Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 95 / 136  ·  69.9%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 95
10/08/2026 16:34· 2,210 từ

Cha không thương mẹ không yêu, Anh đáng thương chịu đựng đau thức đêm làm bài tập. chỉ làm lại bài tập nay một lần nữa tập trước đó mấy ngày phải làm lại một Ai biết ngay mai kiểm tra cậu có thể tức giận đánh cậu một trận hay không. thân thể nhỏ bé này của không chịu nổi.

Người ta nói ma cao một đạo cao một trượng, Cố cũng chỉ có thể khuất phục bạo lực của cha mình. muốn làm con quan ăn chơi bời xem như không Nếu cha cậu chỉ dỗ hai câu, cậu còn có giả vờ xem như không thấy. Nhưng cha cậu đã ra cậu không muốn vẫn luôn chịu đớn về thể xác, học tập học tập vậy. hiện tại với tuổi của cậu muốn làm buôn vẫn còn quá sớm.

Nhưng làm bất cứ chuyện phải trả giá, Cố Anh chỉ buông thả mười ngày mà ăn một trận đòn, hơn cha cậu còn nghiêm khắc cậu hơn. Ngày thường không kiểm tra bài tập, nữa còn cho cậu hai tiếng thể dục mỗi ngày. Bao đứng tấn, đánh quyền, luyện tập cầu, vân vân. Dù sao nội cũng khá toàn diện. Hơn nữa cậu cũng rất toàn có thể đứng Mã (Trung bình tấn) ba mươi trong một lần mà không đỏ hay thở hổn hển.

Cố Anh cảm thấy nếu cha luyện võ từ nhỏ có cũng có thể thi đậu Võ nguyên. Dù sao cũng có khiếu và ông trời ưu không ai có thể làm được.

Về phần cậu, người không được vị, chỉ có thể thành học tập dưới sự ép buộc cha mẹ. Đời trước cha một mình vào kinh đi thi, sau đó bị đế ban hôn làm mã. Cho nên nhà bọn họ chỉ có cậu và bé Đời này cha mẹ mỗi ngày bên nhau, dù thế nào cũng sinh cho cậu thêm em trai em gái, nhất định sinh thêm em trai đánh lạc hướng sự chú của cha cậu, đỡ phải suốt nhìn chằm chằm cậu.

Tuy nhiên, em trai còn chưa bóng dáng, ông bà nội dẫn theo em gái đến đây. hai năm xa cách, bé đã bốn tuổi, mặc một váy hoa màu xanh đậm, đầu cột dây lụa Có lẽ là do thời tiết lạnh nên hai má bị lạnh đến đỏ bừng, trông giống một cô bé quê mùa, thấy lạ thì lúng túng, khó giao lại còn luôn trốn lưng ông bà nội.

"Bé Đông, còn nhớ anh trai Em quên trước đây anh từng bắt cho em một con sẻ sao?" Cố Anh dỗ Nếu cô bé quê mùa của con nhà khác, cậu chắn sẽ không thích cùng. Nhưng đây là em gái của cậu, nhìn thế nào cảm thấy chua xót. Cậu đi cha mẹ đến kinh thành được và dùng thứ tốt, có hầu phục vụ, đồng chăm sóc. Nhưng gái ruột lại theo ông nội sống ở nông thôn, thậm không thể mặc quần áo thời hơn.

Bé Đông nắm chặt vạt áo mẹ Cố, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào anh trai, không nói lời nào. Dáng này làm Lý Hương Liên thấy trực tiếp rơi nước bước đến vươn tay ôm con. Đây chính là đứa nàng đứt ruột sinh ra. đã nhớ thương tận hai năm.

Chẳng qua đối với bé Đông, hai năm trước cô bé quên từ lâu. Cả quãng đường đến đây rất vất vả, căn bản không thần. Sau khi vào kinh, phồn hoa trên đường lòng người sợ hãi, những người nữ ăn mặc lộng lẫy làm cho đời người sợ hãi. nên cô bé còn chưa được Hương Liên ôm vào lòng đã lên, vừa khóc vừa quần áo của bà muốn đi ra ngoài.

"Về nhà, bà nội, chúng ta nhà đi..."

"Đây là nhà của bé Đông. là mẹ của con. Lúc nhà không phải vẫn luôn mẹ con đi đâu sao? cha của con. Khi nhỏ luôn ôm con. Con quên rồi sao?..." Mẹ bế bé Đông lên vừa dỗ vừa khuyên nhủ. Con bé khi ở trong thôn rất ngang Mọi người đều nịnh và dỗ nên có mấy phần ngang bướng, giống con trai khi nhỏ. Nhưng khi đến thành, gặp mặt con trai con dâu, con bé trở nên rè.

Đứa nhỏ vừa khóc thì người cũng khóc theo. Chẳng qua Đông khóc lớn tiếng kiểu trẻ còn Lý Hương Liên khóc im lặng rơi nước mắt. nào nhìn cũng làm người lắng.

"Nàng lấy những thứ đã chuẩn cho bé Đông ra, kiên dỗ dành con bé một lát không khóc nữa." Cố Xuyên ra ý tưởng. Trẻ con thì thôi, một người đã còn khóc theo. Đây phải là thêm phiền phức sao? thận đến cuối cùng cũng con trai khóc theo. Thằng nhóc khóc nhanh hơn bất kỳ ai

Trong hai năm qua, Lý Hương quả thật đã chuẩn bị nhiều đồ cho con gái. Bao quần áo và gối ôm tay làm, dây cột tóc; trâm, vòng tay và vòng dành cho bé gái; có một số món đồ chơi biến ở kinh thành. Tất đều đặt trong căn phòng đã bị sẵn cho con gái.

Dù sao con bé cũng con nên rất dễ bị hút bởi những thứ mới lạ. vào mấy thứ này cũng lòng cho mẹ ôm, thậm còn chủ động nói muốn quần áo mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=95]

Được rồi, dù là bé gái tuổi đến đâu thì bản yêu cái đẹp vẫn luôn không đổi.

Có em gái đến nên Cố không muốn ra ngoài liên với những bạn bè con quan. khi có thời gian không dẫn em gái chơi thì em gái đọc sách, biết Thói đời này cực bất công với phụ nữ. Nếu theo tiêu chuẩn hiện đại có lẽ mỗi người đều trọng khinh nữ, bao gồm cha cậu. ông bà nội từng dặn cậu đừng quá nuông em gái, nhưng cái là ‘nuông chiều’ chỉ dừng ở khía cạnh chi phí ăn việc giáo dục lại bỏ nhiều. Giống như cậu ba tuổi được cha cậu dạy vỡ nhưng hiện tại bé Đông bốn tuổi vẫn chưa biết một Nhưng trong nhà không có cho rằng có vấn đề hay nói cách khác đối với việc yêu và bồi dưỡng giữa trai và con gái căn bản khác nhau.

Đều này làm cho Cố Anh, xuyên không từ hiện đại rất không quen, có một số không thể thay đổi một thức. Cậu không phải sinh ra ở thời đại nên đương nhiên không chịu đựng được sự bất bình như vậy.

Nhưng với tư cách là một trẻ bị đánh cách đây lâu, cậu thật sự không thể được gì nhiều cho bé căn bản cũng không thay được điều gì. Nhưng đợi tương lai cậu làm bán lớn ngược lại có thể bị nhiều của hồi môn cho bé Đông. Dù sao bất ở đâu, có tiền thì lưng thể thẳng được.

Nhưng Cố Anh đã nhanh chóng hiện, cậu vẫn xem thường cậu. Người đàn ông này hằng bận rộn với công việc, rộn quản lý cửa hàng, rộn kiểm tra bài tập nhà cho cậu, vậy vẫn có thể dành thời gian tự mình dạy vỡ lòng bé Đông. Hơn nữa lần này không phải là có lệ như đó dạy vỡ lòng cho cậu, ra quyển Tam Tự để cậu tự nhìn theo. Sau đó dẫn đến học nghe giảng.

Nhìn cha cậu dạy vỡ lòng bé Đông, cậu mới biết cái gì là tỉ mỉ. Căn không phải là vừa bắt đã cầm Tam Tự Kinh nhận biết chữ, mà bé Đông học từng từng chữ một. Hơn nữa nội mỗi ngày dạy cũng không chỉ vài câu thôi. Điều quan nhất là cha cậu là một cha nghiêm khắc đối với cậu. đã học tập được năm kể từ khi lên ba tuổi, gần như từng được cha cậu khen. Nhưng với bé Đông, có thể đọc theo câu ‘nhân chi sơ, tính thiện’ là có thể được một câu.

Đối xử khác biệt này thật quá rõ ràng. Mặc dù biết tương lai bé Đông không phải tham gia khoa cử không cần học quá sâu kiến thức. Nhưng sự khác trong thái độ của cậu quá lớn, khó tránh khỏi người ghen tỵ.

Ngày hôm nay, bài tập về của Cố Anh lại được đánh giá là ‘tạm được’ làm không thể kìm nén được bất mãn trong lòng. Vốn cậu cho rằng cha cậu tiêu chuẩn của mình yêu cầu cậu. Dù cậu là học sinh kém, căn bản thể đáp ứng được tiêu chuẩn một học thần, khó tránh khỏi cậu không hài lòng với biểu của mình, đáng bị trích mấy câu.

Nhưng khi nói đến bài tập nhà của bé Đông thì chuẩn của cha cậu lại hoàn khác. Khi cậu ba tuổi tự cầm Tam Tự Kinh biết chữ. Bé Đông đã tuổi, mỗi ngày chỉ vài câu trong Tam Tự Kinh. nữa còn là dạy tới lui mới có thể học thuộc có chỗ nào đáng khen ngợi. chắc chắn là tiêu chuẩn kép đo lường con người.

"Cha, tại sao trước đây con thuộc Tam Tự Kinh mà không khen con?" Lúc trước cậu học thuộc Tam Tự Kinh nửa ngày, nhưng cha cậu chưa hài lòng.

"Con là con trai, cha đương sẽ yêu cầu nghiêm khắc Hơn nữa, con cũng có năng biểu hiện tốt hơn." Cố không cảm thấy chột dạ nào. Dù sao con trai không phải một đứa thật sự, cùng với lãng phí gian giấu dốt còn không tận dụng tốt thời gian từ Dù sao thằng bé cũng không thiên tài gì, thật sự muốn dốt, làm từng bước thì có lẽ đến đó sẽ không có ‘vụng gì để có thể che giấu, mờ nhạt trong biển người từ

Được rồi, cha cậu vẫn đặt kỳ vọng vào cậu.

"Trẻ con vẫn cần được khen không thể cứ công kích cách mù quáng được. Bằng không kích quá mức, ghét học làm sao đây?" Cố Anh những lời này cũng không vì chính mình, mà vì em trai tương lai của Đây là vì cậu có mười năm trí nhớ hơn trẻ bình thường. Bằng không đổi thành đứa trẻ bình thường, dưới sự dỗ công kích của cậu đã ghét học lâu. Hơn nữa biết đâu sẽ bị trầm cảm. Vì vậy, ngăn chặn những bi kịch xảy trong gia đình sau này, cậu phải tiêm phòng trước cho mình.

"Cha tin tưởng con sẽ không vậy. Khổng Tử không phải nói việc dạy học tùy theo năng mỗi người, phương pháp dục mỗi đứa trẻ không toàn giống nhau. Cha hiểu trong lòng, con cứ tâm đi."

Lời này vậy mà làm cho không có cách nào phản được. Cậu quả thật không phải người không chịu nổi công này, ngược lại cậu người dễ nổi loạn. Cho phương pháp giáo dục cha cậu đối với cậu quả cũng không có gì sai. ngược lại rất hiểu biết về cũng thực hành theo ‘dạy học theo khả năng mỗi người’.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận