Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 35  ·  8.6%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 3
08/09/2025 00:00· 920 từ

3

Lời của Sở Quý Uyên tựa tiếng sét đánh ngang tai Tô Phù.

Cơn đau âm ỉ từ tim ra, khiến nàng khó thở.

Bốn năm thành thân, rốt cuộc không thể sánh được với mối sâu đậm từ thời thiếu của hắn và Giang Doanh

Đôi mắt Tô Vãn Phù ngập chua xót, giọng nói cũng không được mà run rẩy: trong lòng đại nhân, ta rốt là gì?”

Sở Quý Uyên nghe câu hỏi nàng, trong lòng bỗng dưng dấy cảm giác phiền muộn: nhớ đã nói, trong Đại Lý không bàn chuyện riêng.”

Không nhận được câu trả lời, Vãn Phù đã hiểu rõ độ của Sở Quý

Trong khoảnh khắc, nàng như rơi hố băng, lạnh thấu tâm can.

Không kìm được nữa, nàng quay chạy ra ngoài, nước mắt không rơi.

...

Bên ngoài.

Giang Doanh Doanh đang lén nghe vội nép vào góc khuất.

Nhìn bóng Tô Vãn Phù chạy nàng ta mới chậm rãi bước ánh mắt ẩn chứa xúc khó đoán.

Một lúc lâu sau, Giang Doanh đẩy cửa bước vào phòng.

Sở Quý Uyên ngẩng đầu lên, định nói, thấy nàng ta thì khựng lại, sau đó lại suy nghĩ trong lòng: “Có gì?”

Giang Doanh Doanh bước đến trước hắn, ánh mắt đong đầy tình “Ta muốn gặp huynh, mới đến.”

Sở Quý Uyên nhíu mày, lạnh đáp: “Ta còn có công vụ, không có chuyện trọng thì hãy rời đi.”

Ánh mắt Giang Doanh Doanh thoáng vẻ thất vọng, nàng ta mím tiến lên nắm lấy tay đang cầm bút của hắn, nói ngọt ngào: “Ba ngày ngự sử của Đô Sát mở tiệc, đã mời các quan trong Kinh thành. Ngài cùng tham dự được không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=3]

...

Sở Quý Uyên cụp mắt, lặng rút tay ra.

“Vụ án của Cao lão gia danh tiếng của Tô Vãn Phù tổn hại. Buổi tiệc có thể là cơ hội giúp ấy lấy lại danh dự.”

Suy nghĩ một lúc, hắn mới rãi đáp: “Được.”

Nghe hắn đồng ý, đôi mắt Doanh Doanh ngập tràn niềm vui: Uyên, ta biết huynh còn nghĩ đến ta. Chúng ta...”

Lời còn chưa dứt đã bị Quý Uyên ngắt lời: “Đừng nghĩ nhiều.”

Nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của nụ cười trên mặt Giang Doanh thoáng chốc cứng lại.

“Ta biết huynh vẫn còn giận năm đó rời đi không từ biệt. Nhưng giờ ta đã trở về rồi...”

Nàng ta cắn môi, giọng nói nên mềm mỏng: “Chẳng lẽ huynh muốn nối lại duyên sao?”

Sở Quý Uyên nhíu chặt mày: đã qua, đừng nhắc lại nữa.”

Ánh mắt Giang Doanh Doanh khẽ đổi. Nàng ta ngẩng đầu nhìn hỏi: “Là vì Phù sao?”

Nghe tên thấy nàng, Sở Quý trầm mặc.

Giang Doanh Doanh đã có được trả lời.

Nàng ta âm thầm nghiến răng: nàng ta và Quý Uyên, tuyệt không thể có bất rào cản nào.

...

Ba ngày sau, tại Sở trạch.

Đã khuya rồi nhưng Sở Quý vẫn chưa trở về.

Tô Vãn Phù lòng đầy bất

Đúng lúc đó, bên ngoài vang tiếng động khe khẽ.

Nàng mở cửa, thấy quản gia vàng sai phu xe rời đi.

Tô Vãn Phù giữ tay quản lại: “Trễ thế này, định đi

“Hôm nay là sinh thần của sử, đại nhân sự tiệc uống rượu. Ta bảo phu đi đón ngài ấy.”

Nghe vậy, lòng Tô Vãn Phù lo lắng.

Sở Quý Uyên xưa nay luôn mực, chưa từng uống say đến phải nhờ người đưa

Nghĩ thế, nàng bèn gọi phu lại: “Chờ đã, ta đi cùng ngươi. Trên đường chăm sóc ngài cũng tốt.”

Nói rồi, nàng trở vào phòng ô mai giải rượu, không hề ý đến ánh mắt lạ của quản gia.

...

Trước cổng ngự sử.

Sở Quý Uyên loạng choạng bước hơi men khiến hắn choáng váng.

Giang Doanh Doanh thấy vậy, vội lên đỡ: “Quý Uyên, huynh không chứ?”

Sở Quý Uyên cúi đầu nhìn ta, trong cơn say không thể biệt rõ, chỉ để nàng ta dìu đi.

Khi Tô Vãn Phù vội vàng nơi, nàng nhìn thấy Sở Quý và Giang Doanh Doanh bên nhau bước ra.

Nữ tử nép vào lòng nam tựa như được hắn nửa ôm

Hành động thân mật ấy như lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng tim Tô Vãn Phù.

Nàng hít sâu một hơi, từ tiến lên.

Giang Doanh Doanh nhìn thấy nàng, chân khựng lại. Nhưng bàn tay đỡ Sở Quý Uyên hề buông, chỉ lên tiếng gọi: tỷ tỷ, sao tỷ lại đây?”

Nghe tiếng gọi, Sở Quý Uyên đầu nhìn nàng, đôi mắt ngập men say.

Tô Vãn Phù khó tin nhìn Quý Uyên, giọng nói run rẩy thể kiềm chế: “Đây là dự tiệc mà đại nhân sao?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận