Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 35  ·  74.3%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 26
08/09/2025 00:06· 898 từ

Sắc mặt Tô Vãn Phù hơi đổi, lắc đầu: "Không phải." Nghe ánh mắt Sở phu nhân thoáng vẻ không hài lòng. "Con và Uyên thành thân nhiều sao bụng lại không có chút tĩnh nào thế?" Giọng lùng: "Chuyện này ta đã nói con bao nhiêu lần, rốt cuộc có để tâm không?" "Không lo nhà chăm sóc con, cứ suốt ngày mặt bên ngoài. Sở gia bao giờ phải dựa vào một nhân mới nuôi sống nổi?" chóng sinh con nối cho Sở gia mới là đạo " Tô Vãn Phù đầu. Mỗi lần gặp Sở nhân, bà đều nhắc đến chuyện cái. Nhưng chuyện con đâu phải do một nàng quyết định? Nếu đại nhân muốn, nàng có thể ép buộc Nàng cúi đầu đầy mỏi, bỗng nghe thấy tiếng rượu chạm nhau, kèm những lời chào hỏi vang lên. đầu nhìn, nàng thấy Sở Uyên bước vào cùng một người. ấy mặc váy voan hồng nhạt. Không phải Giang Doanh thì là ai? Nàng ta khoác tay Sở Quý hai người sóng vai vào, trông vô cùng xứng đôi.

26 Khi Tô Vãn Phù nhìn Giang Doanh Doanh, ánh mắt nàng run lên. Yến tiệc của Sở làm sao nàng ta lại xuất ở đây? Nhưng khi mắt chạm đến bàn tay Giang Doanh đang khoác tay Sở Uyên, lòng nàng lập tức hiểu Là Sở Quý Uyên mang nàng đến. Thế nhưng, nếu Sở Quý đã quyết định mang Doanh Doanh tới, tại hắn còn gọi nàng? Lại chuyện yến phục? Chẳng lẽ ly chưa đủ, nhất định phải nhục nàng giữa chốn người mới hả giận? Ý nghĩ khiến toàn thân Phù run rẩy. Đúng lúc đang sững sờ, Sở Quý Uyên Giang Doanh Doanh đã đến gần. Ánh mắt Doanh Doanh lướt qua Tô Vãn rồi nàng ta lập tức đi qua nàng, tiến lên nắm tay Sở phu nhân, ngọt ngào thốt lên: mẫu, lâu rồi không gặp, trông ngày càng trẻ ra!” Sở nhân nghe vậy thì khuôn mặt nên rạng rỡ. “Mới năm không gặp, Doanh Doanh cao thế này rồi? Con về bao giờ vậy, sao báo cho mẹ một Giang Doanh Doanh ra vẻ ngoan “Con chỉ mới về vài ngày, bận rộn xử việc riêng nên chưa kịp đến dưỡng mẫu. Dưỡng mẫu không trách con chứ?” Sở nhân cười tươi, vội nói: “Sao trách được? Chỉ là năm sao con lại đột rời khỏi Kinh thành?” Bà lắc tiếc nuối: “Con và Quý năm ấy… Ai, nếu phải con bất ngờ rời giờ đây chính thê Quý Uyên lẽ ra phải con.” Lời nói của bà ẩn hàm ý rõ ràng, ánh liếc về phía Tô Vãn càng làm ý nghĩa rõ rệt. Tô Vãn đứng một bên, sắc dần tái nhợt, nàng sang nhìn Sở Quý Nhưng trên gương mặt hắn hề có chút cảm xúc thừa chỉ cau mày khi thấy y phục của nàng. Trong Vãn Phù nghẹn ánh mắt rời đi, đôi siết chặt vạt áo. này, Giang Doanh Doanh như mới phát hiện ra “Tô tỷ tỷ, tỷ cũng ở sao? Vừa rồi ta không ý, thật là thất Miệng nói lời xin nhưng trên mặt không hề vẻ áy náy, ánh mắt đầy ý cười khiêu Tô Vãn Phù cắn môi khẽ nói: “Không sao.” Nói xong, định rời đi, không ở lại thêm chút Nhưng Giang Doanh Doanh liền giữ nàng lại: “Nghe nói Uyên đã bỏ ra một số lớn để may yến cho tỷ, không biết có thể may mắn được qua một chút không?” Tô Phù nghe vậy thì mày: “Bây giờ không tiện.” Dứt nàng xoay người định nhưng Giang Doanh Doanh lập tức lấy tay áo nàng. Chiếc khăn vốn đã rộng rãi lập tức giật xuống, phần cổ áo rộng ra một mảng da trắng ngần nơi cổ. Vãn Phù kinh hãi lên một tiếng, vội đưa che lại. Giang Doanh Doanh vậy, liền vội vàng xin lỗi: không cố ý, chỉ quá ngưỡng mộ nên lỡ “Nhưng, sao cảm giác bộ yến này có vẻ không vừa Hay là Tô tỷ không thích y phục Quý tặng?” Giọng nàng ta cố cao lên vài phần, khiến khách trong bữa tiệc đều chú ý. người bắt đầu bàn tán: gia là danh gia vọng làm sao lại mặc loại phục này dự tiệc?” “Không là mượn y phục của người để đi tiệc đấy chứ? không biết xấu hổ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=26]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận