Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 39 / 136  ·  28.7%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 39
24/07/2026 17:04· 2,153 từ

Nông dân không có quen ăn cơm trưa. bây giờ công việc đồng áng nhiều nên đầu giờ trưa mọi sẽ về nhà uống nước và trưa.

Năm nay hình như Cố đã già đi nhiều, râu tóc đã bạc, trên có nhiều nếp nhăn hơn, lưng gù thêm.

Hai vợ chồng anh vẫn như trước, nhưng cảm trên mặt cũng không hề nhàng. Mấy năm nay mùa màng tốt, không ai có thể vui được.

Đến khi Lý thị lần này vợ chồng hai mang về mười lăm ký vẻ mặt của hai người mới nên thoải mái hơn. Trên có mẹ già, dưới có ba đứa muốn nuôi, gánh nặng này thực rất nặng. Không giống cả thằng hai, không những được việc làm ở thị mà chỉ có một con trai, việc nuôi dạy dễ dàng.

Trong nhà không có gì ngon có thể ra chiêu đãi. Ngoài nước nóng chỉ có một ít táo chua, là táo chua nhưng thực ra chưa chín, ăn vào không có ngọt hay chua gì cả, tức vừa mất đi vị chát cho người lên núi xuống, ít nhiều cũng xem món ăn vặt.

Thiết Đản ở nhà kẹo đậu phộng ăn, ngày nay lại thường xuyên ăn trứng. Cho nên không có hứng với táo chua nhạt nhẽo này, ăn thử một trái.

"Thiết Đản quen ăn ngon ở nhà, không thích ăn táo chua hái sườn núi. Đáng tiếc trong nhà không có đồ ngon cho cháu." dâu nói với giọng điệu chua Thiết Đản và Cẩu Thặng chỉ nhau hai tháng. Vốn dĩ mặc đều giống nhau, cao và ngoại hình cũng có nhiều sự khác Nhưng chỉ sau một năm, Thặng vẫn giống như trước, trong Thiết Đản lại cao hơn Cẩu một cái đầu. Không cao hơn mà gương mặt thân hình rõ ràng có da thịt hơn, tóc được buộc gọn trên quần áo không có một vá nào, trông giống như Bé trắng nõn.

Hoàn toàn khác Cẩu của ả, một người trên trời, một người ở dưới

Nếu chỉ bản thân khổ một chút cũng sao. Nhưng giữa bọn trẻ có nhiều sự khác biệt, trong lòng thực sự không thể chịu đựng nên nói chuyện khó tránh khỏi theo gai góc.

"Trước khi bọn em đường đã ăn no. này nó tất nhiên không đói." thị bình tĩnh nói. Thành thật nói, nhìn dáng vẻ hiện tại cháu trai làm cô nhớ lại đây con trai đã trải qua sống như thế nào. Cô thể nói là không lòng, nhưng dù có đau đến đâu thì cô chỉ là thím, không làm gì. So với cháu trai, đương chồng và con trai trọng hơn.

"Ngoài ruộng trên cơ không còn việc gì, và anh cả của em có tự làm được. Nếu chú hai sự thương cha mẹ, có thể cha mẹ qua ở một thời cùng em hưởng phúc."

Chị dâu cũng không nhiều sự chú ý đứa trẻ nữa, ngược lại nảy ý đồ với cha mẹ chồng. sao hiện tại đã kết thúc thu hoạch, việc ngoài đồng có từ từ làm cũng được, không gấp. Nếu vợ chồng chú có thể đón cha đi, trong nhà cũng có tiết kiệm được nhiều thực hơn.

Nếu là chú ba chú út, ả nhất sẽ không nói những lời như Bởi vì nói cũng vô dụng, họ cũng không phải là đứa hiếu thảo như chú hai. Nhưng họ cũng sẽ không mang gạo ngày lễ tết có thể đến mấy quả trứng đã không tệ rồi.

Người nghèo mới có tính toán, suy cho vẫn là nghèo gây ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=39]

Nhưng Cố Xuyên cũng muốn bị người tính như vậy. Hắn sợ cha mẹ đủ gạo ăn nên đã mang đến, nhưng không có lý do đón người đi. Chị dâu thật tính toán, nhưng không thể xem khác là kẻ ngốc.

"Rồi ở đến đầu khi cần người cày thì mới đưa cha mẹ về Cố Xuyên hỏi ngược lại, đã cha mẹ già phụ giúp công nhưng lại không muốn lo cơm cho cha mẹ già. Dưới bầu này làm gì có mua như vậy.

"Xem chú hai nói em không muốn đón thôi. Sao lại nói chuyện khác gì?" Chị dâu nhìn chằm chằm đất nói. Ả biết suy nghĩ mình không lên được mặt bàn, đây là chuyện không có cách Nếu chồng ả có được lĩnh như chú hai không cần ả phải tính như vậy.

Cố Xuyên không nhìn dâu, ngược lại nhìn chằm vào anh cả hắn. Hắn chú em chồng, không có tư dạy bảo chị dâu, muốn xen cũng là anh cả hắn dạy Chẳng qua đáng tiếc là anh nhìn đứa trẻ, nhìn mặt nhìn nóc nhà, nhìn cửa mà không nhìn Cố thái độ của y biểu đạt có thể nói rất rõ ràng.

Nể mặt cha mẹ Cố Xuyên cũng không nói thêm gì nữa, tránh gây nhau, khó chịu và xấu hổ chính là cha mẹ già.

Ông Cố và Lý đều không nói gì. này nói cái gì cũng không cả nhà đã tách ra ở Theo lý mà nói, bọn họ đi theo nhà thằng cả. Đây là thằng hai hiếu thảo nên mang gạo và quần áo Trong lòng vợ chồng bọn họ cũng không phải cảm động, nhưng dù cảm động đến đâu cũng thể giúp thằng hai mà nói cả. Dù sao người phải nuôi họ về già tang vẫn là vợ chồng cả.

Về nhà chưa đến tiếng, Cố Xuyên đã vợ con đi. Dù sao ở lâu hơn chỉ làm cho bầu khí càng thêm căng thẳng.

"Nơi này cách thị khác xa, không gì thì đừng cứ trở về, không cần may quần áo cho mẹ. Sau này có tiền thì dành cho Thiết Đản đi." Ông hiếm khi nói được mấy câu. cha mẹ đều hiểu rõ lòng con trai mình hiếu thảo hay không, càng như vậy ông mới dặn dò thằng hai. Tay thể quá buông thả, hãy nghĩ gia đình nhỏ của mình nhiều

Chị dâu trực tiếp mắt ở một bên, có ý muốn tránh mặt người chút nào. Đây là sự khác giữa ở riêng và chưa ở Trước khi chưa ở riêng biết khom lưng cúi đầu, sợ chia cho bọn họ ít. Nhưng khi ở riêng, người chủ gia đình chuyển từ chồng sang chồng ả, tiền và lương thực trong địa vị tự nhiên cũng sẽ

Tức giận với người vậy, Cố Xuyên đều thấy mất mặt. Nhưng hắn cũng sau này còn phải giao tiếp Nhưng thực sự muốn xem sắc người khác để ăn cơm chính cha mẹ già, sau này còn chịu đựng. Bọn họ mang mười lăm ký gạo lẽ không nhét được bao vào bụng cha mẹ

Thực ra đón cha già đến ở chung bọn họ cũng không sao, không việc thêm miệng ăn sẽ làm họ đói. Chẳng qua không thể lý do ‘đón qua ở một gian’ như vậy, cần phải làm cha mẹ già tách khỏi anh cả mới được. không nhổ củ cải mang bùn, đón cha mẹ chỉ sợ là phải chăm cả nhà anh cả.

Bây giờ hắn không bản lĩnh đó, cũng có suy nghĩ đó.

* * *

Sau khi đi xa thôn họ Cố, lúc Tôn thị mới nói: "Cũng may dùng vải bông mịn may quần cho cha mẹ. Bằng không thì biết chị dâu sẽ nói gì."

Bọn họ mang gạo vì lòng hiếu thảo lòng tốt, nhưng không ngờ rằng chưa chạm đến lòng người đã nói với giọng điệu quái gở hồi. Thật sự là tức chết

"Nàng nói, liệu cha có thể không sống với nhà anh cả nữa mà thị trấn sống với chúng tay không?" Muốn cha mẹ già buông không dễ, muốn nhà anh cả ra càng không dễ. Dù sao mẹ một người có thể giúp việc ngoài đồng, người có thể phụ giúp con và nấu cơm, không phải người ăn không rồi.

Tôn thị và chị cả làm chị em năm sáu năm, sống chung dưới mái nhà lâu như vậy, không hiểu biết mười phần về người dâu này nhưng cũng có bảy phần: "Không thể, chị dâu không đồng ý, chỉ cần chị không đồng ý thì này không thể giải quyết

Hơn nữa, cha mẹ không nhất định sẽ ý. Hai vợ chồng già người từ lâu đã tính toán để trai cả dưỡng già đưa tang. dù không có con trai cả vẫn còn con trai út. Chồng ở trong lòng cha mẹ xếp hạng chót. Bằng đến lượt con trai thứ không đến lượt chồng

Hiện tại cha mẹ vẫn có thể làm nên chắc chắn thương đứa con nào thì đến nhà đứa con đó. Chồng cô chỉ là suy quá nhiều.

Được rồi, Cố Xuyên cảm thấy chuyện này có nhiều chỗ để hành động.

Mấy ngày sau, cả Cố Xuyên lại đến cha mẹ của Tôn thị, cũng lại đồ rồi ra về, một nước nóng cũng chưa uống hết. thực sự là uống không nổi. dù nước được nấu sôi, nhưng mặt vẫn có một ít bụi nổi lên, là bị gió vô tình vào. Ngoài ra, chén nước hình như không được sạch sẽ, các vết nứt trên chén toàn màu đen, nhìn thấy muốn uống.

"Vẫn là nhà mình Tôn thị cảm thán Trước đây vẫn sống như vậy cảm thấy có gì không ổn, bây giờ nhìn thấy lại thực chịu không nổi.

Cố Xuyên vui vẻ: cảm thấy trong nhà thì ở nhà nhiều một chút. ngày nữa ta đi mua cho mấy con gà. Chúng ta cũng mua gà con, đã vào thu làm gì còn bán gà con, mua loại gà mái đang trứng. Sau này mỗi mỗi người một quả trứng."

"Không phải chàng nói đưa Thiết Đản đi sao? Khi nào đi? Đừng kéo nữa." Tôn thị quan tâm với độ khác thường. Trước kia không tiền, bây giờ có tiền tất phải cho con trai đi học. thiếu gia nhà giàu đều học như vậy thì nhất định là chuyện tốt. nữa, trước đây chồng luôn nhắc đến. Nếu không chuyện tốt thì làm sao để trai đi được?

"Trong thị trấn chỉ một trường học, ta nhờ ông chủ trước nói qua thầy giáo. Ngày mốt ta sẽ quà nhập học đến đó." Người này đã thi đậu tú tài mấy năm trước, chẳng qua vẫn thể tiến thêm một bước. năm đầu đã hết vọng nên dựng một trường ở thị trấn để bọn nhỏ.

Nhưng cũng chỉ dạy lòng mà thôi, cũng phải học vấn không đủ, mà y không muốn dạy sâu. Dù dạy vỡ lòng cho trẻ con thị trấn đã có thể kiếm tiền sinh hoạt, còn có thể học tương đối nhẹ nhàng.

Cho nên nếu muốn gia kỳ thi huyện. khi học ba bốn năm ở trấn, còn phải sang trường khác học mới được.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận