Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 35  ·  48.6%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 17
08/09/2025 00:04· 896 từ

… Tối hôm đó, công công đẩy cửa ngục, người đang ngồi nhắm mắt giường, nhẹ giọng nói: đại nhân, Hoàng thượng thu hồi thánh chỉ, ngài hãy nhà đi." Sở Quý Uyên mở ánh mắt vẫn lãnh đạm: "Vì Hồng công công ngập ngừng lúc, chỉ đáp: "Chuyện nô tài không thể rõ." "Chỉ là Hoàng thượng rằng, ngài còn trẻ, con đường trước còn nhiều lựa Một bước đi sai có dẫn đến tai họa, từ nay hành động bốc đồng nữa." Quý Uyên cúi đầu ngâm, một lát sau dậy, vén áo quỳ xuống cúi đầu thật sâu: Quý Uyên xin đa tạ thượng đã chỉ dạy." Bảy ngày sau, tại thôn gia. Sau khi rời khỏi Kinh Vãn Phù trực tiếp trở thôn Tô gia. Năm lăm tuổi, nàng rời lên Kinh thành mưu thời gian ở bên đình chẳng được bao sau khi kết hôn lại càng khi trở về. Nhìn cảnh trước mắt đã mờ trong ký ức, trong lòng nàng lên muôn vàn cảm xúc. Tô Phù hít một hơi thật sau đó đẩy cửa "Cha, nương, Vãn Phù đã Nghe thấy giọng nói, Tô từ từ bước ra từ nhà, vừa nhìn thấy nước mắt đã tràn khóe mắt. Tô Vãn cũng không kìm được mắt đỏ hoe, trên mái nương đã lốm đốm sợi bạc. Tô mẫu ngẩn một lúc, đưa tay ôm lấy nàng vào lòng: Phù, cuối cùng con cũng nhớ về nhà sao!" Tô Vãn Phù thời cảm thấy mình nợ nương quá nhiều, nàng nghẹn "Là lỗi của con, đều lỗi của Vãn Phù." Nghe Tô mẫu liền bật khóc, nhưng sau đó bà lau nước khẽ thở dài: "Người già mắt cũng mau chảy Con về là tốt rồi." Nói Tô mẫu đưa mắt nhìn sau lưng nàng vài lần, rồi "Sở đại nhân đâu? Sao cùng con trở về?" mẹ nhắc đến Sở Uyên, ánh mắt Tô Phù thoáng chút né vội vàng chuyển chủ "Nương, sao con không thấy Tô mẫu không để gì khác thường, chỉ nghĩ rằng Quý Uyên bận công vụ nên thể đi cùng. "Cha con lại sang nhà tiên sinh học để chơi cờ rồi." vậy, khóe môi Tô Vãn nở nụ cười: "Liễu sinh vẫn ở trong thôn "Đúng vậy, bao nhiêu năm con vẫn là do Liễu sinh dạy chữ mà." Vừa mẫu vừa cười đi vào bếp chuẩn bị bữa nữ nhi đã về, đương phải nấu những món ngon … Tô Vãn Phù trở phòng ngủ của mình, mọi vẫn ở nguyên vị như trước, chỉ khác không có một hạt bụi nào. góc nhỏ đều toát lên yêu thương chăm sóc của mẫu nàng. Nghĩ đến đây, sống mũi Vãn Phù lại cay cay, nàng ra ngoài cửa sổ, đôi dần ngấn lệ. … Chiều mẫu đã chuẩn bị bữa cơm, nhưng vẫn chưa trở về. Tô mẫu nói với Tô Vãn Phù: Phù, con ra ngoài tìm về, ăn cơm tối." "Dạ!" Phù đáp lời rồi bước ra Ánh chiều tà nhuộm đỏ núi phía Tây, bầu trời thẳm lơ lửng những đám trắng lớn, phản chiếu hoàng hôn, tạo nên màu rực như ngọn lửa. Tô Vãn chậm rãi bước đi, cảm sự yên bình đặc trưng thôn nhỏ. Theo trí nàng tìm đến trước cửa Liễu tiên sinh, vừa định cửa thì cánh cửa bất được mở ra từ bên Ngẩng đầu lên, nàng chợt chạm phải một đôi mắt sẫm. Nam tử cũng đang nàng, ánh mắt hai người nhau giữa không trung. Sau thoáng sững sờ, nam nhân ngột mở miệng: "Tiểu Đậu Nha, ngươi lại trở về?"

18 Nghe thấy cách tử trước mặt gọi mình, Vãn Phù thoáng ngẩn người, những ký ức mờ chợt hiện lên trong Người này nàng quen, là nhi duy nhất của Liễu tiên sinh. nhỏ, khi nàng học tại học của Liễu tiên sinh, y thích đi theo sau ngày ngày chơi đùa nàng. Khi ấy, đám trẻ quanh bắt đầu lớn phổng lên, mình nàng mãi chẳng thêm. Vì vậy, y liền cho nàng cái tên “Tiểu Đậu Sau này, có một họa đi ngang qua thôn Gia, phát hiện y thiên phú trong hội họa, nhận y làm đệ dẫn đến Dương Châu học Từ đó, Tô Vãn không còn gặp lại y. nam tử ôn nhuận trước mặt, Vãn Phù hoàn hồn, trong mắt kinh ngạc: “Liễu Minh

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=17]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận