Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 27 / 35  ·  77.1%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 27
08/09/2025 00:07· 875 từ

Nghe những lời xì xào, Tô Phù mím chặt môi, nước mắt ức rưng rưng trong hốc như muốn tuôn trào. Sở Uyên nhìn y phục của nàng, nhíu chặt lại: “Không ta đã đặt Hồng Hoa làm yến phục cho nàng sao? lại ăn mặc thế mà đến?” Giọng hắn lẫn trách móc, lạnh và xa cách. Đối với những lời bàn tán mọi người và sự trách của Sở Quý Uyên, một cảm nhục nhã khó tả dâng trong lòng Tô Vãn Phù. đau như dao cứa tim nàng, trong ánh mắt xét của mọi người, cảm giác như không thở Đúng lúc này, một áo khoác được choàng vai nàng, bao bọc lấy cả thể nàng. Kèm theo giọng nói dịu vang lên: “Làm khó nữ nhân, đây là gia của Sở gia sao?”

27 Tô Vãn Phù sững người, giác quay đầu lại, chạm phải đôi mắt dịu dàng như thu. Lòng nàng run lên mẽ: Liễu Minh Giác! Sao y ở đây? Liễu Minh khẽ cong môi, y nở nụ cười đẹp đẽ, cúi đầu sát tai nàng, nhẹ nói: “Tiểu Đậu Nha, gặp nhau rồi.” Bàn đang cởi áo khoác Sở Quý Uyên khựng lại, nhìn cảnh tượng thân mật hai người họ, ánh mắt như một lớp băng lạnh giá. Doanh Doanh nhìn nam tử ngờ xuất hiện phá kế hoạch của mình thì cau mày. Thấy y Tô Vãn Phù thân mật vậy, ánh mắt Giang Doanh thoáng qua một xảo quyệt, nàng ta chậm rãi tiếng: “Hôm nay là yến của Sở gia, tỷ tỷ lại mang một nam nhân lạ mặt, chẳng phải là quá thường Quý Uyên rồi sao?” Quý Uyên nghe vậy lùng liếc nhìn nàng ta một Giang Doanh Doanh nghẹn cảm giác ớn lạnh khắp người, vội nuốt ngược những định nói. Tô Vãn Phù đứng cảnh tượng này, nhất thời không phải giải thích thế nào. chưa kịp mở miệng, Minh Giác ở bên cạnh cười lạnh: “Không phải Sở nhân cũng mang theo một người liên quan đến đây sao? như ngươi, vậy ngài nghĩ đến cảm của Vãn Phù không?” Doanh Doanh cau mày: “Ta dưỡng nữ của bá mẫu, sao không thể đến? Còn một tên tiểu bạch kiểm,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=27]

Câu nói bị cắt ngang bởi quát lạnh lùng của Sở Quý “Đủ rồi! Còn chưa đủ mặt sao?” Hắn mím chặt nắm lấy áo khoác trong tay, siết chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch. nàng lại đưa hắn đến đây?” hỏi, giọng pha lẫn chất vấn. “Nàng, rốt không hề tin tưởng sao?” Nghe những lời móc không phân rõ phải của Sở Quý Uyên, lòng Vãn Phù lạnh giá. Nàng không ở lại thêm một khắc nữa, quay người bước ra Liễu Minh Giác nắm cổ tay nàng, giọng trầm “Hôm nay ta đến Vãn Phù hoàn toàn không biết. Hà tất phải người quá đáng?” Tô Phù cắn răng, trong lòng đã còn chút hy vọng: thích bao nhiêu cũng ích, ngài ấy sẽ tin.” Liễu Minh Giác nhíu lòng tự hỏi nàng phải chịu bao nhiêu ủy Giang Doanh Doanh không được chen vào: “Ngươi không phải của Sở gia, nếu phải nàng ta dẫn đến, thì làm sao ngươi vào cổng Sở gia?” Lời vừa dứt, giọng nói uy nghiêm vang lên: Giác, là ta mời đến!” người đều ngoảnh lại chỉ thấy một ông lão tóc bạc trắng, chống gậy rãi bước tới. Sở Quý Uyên cau mày, khẽ gọi: “Gia Dù đã ngoài sáu nhưng Sở lão gia vẫn toát ra khí uy nghiêm, mạnh mẽ. Liễu Giác nhìn ông cụ, không kìm nở nụ cười, lễ hành lễ: “Sư phụ.” Sư Tất cả mọi người ở đều biến sắc. Tô Vãn Phù nhớ ra, sau khi Sở lão tử từ quan về quê, cụ đã đến Dương Ông cụ nổi tiếng về hội chẳng lẽ thật sự hợp như vậy? Sở gia tử vội đáp lời, sau quay về phía mọi người, trầm ổn: “Sao ta lại không mang một người đến dự tiệc cần phải kiểm tra kỹ càng vậy?” Ánh mắt ông lướt qua Sở Quý Uyên: lẽ Sở đại nhân quan uy về nhà rồi? ta đây cũng phải bị kiểm sao?” Sở Quý Uyên vội cúi hành lễ, lưng khom “Quý Uyên không dám.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận