Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 35  ·  25.7%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 9
08/09/2025 00:02· 897 từ

Ngự sử nói tiếp: “Ngươi một Tụng sư, hẳn rõ nhận hối lộ sẽ bị lý thế nào. Còn không mau còn do dự gì nữa?” Vãn Phù nhíu chặt chỉ có thể yếu giải thích: “Dân nữ chưa nhận hối lộ, trời đất giám.” Ngự sử nhíu mày, tiếp tục tra hỏi, thì một nam nhân bước tới thầm vài câu. Sắc mặt Ngự thay đổi, một lát sau nói: “Ngươi đi đi.” Tô Phù nghe vậy, ngẩng đầu nhìn. nghe nam nhân kia “Chủ tiệm đã làm chứng rằng vòng này là do ngươi mua. thể rời đi.” Trước cổng Đốc Sát Tô Vãn Phù chậm bước ra, thần sắc mơ màng. đến cửa, nàng đã thấy Sở Uyên đứng đợi cách không xa. Nàng siết chặt bước tới, mang theo cay đắng mở miệng: “Khi bị đưa đi, tại sao ngài giải thích?” Chỉ cần một chỉ cần hắn nói mối quan hệ giữa nàng đã không bị Đốc Viện bắt đi. Sở Quý mím chặt môi, một lát mới lên tiếng: “Ta có lý của ta.” Nghe vậy, Tô Phù mấp máy môi, cười khổ. do của ngài chính là Doanh Doanh, phải không? nàng ta, ngài có trơ mắt nhìn ta bị oan nhận hối lộ.” Sắc Sở Quý Uyên hơi xuống, nhạt giọng nói: “Nàng phản thái quá rồi. Đợi tĩnh lại rồi nói sau.” Tô Phù nhìn hắn, trong mắt tràn bi thương: “Ta chưa giây phút nào bình hơn hiện tại, và cũng ai có thể nhìn ràng hơn ta lúc này.” “Nhiều như vậy, ngài chưa từng yêu Từ đầu đến cuối, nàng chỉ công cụ để hắn đi Giang Doanh Doanh. Cơn đớn không nói thành cuộn trào trong lòng nàng, cay xè như sắp lệ. Hồi lâu, Tô Vãn Phù rãi nói: “Sở Quý Uyên, chúng hòa ly đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=9]

10 Sở Quý Uyên nghe Tô Vãn Phù nói, mắt sâu thẳm thoáng qua một kinh ngạc. “Ta không đồng ý.” nói của hắn trong trẻo, theo sự kiên quyết thể cãi lại. Tô Phù nhíu mày, khó hiểu “Tại sao?” Rõ ràng hắn bao giờ yêu nàng. Ánh Sở Quý Uyên nhìn nàng chút không vui, khuôn mặt cứng. “Nàng bây giờ thần trí ràng, đây chỉ nói bồng bột mà thôi.” Vãn Phù nghe vậy, ngẩng đầu thẳng vào hắn, nghiêm nói: “Hiện tại ta vô cùng táo. Huống hồ, vì sao ngài ta thành thân, cả đều rõ. Hà tất giả vờ.” Nói đến nàng ngừng lại hồi lâu, trong không khỏi đau nhói. “Bây giờ Doanh Doanh đã quay ta nên tác thành cho người.” Nghe vậy, trong Sở Quý Uyên bất giác lên cảm giác phiền muộn không “Ta chỉ xem đây nói giận dỗi. Hôm những lời này, ta như chưa từng nghe.” Nói hắn quay người rời đi. Vãn Phù nhìn bóng lưng lẽo của hắn, chỉ thấy mệt ... Ngày hôm sau, tại Lý Tự. Giang Doanh Doanh cầm hồ sơ đi đến thư của Sở Quý Uyên. định đưa tay đẩy cánh cửa đã mở ra, Vãn Phù từ bên trong ra. Khi nhìn thấy Vãn Phù, ánh mắt Giang Doanh thoáng qua chút ngạc sau đó khóe môi nở nụ mỉa mai. “Tô tỷ tỷ, bây tỷ không còn liên đến Đại Lý Tự. vào nơi này, dường như thích hợp lắm, phải Vãn Phù nhìn nàng, trong không còn chút gợn sóng. “Hồ ta phụ trách vẫn chưa giao cho Đại Lý Tự. không cần vội đuổi ta như vậy.” Giang Doanh cong môi cười: “Nhưng tốt vẫn nên cẩn thận, này chứa nhiều cơ mật, luôn đề phòng tiểu nhân.” “Vậy ngươi từ từ giữ gìn Ta không bồi nữa.” Vãn Phù liếc nhìn nàng không muốn nói thêm, xoay người đi. Giang Doanh Doanh nhìn bóng lưng nàng, khẽ nhíu Hồi lâu, nàng thu hồi ánh đẩy cửa bước vào. Uyên.” Nhưng Sở Quý Uyên không trong phòng. Giang Doanh Doanh đặt hồ sơ lên bàn, mắt vô tình lướt qua tờ hòa ly đặt cạnh Nàng ta cầm lên xem, phát Tô Vãn Phù đã ký tên điểm chỉ. Còn chưa kịp phản cánh cửa đã mở, Quý Uyên bước vào, nhìn nàng khẽ nhíu mày. Ngay tức, thư hòa ly trong Giang Doanh Doanh bị hắn giật Nàng ta ngẩng đầu hắn, nhẹ giọng nói: rồi Tô tỷ tỷ đến đây, hẳn là để đưa này.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận