự phòng bị cảm nhưng nóng vẫn nóng.

"Anh đi đưa cho chú Vương dì Lưu mấy ống." Xét về bạn với những người trong tòa này, họ cũng chỉ có chút cảm với hai ông này. Mặc dù chỉ thành lập được mấy nhưng ông bà này không chịu cái nóng. Hơn nữa đều là bình thường, xác suất bị nắng lớn hơn bọn họ rất Nếu có thể, nên giúp phải giúp một chút.

Ngô Thục Phương không có ý "Nhân tiện cũng xách một thùng qua đi." Dù sao nhà cô thiếu nước uống.

* * *

Nhà chú Vương ở tầng ba, lên một tầng cầu thang là Nhưng vừa ra cửa, Cố Xuyên đeo con dao quân dụng bên chỉ sợ xảy ra ngoài ý muốn. Đôi dị năng này thực không dùng tốt bằng một con

Nhưng cũng may hắn mang theo dao quân dụng. Khi Cố Xuyên trước cửa nhà chú Vương, vừa người đặt thùng nước xuống thì nhà đối diện mở một con dao phay tới.

Sợ có tang thi thăng cấp thang trong hành lang nên Cố vừa ra khỏi nhà có thể là cảnh giác cao độ. Nhưng cảnh giác với tang chứ không phải con Vì vậy khi con phay bay tới vừa nhanh vừa xác thì Cố Xuyên theo bản né tránh. Tuy nhiên, khoảng giữa hai cánh cửa chưa đến mét, cho dù hắn di nhanh chóng thì vẫn bị dao phay chém trúng tay.

Mấy ngày nay hắn giết nhiều thi như vậy mà không hề bản thân bị thương. Nhưng đi tặng chút đồ đã bị con gây thương tích. Con phay trên cánh tay cắm vào thịt, lung sắp rớt. Cố Xuyên cũng bất đau đớn mà rút dao ra, đó nhanh chóng rút con quân dụng ra và ném mạnh phía trước.

Không biết là do độ chính cao hay do may mắn, lưỡi dao quân dụng dài hơn mười ti mét đâm thẳng vào ngực của đối phương. Cố từng làm bác sĩ, cần nhìn thoáng qua có thể xác định được vị Chỉ cần trái tim không mọc thì người này nhất định thể sống được.

Nhưng đối phương cũng là xứng

"Mày..." Chàng trai trẻ vẻ mặt hoảng sợ, một tay che vết trên ngực, một tay đỡ lấy cửa. Sau đó chưa đầy một đã ngã xuống đất chết.

Cố Xuyên đã rút dao phay cũng may không tổn thương đến cốt hay động mạch nào. So với chàng trai đối diện thì vô cùng may mắn.

Lúc này Cố Xuyên không còn ý đến việc tặng thuốc và nữa. Hắn cầm con dao phay hai ba nhát đã chém đầu việc này rất thành Nhưng đây là lần tiên hắn sử dụng trên cơ thể con người. Hơn đó là một người vẫn còn nhưng cũng là điều mà này xứng đáng nhận được.

Hắn đã gặp qua chàng trai mấy lần, là sinh viên mới nghiệp không bao lâu. Gã thuê căn nhà ở đây và mới đến đây được mấy không biết lúc này phòng còn có ai không.

Cố Xuyên rút con dao quân ra, lau vết máu trên quần của chàng trai rồi cẩn thận vào cửa.

Trong phòng là một mảnh hỗn trên sàn nhà, trên bàn, trên pha đều rất dơ bẩn và bộn. Trong phòng khách không có trong phòng bếp không ai, trong phòng ngủ không có ai. Ngược trong phòng làm việc có một nhưng là bị trói và hôn

Ngay lúc Cố Xuyên muốn đánh người đó dậy thì phát hiện tay người này bị trói bằng băng. Dây băng trắng đã dính máu.

Vậy đây là một vụ tự chưa thành đã được cứu?

Cố Xuyên với vẻ mặt bối trong đầu lại miên man suy Hai chàng trai này có thể yêu nhau, một người không muốn lụy người kia nên sát. Mà chàng trai lại lựa chọn hóa liều mà giết hắn. Sau cướp đồ của nhà họ để chàng trai này...

Nghĩ như vậy, hắn cảm thấy nên cứu người trước mặt. Dù hắn đã giết người yêu của ta, nhưng những điều trên đều hắn suy đoán. Hơn dù sao cũng là mạng người. Khi người không gây nguy hiểm đến tính của hắn, Cố Xuyên vẫn có mấu chốt.

Không cứu người này thì không vượt qua khảo nghiệm trong lòng.

Cố Xuyên không có lấy ra nước linh tuyền còn sót lại cho người này uống một ly muối nhạt. Người mất máu quá nên kịp thời bổ chất lỏng. Tất nhiên phải bằng cách uống mà là truyền nước muối sinh hoặc là cân bằng dung dịch để bổ sung lượng máu. qua trong tay hắn lại không dụng cụ truyền nước biển, nữa đời này hắn làm viên, không phải bác

Mặc dù không phải truyền dịch, uống vào cũng sẽ có tác nhất định, thấy chưa, người đã

Tuy nhiên, phản ứng lại khác những gì hắn suy đoán, câu hoàn toàn khác với những gì tượng.

"Thằng chó này đã trói tôi trong khi tôi bất tỉnh. Thậm còn làm tôi chảy máu, uống của tôi. Thằng chó đâu, ông nhất định phải giết mày..." Có lẽ là yếu rồi, ngay cả nói giận dữ cũng trở nên ớt.

Cố Xuyên vừa cởi dây trói người này, vừa tiếc nuối nói biết đối phương: "Thằng chó kia dao phay đánh lén tôi, đã tôi giết chết."

"Giết thì tốt, thi thể ở Tôi muốn cho nó thêm mấy Kẻ vô ơn này sẽ phải tầng địa ngục thứ mười tám. tôi là bạn học năm đại học. Tôi ý tốt đến đây nó. Tôi còn cho nó mượn Nó lại đối xử với tôi vậy. Đồ vô liêm sỉ, ơn..."

Có lẽ là do y không mắng người nên chỉ nói đi lại mấy câu. Tuy nhiên, sức của dị năng giả rất tốt, bị chảy máu nhiều rồi uống một ly muối nhạt. Mặc thể khỏe mạnh hoạt bát nhưng thể lải nhải mắng chửi lâu vậy cũng xem như ghê

Điều ghê gớm nhất vẫn còn phía sau, một người đi đường phải cần người đỡ lại cầm dao phay chặt đứt hai tay cái xác ở trước

Vì vậy hiện tại, thằng cháu biết tên này không có đầu, không có đôi tay. Thật sự quả báo khó chịu.

"Cậu ổn chứ? Dù sao bên không có ai ở, cậu dọn một chút. Đợi lát nữa tôi chút đồ cho cậu, cậu ở chỗ hắn đi. Thời hôm nay quá nóng, nhất không cần ra Ngày mai chúng tôi định ra chung cư tìm vật tư. Nếu thể của cậu khôi phục thể đi chung." Đây cũng một người đáng thương, nhưng vật tư chỉ có một này.

"Cám ơn ngài rất nhiều. Sau tôi sẽ đi theo ngài. Ngài tôi đi hướng đông thì tôi chắn không đi hướng tây, bảo bắt chó thì tôi chắn không bắt gà. sao mạng sống của sau này sẽ là của ngài. bảo tôi làm gì thì tôi đó."

Nếu không phải y cần bám thứ gì đó mới có thể yên, Cố Xuyên cảm thấy người sẽ vừa xác định vừa vỗ Tuy nhiên, chân thành giả tạo hắn vẫn thể nhìn ra được. nhóc này quả thực rất chân

"Đi theo tôi? Vậy cậu không đi tìm ba mẹ hay người của mình sao?" Đây mới là đề lớn nhất. Dù sao nếu cơ hội, hắn nhất sẽ đi đón ba

"Ba mẹ tôi đều đã tái bọn họ không cần phải chăm tôi. Tôi tự sống cuộc sống riêng mình là được." Dù sao nhỏ đến lớn bọn cũng chỉ biết đưa mà thôi.

"Chúng ta sẽ nói chuyện này Khi tôi nhận em út cũng xem năng lực, không phải ai nhận." Cho dù hiện tại hắn rất thiếu người cũng

"Được, ngài cứ xem biểu hiện tôi. Mặc dù hiện tại tôi suy yếu, nhưng đều là do chó này làm hại. Khi tôi đi học, tôi đã là thành viên ủy thể dục thể thao vài năm. Tôi thậm chí còn thứ sáu toàn quốc cuộc thi một trăm mét trong đại thể thao cấp ba. Khi đó luyện viên của trường thể còn đến tuyển tôi, thể của tôi chắc chắn tốt."

Không chỉ thể chất tốt mà là một người nói nhiều.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận