Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 102 / 136  ·  75%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 102
12/08/2026 15:14· 1,768 từ

Khi anh cả xách đồ đến thăm ba mẹ thì thấy người mập hơn và cũng hơn trước. Người đàn hơn 30 tuổi như anh, đôi lập tức trở nên át. Lúc trước thằng nói với anh muốn ba mẹ về nhà thì trong anh hơi không vui. Nhưng thấy dáng vẻ của ba mẹ tại, còn không phải ở nhà thằng Xuyên được hưởng sao? Chuyện anh làm trai cả không có được nhưng thằng Xuyên làm Anh nên vui mừng mới bọn họ đều là trai của ba mẹ.

Bọn nó đều là con mình, nhưng lòng người xưa nay thiên vị, ba Cố Cố cũng không ngoại Trong bốn đứa con, bọn họ nhất là thằng út. đây họ còn muốn thằng cả và thằng nên không dọn ra ngoài sống với thằng út. Nhưng bây nếu đã dọn ra thì họ chắn sẽ không can vào quá nhiều việc khác.

Người xưa vẫn nói, không điếc không làm người đàn ông gia đình. Điều kiện nhà út tốt hơn ba con khác rất nhiều, nhưng đó bản lĩnh của chính trẻ đó, không phải họ làm ba mẹ Vì vậy, nếu thằng út sẵn giúp đỡ mấy anh chị thì bọn họ sẽ không ngăn Nhưng nếu không muốn đỡ thì bọn họ cũng sẽ chủ động nhắc đến.

Trong nhà nuôi hai đứa đi học, dù là vợ chồng nhân viên thì gia đình cả thực ra cũng khá giả lắm. Cho nên đồ đến đều là đồ làm, bánh bao hấp vợ làm, nhân rau thái. Rau tề thái này là vợ chồng bọn họ đã hai ngày nghỉ đi ra ngoại đào. Hiện tại là rau tề thái, rất nhiều người thành phố và nông đều lên sườn núi rau tề thái. Vì vậy đào rau tề thái dù tốn nhiều công sức nhưng trình tìm rau tề thái quá sức.

Biết ba mẹ đang sống ở nhà thằng Xuyên, đồ cũng đến, anh cả không lâu. Anh là đến bánh bao, không phải đến ăn ké nhà em trai.

Cố Xuyên giữ lại hai lần, thấy anh cả thật sự về, chỉ có thể thả Nhưng khi đi, hắn hai khúc xương cho anh cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=102]

"Đây là bạn em tặng. mang về nấu canh cho bọn Hạo uống bồi bổ sức

"Không cần đâu, bọn ở trường học rất tốt. Mấy này vẫn nên giữ lại ba mẹ ăn đi." em trai sẽ nhét sợi dây xương vào tay, anh chưa nói xong đã chân chạy ra ngoài. khi ra cửa còn chạy chậm chặng đường.

Người này cũng thật sự thú vị.

"Tính của anh cả con vậy, mang đồ ăn vào bếp Những gì con trai cả vừa rồi cũng làm ba Cố rất vui mừng, người hơn 30 tuổi nhưng như thuở nhỏ.

* * *

Kể ra thì ba Cố mẹ Cố đã chuyển đến đây một tháng, cũng chỉ cả đến đây thăm. người khác đừng nói tặng đồ, cả mặt cũng không ít nhiều cũng hơi người thất vọng buồn

Điều làm người thất vọng lòng không chỉ có thể, đôi sự xấu hổ của con thực sự không có hạn.

Vào tháng thứ ba sau ba Cố và mẹ Cố chuyển đây, chị ba đã lâu gặp lại dẫn con hiện. Nhưng cũng chỉ có ba con, anh rể không theo cùng.

Tất nhiên, họ cũng không tay không mà mang theo một cây du đến. Thứ này thể ăn sống, làm bánh hấp, bánh ngọt hoặc nấu cơm. Cho nên vào xuân đặc biệt nhiều người hái du, cũng có thể nói thời này cái gì ăn được khó kiếm. Bởi vì có quá người cần.

Một bao cây du như chắc hẳn phải hái nhiều cây, rất nhiều công sức.

Mũi mẹ Cố chua xót, chớp chớp mắt, kéo cháu gái cháu trai qua, tiếp đón họ ngồi trong phòng Bà đã nói với ông nhà lâu rằng sớm muộn có một ngày sẽ buông bỏ khúc Năm đó bọn họ nợ đứa này, nên cũng không trách nhỏ này oán hận bọn họ. giữa ba mẹ và cái làm gì có mối hận sâu sắc, thời gian chung thì nút thắt tự nhiên sẽ mở ra.

Ba Cố rất lo lắng bạn già, ông ngược lại không thấy con gái đã hoàn nhận ra sai lầm mình. Lần này đến đây biết đã xảy ra vấn gì đó, hơn nữa còn mang theo nhiều đến, xem ra có rất nhiều cần giúp đỡ.

Ánh mắt của ba Cố mẹ Cố nhìn nhau, chẳng qua người là lo lắng, một vui sướng. Ba lập tức thót tim, bạn già lẽ còn cho rằng gái đặc biệt đến để thăm vợ chồng bọn họ.

Khi vừa mới thấy con hạnh phúc bao nhiêu thì mẹ đau lòng bấy nhiêu khi tưởng tan biến. Bà sự không thể hiểu nổi tại đứa con gái ngoan mình sau khi thôn bảy năm thì tình lại trở nên như bây Con bé đang làm cái vậy? Mang một bao cây đến đây đã muốn họ nuôi con giúp.

Nếu vợ chồng già bọn sống một mình thì không sao, điều quan trọng là bọn sống chung với gia thằng Xuyên, cũng coi như là thằng Xuyên nuôi. Mặt ba ở đâu ra lớn như vậy, để trai nuôi con giúp con bé?

"Con dẫn hai đứa nhỏ về, cũng đem cây du của về đi. Ba mẹ đã rồi. Bây giờ còn dựa vào con trai nuôi. Làm có lương thực để cháu ngoại chứ? Nếu còn chút biết điều nhanh chóng dẫn hai đứa nhỏ đừng làm chuyện mất mặt mặt con cái?" Ba Cố kiềm nói ra những lời chỉ suýt chút nữa chỉ vào bé ba mắng bất

Nói xong những lời này, Cố lo lắng nhìn bạn già. trai và con dâu đều nhà, ông không cho con gái để hai đứa ở lại, vì sợ già mềm lòng. năm đó sau khi con gái xuống nông thôn, trong bạn già vẫn luôn cảm mắc nợ, tìm mọi cách muốn đắp cho con gái. đây là gửi đồ về nông sau đó cho con và con rể về chung, còn lấy tiền lương ra để mua tài liệu tập. Năm đó có nợ đến đâu thì bảy năm qua nên trả hết.

Cho dù không trả hết, gái có thể hủy hoại vợ già bọn họ, nhưng chuyện liên quan gì thằng Xuyên? Trước đó thằng bé xương và cá sang để bồi bổ sức cho vợ chồng Bé ba làm chị gái còn thể hành động như một chị sao?

"Ba mẹ, con thực sự cách rồi. Chị dâu cả và dâu thứ căn bản mặc hai đứa nhỏ. Mỗi con đi học xong còn phải về nhà nấu cơm, phải đuổi kịp giờ viên lên lớp. Về trễ phải chờ chị dâu cả chị dâu thứ dùng bếp mới có thể nấu cơm. Buổi con chưa kịp ăn đã phải chạy đến trường. Đã tháng kể từ khi giảng đến giờ, con đi trễ sáu lần. Vì này giáo viên còn tìm nói chuyện." Cô ta nói khóc, trong hai tháng qua có nhiều chuyện xảy ra, bận rộn mức làm cô ta sứt mẻ trán, còn không bằng trọt ở nông thôn.

"Chồng con không biết nấu à? Nó không có việc làm, ngày đi ra ngoài dạo không kiếm được bao tiền. Còn nếu hai đứa thực quá bận thì hãy con cho ba mẹ Trước đó khi hai đến đây ôn tập, hai đứa không phải ở chỗ ba chồng con khá tốt sao? Mẹ con vẫn luôn cảm ba mẹ nợ con. Đúng vậy, đó chuyện lên núi thôn này mẹ và con quả thực nợ con. mấy năm nay ba mẹ cố gắng bù đắp, giết bất quá đầu rơi xuống. Con muốn thế nào? Hay là muốn khô cả bộ xương già mẹ và ba con? Cho mẹ và ba con đáng bị vậy, nhưng thằng Xuyên có chỗ có lỗi với con? Nó còn nuôi con mình, hiện tại phải nuôi vợ chồng già ta. Con lại đem con của đến đây. Con là muốn em ruột của con mệt hả?"

Mẹ Cố vừa nói vừa Bà không phải là một người hiểu đạo lý. Bà mắc con gái nhưng sẽ dùng con trai để bù đắp. nữa bà đã bảy năm nhưng con lại ngày càng trở tồi tệ hơn. Hiện tại bà sự rất đau lòng.

Nếu không phải tình huống đúng, lúc này ba Cố đã vỗ tay cho bạn già. đã chán ngấy cách xuất này của con gái từ rồi. Nếu không phải tâm bạn già, ông muốn lấy cây chổi đuổi người ra. Nhưng may mắn ông không làm điều đó, không cũng không nhìn thấy được tượng này.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận