Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 35  ·  14.3%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 5
08/09/2025 00:01· 950 từ

Ngày hôm sau Tô Vãn Phù phủ của Lưu lão gia, giọng khẩn thiết: “Còn bốn ngày là đến ngày mở xử án, xin ông hãy nói tất cả những gì ông để ta có thể ông kiện cáo.” Lưu gia ung dung nâng trà, chậm rãi nói: ta không nói thì sao?” Vãn Phù nhíu mày, nghiêm đáp: “Nếu ông không nói, làm thể điều tra, làm tìm được hung thủ?” lão gia hừ lạnh, khẩy: “Ta vốn không ngươi giúp được ta.” Tô Phù ngây người, nhất thời mình nghe nhầm: “Ông nói cơ?” Lưu lão gia liếc nhìn giọng điệu châm chọc: “Vì vụ của Cao lão gia, ngươi đây đã mang tai tiếng, cách nào minh oan. sao ta biết được không bị tên Cao gia kia mua chuộc? đó nếu lại bị tên tiểu kia mua chuộc nữa, chẳng phải sẽ trở thành kẻ thiệt sao? Muốn ta nói hãy bảo Giang đến tìm ta, nếu ta sẽ không hé nửa lời.” Tô Vãn Phù vậy, lòng trĩu nặng, tất cả muốn nói đều nghẹn cổ họng. Lưu lão thấy nàng không đáp, lùng nói: “Lời đã nói Người đâu, tiễn khách!” Dứt ông ta đứng dậy đi. Tô Vãn Phù còn định gì đó, nhưng ngay đó, đám gia nhân vây quanh nàng. “Tô tiểu mời!” Nàng mím chặt môi, đầu tay trắng bệch. ... phố Tô Vãn Phù thất bước qua khu chợ đúc, trong đầu không vang vọng lời nói của Lưu gia. Khi nàng trở về thư đã thấy bên ngoài tụ tập người. Vừa thấy nàng, mắt mọi người đều dồn về, mang theo sự kỳ Giữa đám đông, Sở Uyên và Giang Doanh Doanh đứng nhau, vẻ mặt nghiêm trọng. Vãn Phù chen vào đám bước đến gần Sở Quý hỏi: “Lại xảy ra chuyện nữa sao?” Sở Quý Uyên không gì, nhưng sắc mặt càng lúc tối, đôi mắt sâu như mực như sắp tràn ra giận dữ. Giang Doanh Doanh bên nhìn nàng, ánh mắt u khó lường, nhắc nhở: “Tô tỷ thư quán tuy là của nhưng cũng nằm trong sự quản của Đại Lý Tự. Tỷ nên lý tốt chuyện của đừng khiến Kinh thành thêm rối Sở đại nhân còn rất nhiều việc, không thể lúc nào tỷ mà bận Nghe vậy, Tô Vãn đầy vẻ khó hiểu: “Vụ án Lưu lão gia còn bốn nữa mới xử, lại có chuyện xảy ra?” Nàng bước lên, tách đông ra, trước mắt cửa thư quán bị tạt mực đỏ. Những dòng chữ chói đập vào mắt: lộn trắng đen, bịa đặt biện, loại tụng sư vô liêm cút khỏi Kinh thành!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=5]

6 Tô Vãn Phù nhìn những đỏ chói đầy gai mắt trước ánh mắt nàng đột ngột lên. Tại sao lại ra thế này? Giang Doanh Doanh nàng, trong mắt thoáng qua cười khẩy rồi biến “Lưu đại nương không lòng với vụ án Cao lão gia, hôm đã đến Đại Lý Tự trống kêu oan, tố cáo tham lam lừa đảo.” Tô Vãn nghe vậy thì nhíu chặt nàng chưa từng nghĩ chuyện lại nghiêm trọng mức này. Không khí nặc mùi mực đỏ, xung là tiếng bàn tán xôn của bách tính. “Không phải nhờ Tô cô nương viết cáo thì không sai sao? Giờ đến việc riêng cũng xử lý xong.” “Dựa vào việc viết trạng để chèn ép thư quán khác, giờ thành chỉ còn quán nàng ta, đương nhiên ai dám động tới. Giờ thì nguyên hình rồi.” “Tội nghiệp những sinh, ba ngày hai bị quấy rầy, sách cũng đọc nổi.” Lắng nghe lời bàn tán, đôi buông thõng của Tô Phù siết chặt lại, sắc nàng trở nên tái nhợt. Sở Uyên bước tới trước nàng, vẻ mặt lạnh giọng nói trầm thấp: loạn đến mức này, đây là năng lực của nàng Nghe lời hắn, Tô Phù nghẹn thở, móng tay đâm vào lòng bàn tay. Nàng nghẹn lời, những sốc liên tiếp khiến nội nàng kiệt quệ. “Là ta chưa lý tốt. Hãy cho thêm thời gian, ta nhất sẽ cố gắng hết Sở Quý Uyên nhàn liếc nhìn nàng, giọng nói lạnh không chút cảm xúc: “Chuyện này kéo dài quá lâu. Nếu nàng đủ sức giải quyết, về nhà trước đi. ngày này đừng ra ngoài nữa.” Vãn Phù sững người: ra ngoài nữa là ý gì? Lời còn chưa dứt đã Sở Quý Uyên ngắt ngang: nhưng nhị gì cả. Chuyện này, Đại Lý Tự sẽ mình xử lý.” Tô Vãn Phù muốn nói gì đó, nhưng nàng rõ, bất kể nàng nói thế hắn cũng sẽ không Nàng nhìn hắn thật sâu lần, rồi xoay người rời đi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận