Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 130 / 136  ·  95.6%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 130
19/08/2026 23:17· 2,397 từ

Ngày con trai được đông, Cố Xuyên đã sớm đợi cổng trường. Ngày hôm vừa kết thúc kỳ thi cuối kỳ, cho nên điểm số tại vẫn chưa có. Bọn sinh không có phiếu đểm, thể cõng một ba lô bài tập về nhà.

"Đi thôi, mẹ con nấu cơm chờ sẵn ở nhà." đám học sinh, Cố chỉ liếc mắt đã nhìn thấy trai mình.

"Ba đã nói với kia chưa?" Cho dù ba cậu tại có tiền, lưng cha con bọn họ cũng cứng, vẫn sợ hãi người ba kia. Nghĩ đến gương mặt túc đó làm cho cậu sợ trong lòng.

"Ba đã nói rồi, đông cũng không cần trở về. nhà chúng ta đi chơi vui vẻ." Nhà họ thực sự không để ý đến đứa con trai Lưu này. Hay nói cách khác, kể là Lưu Chính hay Lưu đều không nhận được sự tâm thực sự. Nhà Lưu coi trọng nhất chính là ty Bất động sản Lưu Nếu không thì đời cũng không làm cha con, em tất cả đều trở mặt thù. Khi nam chính kế sự nghiệp gia đình không chỉ bệ Lưu Chính, ngay cả ba và mẹ Lưu cũng buộc phải khỏi công ty.

Lúc này Lưu Chính vui vẻ nói: "Ba, ba mẹ địa điểm nào? Trong hay nước ngoài?"

"Đương nhiên là trong Trước tiên về quê một tuần, đó đi leo núi Bạch. Chẳng phải mấy năm trước luôn muốn leo núi Trường à?" Lúc đó vẫn là Quốc khánh được nghỉ một Lưu Chính suýt chút nữa đã ký vào một đoàn du không nói cho họ biết, nhưng đơn đăng ký thành công. Hơn nữa người họ Lưu cũng tìm nhà vào khi đó.

"Đi đâu cũng được." Chính vui vẻ như kẻ ngốc, cần ở bên ba là được.

Bởi vì khu dân bọn họ ở hiện tại gần học nên Cố Xuyên không lái xe. Hai cha con bộ về nhà, vừa nói cười, nhìn từ xa làm người khác ghen tỵ.

Lưu Ninh không khỏi choáng váng. Cậu ta đã nghe mình nói, Cố Xuyên, chính là ba ruột của cậu Hiện tại đã là cổ lớn của công ty, nắm 6% cổ phần. Cậu ta không biết Cố Xuyên có phải Lưu Chính mới có thể giận phấn đấu như không. Nếu không ông đã phát trong nhiều năm như vậy. sao ông lại đột trở nên tài giỏi như trong mấy tháng qua?

"Anh Ninh, sao vậy? không phải là Lưu Chính sao? ta còn liên lạc gia đình đó hả?" Người nói là bạn thân thời thơ của Lưu Ninh, từ nhỏ lớn đều đi theo Lưu cũng biết khá rõ chuyện của họ Lưu. Chẳng qua anh không muốn nhận nhà Cố nên y đương nhiên không nhà họ Cố.

"Cậu về nhà trước Tôi đi lên nhìn xem." Lưu bước nhanh về phía gần như chạy bước nhỏ.

"Cậu đang làm gì đây?" Phải nói người mà Lưu ghét nhất và phiền chắc chắn là Lưu Ninh. Kể khi trở về nhà họ gần như mọi người xung đều mang cậu ra so với Lưu Ninh. Hơn nữa người nhất định là cậu. Dù tính tình tốt mấy cũng nhất định phải bị người này làm cho phát Huống chi Lưu Ninh một người rất đạo đức gặp người nói tiếng người, gặp nói tiếng quỷ.

"Cậu không về nhà

"Kỳ nghỉ đông này sẽ không về. Tôi theo ba đi du lịch." Lưu cố ý khoe khoang. Cho dù khác đều cảm thấy Lưu tốt, nhưng ba mẹ vẫn thấy cậu tốt.

Lưu Ninh mím môi, tổn thương nhìn Cố Xuyên, trầm nói: "Vậy tôi cũng

Cố Xuyên còn chưa nói gì, Lưu Chính đã trở không vui ôm chặt tay ba mình: "Chúng tôi đã xong vé máy bay rồi. nữa không phải cậu đã ký cắm trại mùa đông lẽ không có thời gian chơi chung với chúng tôi."

Lưu Ninh không nói cũng không để ý đến Lưu không chịu phục nhìn Xuyên, trong mắt rưng rưng nước

Mặc kệ là chân hay giả ý, Cố Xuyên không không thừa nhận đẳng của Lưu Ninh quả thực cao Lưu Chính rất nhiều. Nhưng đời này có rất nhiều không phải dựa vào đẳng cao thấp mà có thể quyết

"Cậu nên trở về Nếu đời trước vẫn luôn không hắn, vậy đời này không cần thiết phải nhận nhau. sao giữa bọn họ thực cũng không có tình cảm đáng nói.

Cố Xuyên kéo con đi về phía trước, biểu cảm nhàng, thậm chí trên còn nở nụ cười.

Cho đến khi tiến khu dân cư, Lưu Chính cuối cũng không nhịn được "Ba, con còn tưởng rằng ba cho Lưu Ninh đi cùng ta chứ." Hơn nữa cho là từ chối thì dựa tính cách của ba cậu cũng nên nói thẳng như vậy. biết rằng ba cậu nay luôn tuân theo nguyên tắc ‘làm người để lại một ngày sau còn gặp nên gần như chưa bao làm người khác mất mặt. Thậm cũng không biết từ chối khác, huống chi người đó Ninh. Cho dù trước đây hai chưa từng gặp mặt, nhưng Lưu lại là con ruột ba cậu.

"Có một đứa con như con đã đủ khó khăn Ba cũng không muốn thêm một đứa nữa."

Lưu Chính quả thực làm quen với ba cậu một nữa. Những lời nói nhẫn, lạnh lùng, vô tình và kỷ như vậy mà do cậu nói ra, nhưng làm rất yên tâm. Nếu lúc người ba bên kia cũng có giống ba cậu chọn một hai đứa con trai cậu căn bản đã không cần về nhà họ Lưu nhận tiên.

* * *

Lưu Ninh gần như lợi trong mọi việc lại thất bên ba ruột, nhưng lòng cậu ta cũng không có nhiêu phiền toái. Dù sao mẹ hai bên đều thiên con nuôi nên có thua hay không cũng không sao.

Có lẽ không lâu Lưu Chính sẽ trở lại tính như trước đây, hoạt thích cười, nghịch ngợm đáng yêu, đầy sức sống mà một niên nên có; còn có bướng bỉnh được ba mẹ chiều ra, thực sự làm cho ghen tỵ và căm hận.

Trong đầu Lưu Ninh nghĩ lung tung, nhưng trên mặt mỉm cười tiếp nhận an ủi của bạn thân từ "Không sao đâu. Dù sao Chính cũng do một tay ấy nuôi lớn, có điều vị cũng có thể hiểu được."

Cậu ta mới không tâm đến chút tình yêu đó. quan trọng nhất trong sống của con người là quyền Nếu không có quyền lực cái gì cũng có thể người khác cướp đi.

* * *

Quê của Cố Xuyên một thành phố ven biển, có đông ấm áp hè mát mẻ, nhiệt độ trong mùa đều thích hợp, hơn chất lượng môi trường rất Trong thành phố có thể thấy những đồi núi nhỏ khắp nơi, có rất nhiều kiến xây vây quanh những núi nhỏ. Thậm chí trong một khu dân cư cũng có núi nhỏ, điều này như đã trở thành nét trưng của thành phố này. Mọi cũng không có vì xây thành phố mà cải tạo môi tự nhiên khắp nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=130]

Không có sương mù đặc, không có cát bụi, không trong lành dễ chịu, nắng ấm áp. Đây chắc chắn điểm thắng cảnh du lịch nghỉ dưỡng hưu trí. Ba Cố Xuyên sở dĩ không rời khỏi nơi này đến sống con trai, một phần nguyên do môi trường đây rất tốt.

"Không biết ông bà có biết chuyện của con hay Lưu Chính hơi lo Đã hơn hai năm cậu không lạc với ông bà nội.

Trước đó nói với Lưu là không biết thì đó túy là nói dối. lớn như vậy sao ông bà thể không biết chứ. Khi ông bà biết tin thì bé đã về nhà họ được ba tháng. Mọi việc đã kết cục đã định, nhưng vậy hai ông bà đi qua nhéo lỗ tai con muốn đến nhà họ Lưu lại một đứa cháu.

Về phần là đứa cũng không quan trọng. Dù sao đứa là cháu trai lên ở nhà họ Cố, một là cháu ruột có quan huyết thống. Bất kể là nào cũng được, nhưng tiền nhà họ Lưu cần phải một đứa về, hai đứa đều muốn chiếm thì quá đáng.

Chẳng qua nguyên thân trung thực, cho dù trong lòng hận cũng không đồng với ba mẹ đến nhà họ đòi người. Đương nhiên về cạnh khác cũng là tự so sánh với khối tài hàng tỷ đồng của nhà họ thì nhà hàng hắn mở sự không đủ tốt. để hai đứa nhỏ ở nhà Lưu còn tốt hơn ở mình.

Cách đây không lâu Xuyên đã nói với hai ông rằng không có khả giành lại đứa nhỏ, nhưng điều không có nghĩa là phải đứt mối quan hệ. Bọn làm ba mẹ vẫn quan tâm con trai.

Lần này dẫn Lưu về thăm hai ông bà, thứ là muốn trấn an họ, thứ hai cũng đỡ phải bọn họ tiếp tục thúc sinh con. Kể từ khi hai đứa nhỏ đều về họ Lưu, hai ông bà vẫn thúc giục Cố Xuyên và Phương sinh thêm một Hiện tại khoa học kỹ thuật triển như vậy, cho dù thụ tinh trong ống hay tìm người đẻ thuê hai ông bà cũng chấp nhận, con trai và con dâu phải có một đứa con, tránh quãng đời còn lại lẻ loi quạnh.

Chuyện này mặc kệ nguyên thân hay Cố Xuyên đều đồng ý. Mặc ông bà có ý tốt, nhưng cũng chưa hẳn là chuyện Trước tiên không nói đến giá mà vợ chồng Cố phải trả giá để có được đứa con ở tuổi già vậy lớn đến mức Mặt khác chuyện của hai đứa trai vẫn chưa được giải việc có thêm một con lại càng thêm hỗn Huống chi người không phải cỏ tình cảm mười mấy năm phải nói vứt bỏ là vứt bỏ. Việc sinh thêm một con giống như vứt bỏ con trong lòng hai vợ họ cũng không đành lòng.

Chuyện này đã giằng rất lâu, Cố Xuyên cũng hy lần này hai ông gặp Lưu Chính có thể từ suy nghĩ trước đây của Hắn đã hơn bốn mươi còn bị ba mẹ gọi thoại thúc giục sinh con, thực rất xấu hổ.

Tuy nhiên, sau khi nhau, thái độ của hai ông đối với Lưu Chính không còn thân thiết nữa, ít không thân thiết như trước Hai người nói chuyện rất sáo. Hầu hết những món trên bàn đều là món con và con dâu thích ăn, liên quan gì đến trai.

Phải biết rằng, trước điều tra ra chuyện đổi con, lần vợ chồng con trở về, hai ông bà nấu đều dựa theo khẩu vị cháu trai. Người ta thường cách thế hệ thân nhau. sao sau khi có cháu trai con trai giống như nhặt Nhưng bây giờ không để nhận ra hai ông bà còn bực tức.

Nhà họ Lưu ỷ bắt nạt người khác, hai đứa trai cũng chẳng ra Cháu ruột thì hoàn toàn xem không biết việc này, căn chưa từng đến nhà họ Còn đứa cháu một tay lớn cũng làm cho người thất buồn lòng. Sau khi trở nhà họ Lưu chưa gọi cho hai ông bà một điện thoại, một tin nhắn không có. Thằng nhóc ơn bội nghĩa, tìm được mẹ ruột giàu có và quyền thì không cần những người đang thất thế này.

Cố Xuyên đã giải với hai ông bà rằng chuyện đều trách hắn. Năm là hắn bị thế lực của họ Lưu ép buộc, căn không ngăn cản nhà Lưu mang con trai đi, hắn không cho con trai lạc với bên này, tránh cho người nhà họ bất mãn.

Nhưng hai ông bà nghĩ rằng Cố Xuyên thương con nên mọi chuyện đều mình gánh chịu. Chuyện như vậy Xuyên không phải chưa từng qua. Từ nhỏ đã là trung thực, hơn nửa đời đều bị thua thiệt, bị lừa bị người bắt nạt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận