Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 31 / 35  ·  88.6%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 31
08/09/2025 00:08· 985 từ

Thiếu khanh gãi đầu, tỏ khó chịu: “Vậy còn và Tô tiểu thư thì sao? phải đã hòa ly sao?” Trong đôi mắt lạnh của Sở Quý Uyên qua tia cảm xúc phức “Sẽ không hòa ly.” Giữa hắn Tô Vãn Phù, mọi chuyện không kết thúc dễ dàng vậy. Thiếu khanh thấy sự quyết của hắn thì không nói thêm, chỉ tiếp “Lần này vì chuyện nàng ta, ngài đã vả chạy ngược chạy xuôi. tìm Lưu đại nương mấy lần chẳng thấy động tĩnh gì.” mọi chuyện đã giải quyết, về ngài tránh tiếp xúc nhiều, người cũng sẽ không để tâm.” “Ngài cân nhắc kỹ thêm một Sở Quý Uyên nghe khẽ gật đầu: “Ta chừng mực.” Lời vừa dứt, cánh Tàng Thư Các chợt bị ra.

31 Nghe thấy động tĩnh, Quý Uyên và Thiếu đồng thời cùng nhìn về phía

Khi nhìn rõ người vừa là ai, Sở Quý nhíu mày chặt lại: “Ngươi đến làm gì?” Giang Doanh cắn môi, nói: “Ta đến hồ sơ.” Thiếu Khanh nhìn nàng ta, lại nhìn Quý Uyên, lập tức hiểu mình nên ở đây, vội tìm do rời đi. Trong phòng còn lại hai người họ. Doanh Doanh nhìn vẻ lạnh lùng của Sở Quý tay cầm hồ khỏi siết chặt. Nhưng nhanh, nàng ta nén lại xúc, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười mờ nhạt. “Quý ta đến để từ biệt huynh.” đó, nàng ta đặt tập hồ lên bàn, nhẹ giọng nói: “Vài nữa, ta sẽ rời khỏi thành.” Sở Quý Uyên đầu nhìn nàng ta, mắt tối tăm, khó đoán. Rồi không quan tâm, ánh mắt rời đi nơi khác. cười nơi khóe môi Giang Doanh chợt tắt. “Những lời huynh ta đã suy nghĩ cả đêm. tại huynh hận ta xương, ta tự biết mình nên làm chướng mắt huynh Khi nói điều này, ánh nàng ta vẫn chăm nhìn Sở Quý Uyên. Nhưng không hề có phản ứng, như không nghe thấy gì. thất vọng trong lòng Doanh Doanh trào dâng, ta cắn chặt môi “Ta sắp đi rồi, huynh thật không có gì muốn nói với sao?” Sở Quý Uyên lạnh nhạt nàng ta: “Thượng lộ bình an.” mắt Giang Doanh Doanh đạm, nàng ta nhìn Sở Uyên thật sâu, yếu đáp: “Được.” Sau đó, biết vô tình hay cố ý, ta dịu dàng nói: “Nghe nói thượng đã giải trừ lệnh cấm của Tô tỷ tỷ, nhớ thay chúc mừng nàng ấy.” “Nàng từng nói rằng sớm muộn cũng trở lại, quả nhiên liệu sự thần.” “Có điều, có vật như Lưu Minh Giác huynh giúp đỡ, mấy chuyện đúng là nhỏ nhặt.” Sở Quý nghe vậy không khỏi mày, hắn nhận ra châm chọc và ẩn trong lời nàng ta, giọng trầm “Hoàng thượng rộng lượng, tự sẽ nhìn ra nàng ấy bị lầm.” Ánh mắt lạnh của Sở Quý Uyên hồ sâu thẳm, nhìn chằm vào Giang Doanh Doanh, trầm giọng: “Ta đã chuyện giữa ta và Vãn Phù, ai được phép xen Đôi mắt hắn sâu thẳm, mực đen không thể tan. Doanh Doanh không đáp, cắn đẩy cửa bước ra Sau khi rời khỏi Thư Các, nước mắt nàng ta cùng không thể kìm lăn dài. “Sở Quý Uyên, thật sự nhẫn tâm.” … Tại điếm. Tô Vãn Phù có chút xử nhìn ra ngoài sổ. Hiện tại nàng đã còn hiểu rõ tâm của Sở Quý Uyên nữa. lúc lạnh lúc nóng, nàng khó lắm mới quyết tâm hắn lại... Đúng lúc Tô Vãn đang trầm tư, tiếng gõ cửa lên, cắt ngang suy nghĩ nàng. Tô Vãn Phù chậm đi ra mở cửa, nhìn người đến, bất lực nói: “Sao lại đến nữa?” Khóe môi Giác Tuyết nhếch lên một cong đẹp mắt, y trêu “Thế nào, thấy ta vui sao?” Tô Vãn Phù thở sau đó lắc đầu: “Không có, là trong lòng có chút phiền Lưu Minh Giác thấy vậy, nhíu mày: “Sao vậy?” Nói ánh mắt y liếc thấy hôn thư trên bàn. lại nhìn dáng vẻ sầu của nàng, ánh trong mắt y thoáng chốc ảm nhẹ giọng hỏi: “Muội vẫn không từ bỏ hắn?” Nghe y vậy, Tô Vãn Phù im Hồi lâu, nàng yếu đáp: “Ta không biết.” Lưu Giác nghe vậy thì khẽ môi nhưng không biết nói gì. cùng, y từ tốn nói: hội họa có một kỹ gọi là "bạch miêu", ít đường nét nhất để ra hình dáng và chi của vật thể.” “Loại bỏ hết sắc, loại bỏ mọi thuật, đó chính là hình rõ ràng nhất của vật trong lòng muội.” Y nắm tay Tô Vãn Phù, lên trái tim nàng. bỏ mọi âm thanh ồn ào, lắng nghe trái tim mình, xem tiếng nói mạnh và rõ ràng nhất của bản là gì.” Tô Vãn cảm nhận nhịp đập lòng bàn tay, lẩm “Mạnh mẽ và rõ ràng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=31]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận