Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 35  ·  51.4%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 18
08/09/2025 00:05· 915 từ

Nghe nàng gọi tên ánh mắt Liễu Minh Giác lại trên người nàng lâu, khóe môi hơi nhếch lên.

“Ta còn tưởng muội ta rồi chứ.”

Giọng nói trầm ấm, nghe của y vang lên, theo sự dịu dàng mặt hồ trong trẻo gợn sóng ánh mặt trời, khiến người ta kìm được mà muốn đắm.

Tô Vãn Phù khẽ “Khắc sâu trong trí nhớ, thể quên được.”

Giữa đôi mày của Minh Giác phảng phất nét dàng, ánh chiều tà cửa sổ rọi vào, phủ lên mặt y một tầng ánh sáng áp và mơ hồ, mũi cao thẳng càng thêm rõ dưới lớp ánh sáng ấy.

“Sao muội lại trở

Tô Vãn Phù cúi sau đó khẽ cười: “Nhớ thì về thôi. Còn thì sao? Không phải từng thề trở thành họa thủ đệ nhất Châu sao? Giờ đạt ước nguyện rồi, tính về đây khoe khoang ư?”

...

Liễu Minh Giác nhận chút buồn bã thoáng qua gương mặt Tô Vãn dù chỉ trong giây lát, nhưng không hỏi thêm, chỉ mỉm cười: trở về để từ phụ thân.”

“Từ biệt?”

Tô Vãn Phù không định hỏi thêm thì một nói sang sảng vang từ trong phòng.

“Minh Giác giờ xuất lắm, Hoàng thượng ban thánh cho hắn vào cung tranh. Chắc giờ đã là họa số một của Thịnh Quốc rồi!”

Nghe thấy tiếng nói, hai quay đầu lại, chỉ phụ từ trong bước ra.

Liễu Minh Giác khẽ “Bá phụ quá khen.”

Nhìn thấy cha mình, Vãn Phù chợt nhớ ra do nàng ra ngoài, vội vàng nói: “Cha, nương đã bị xong bữa tối, bảo con cha về ăn cơm.”

Tô phụ tỏ ra hề vội vã, thong thả “Được rồi, được rồi, về ngay đây.”

Rồi ông nhìn sang Minh Giác, cười nói: “Minh à, đã lâu không chi bằng ăn cơm cùng chúng đi.”

Liễu Minh Giác liếc Tô Vãn Phù, khóe môi nhẹ: “Vậy ta xin quấy rầy.”

...

Tại Tô gia.

Tô Vãn Phù đẩy bước vào, hương vị cơm thơm lừng tràn ngập không khí.

“Thơm quá!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=18]

Nghe thấy tiếng nói, mẫu lập tức quở trách: giờ này mới về? ngày cứ đi lung tung ở ngoài!”

Lời trách mắng chưa bà trông thấy Liễu Minh liền đổi giọng ngay, mặt rạng rỡ: “Ai da, Minh cũng về rồi sao?”

Bà bưng đĩa thức đi vòng quanh y một cười nói: “Nhiều năm gặp, càng ngày càng tuấn tú. hồi đó, con chỉ là cái nhỏ lẽo đẽo theo sau Vãn Phù, còn bị con bắt nạt nữa!”

“Nương!” Tô Vãn Phù cắt ngang, gương mặt đỏ

“Đó là chuyện hồi con khi đó không hiểu nương đừng nhắc lại

Liễu Minh Giác nhìn ánh mắt thoáng ý cười.

Y tự nhiên đón đĩa thức ăn trong tay mẫu, nói: “Trí nhớ bá mẫu thật tốt. Con vẫn nhớ hồi đó có ai đó lên vai con để cây lấy trứng chim đấy.”

Tô Vãn Phù ôm chỉ hận không thể tìm cái hố để chui

Tô mẫu cười vui “Hôm nay có con đến, náo nhiệt lâu

Tô phụ cũng cười “Phải đó, cũng nên vui một chút.”

Nghe cha nương nói, lòng Tô Vãn Phù chợt lên chút chua xót. đây nàng một lòng hướng về thành, lại quên mất cha nương quê nhà.

Bây giờ trở về, tự nhủ phải dành nhiều gian bên họ hơn.

...

Mọi người quây quần nhau, vừa ăn vừa trò vui vẻ.

Đột nhiên, cánh cửa bị đẩy ra, một bóng bước vào, giọng nói thuộc vang lên, vẫn cứ lạnh như thường lệ: “Sao náo nhiệt Còn không chờ ta đã ăn trước rồi sao?”

19

Tô Vãn Phù ngây quay đầu lại liền bắt một đôi mắt lạnh mang chút hàn ý.

Nàng thoáng kinh ngạc, đó lông mày chặt lại.

Sở Quý Uyên treo nụ cười chuẩn mực trên hắn khẽ giọng chào: phụ, nhạc mẫu.”

Tô mẫu vừa nhìn Sở Quý Uyên thì vui không thôi, bà vội đứng dậy nghênh đón.

“Quý Uyên cũng tới sao Vãn Phù không báo với chúng ta? Không đại nhân cùng ăn, thật sơ quá.”

Sở Quý Uyên hiếm dịu giọng: “Là con muốn Phù tạo bất ngờ nhạc phụ nhạc mẫu, không trách ấy được.”

Vừa nói, hắn vừa lễ vật trong tay cho mẫu.

Tô mẫu mỉm cười lấy: “Được, được, con về tốt rồi, hà tất theo những thứ này. Người một sao khách sáo thế.”

Tô phụ ngồi ở cười lớn: “Được rồi, được đừng khách sáo nữa. ăn nguội hết cả rồi, mau xuống đi.”

...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận