Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 35  ·  68.6%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 24
08/09/2025 00:06· 989 từ

Giọng nói của ông ta đầy thành và khẩn khoản. Nhìn vẻ đó, Tô Vãn Phù bất thở dài. “Thôi được rồi, chuẩn bị xe ngựa đi.” Sở Uyên đúng là đã tính trước sẽ mềm lòng. Ban Tô Vãn Phù đang tra lễ vật chuẩn bị cho tiệc, định mang đến tặng phụ Sở mẫu. Quản gia dẫn đại nương lớn tuổi bước Tô Vãn Phù nhìn phụ nữ, trong lòng nghi hoặc, ngập ngừng hỏi: là...?” Quản gia kính đáp: “Trước khi đi, nhân đặc biệt tìm tú của Hồng Hoa Lâu đến làm cho phu nhân một yến phục.” Tô Vãn Phù nghe không khỏi ngạc nhiên: phục?” Sau đó, nàng nhớ đến những lời Quý Uyên nói vào buổi sáng. lẽ cũng chỉ là chuẩn bị cho yến mà thôi. Đại nương cười: “Mời phu nhân vào phòng áo ngoài, ta sẽ đo để may đồ.” Phù nghiêng người, mời vào trong. Đại nương lấy thước mang theo bên mình, chuẩn bị người cho nàng. Tô Vãn đứng yên, duỗi thẳng tay. Khi nhìn chiếc thước quấn quanh eo mình, nàng ngẩn ngơ. Lúc này, đại mỉm cười nói: “Phu nhân thật phúc, hiếm khi thấy có trượng nào tự mình đặt yến phục thê tử tại Hồng Hoa Lâu.” Vãn Phù nghe vậy, khẽ cười tự giễu: “Vậy sao?” Đại không nhận ra sự chua xót lời nói của nàng, tiếp nói: “Phải đấy, Sở nhân chọn vải Ngân Vân. Đây báu vật trấn tiệm của Hoa Lâu. Một cuộn có giá trị ngàn vàng, chưa đến câu chuyện phía sau Ý nghĩa của nó nặng ngàn cân.” “Câu chuyện?” nương mỉm cười: “Tương vải Ngân Vân này được dệt mảnh lụa cuối cùng Ngưu Lang và Chức Nữ trao trước khi chia ly.” nghĩa của nó là “không bao chia cách, trọn đời kiếp chỉ dành tặng một người.” Sở đại thật lòng yêu thương phu nhân. vậy, trái tim Tô Phù khẽ run lên. đời trọn kiếp, chỉ tặng cho một người.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=24]

24 Tô Vãn Phù cúi đầu, trí ngổn ngang trăm mối. Sở Uyên đối với nàng... Nhưng lập tức, nàng liền phủ mọi suy nghĩ trong lòng mình. lẽ chỉ vì gia yến quan mà thôi. Chẳng mấy kích thước đã được xong, tú nương thu dọn đồ “Phu nhân, số đo đã ghi lại. Ba ngày sau, mong nhân ghé Hồng Hoa Lâu thử y phục, xem vừa vặn không.” Tô Phù mỉm cười gật đầu, quản gia tiễn khách khỏi phủ. Khi cả rời đi, nàng đứng bên sổ nhìn vào màn đêm, trạng bỗng mơ màng. Những của đại nương ban nãy vang trong đầu, khiến lòng dậy lên một nỗi động nhẹ. Hơn bốn thành thân, đại nhân chưa từng nàng thứ gì. Trong hắn, công vụ lúc cũng quan trọng hơn rất nhiều. Thế nhưng bây giờ, hai người sắp hòa ly, lại nhận được những quà từ hắn. Nghĩ đây, khóe môi Tô Vãn Phù khỏi nở một nụ cười chế Đó là vì yêu sâu hay chỉ vì cuối cũng giải thoát? … Ba sau, tại Hồng Hoa Lâu. ngày qua, Sở Quý Uyên đi sớm về khuya, Tô Vãn vẫn chưa có dịp gặp hắn. đó cũng tốt, vì giờ nàng toàn không biết phải đối mặt hắn như thế nào. Hai người như vậy, mỗi người làm việc của riêng mình, có lẽ cách tốt nhất. Tô Vãn chậm rãi bước vào Hoa Lâu. Một tiểu nhị nhanh tiến đến chào đón. “Tiểu ngài có muốn xem những bộ y phục mới trong không?” Trước khi nàng kịp lời, đại nương đo người nàng lần trước đã lên trước. “Phu nhân, phục phu nhân đặt đã hoàn Mời phu nhân vào đồ.” Tô Vãn Phù gật đầu, bà đi vào bên Khi nàng vừa bước vào, cánh lớn của căn phòng được đẩy ra một nữa. Trong phòng chỉ một khoảng không trống trải, ở bộ yến phục trưng bày. Tô Vãn ngây người một lúc, yên tại chỗ. Nàng rằng bộ yến phục rất đắt đỏ, vải Vân đương nhiên không phải loại thường. Nhưng nàng không ngờ nó lại đẹp đến vậy. Chỉ lơ lửng trong phòng mà đã rỡ đến mức không thể mắt. Đại nương nhìn ứng của nàng, khẽ mỉm cười. giúp nàng mặc yến phục, rồi nàng đến trước một tấm gương lớn. Nhìn vào hình phản chiếu, ngay cả Tô Vãn cũng phải ngạc nhiên trước mình. Bộ yến phục màu vàng rỡ, tà váy dài đất, lấp lánh như ánh nắng. Ngân Vân ánh lên những sáng rực rỡ, giống như dòng Hà trên trời, ẩn hàng vạn vì sao trong sợi chỉ, tỏa sáng theo mỗi đi. Tóc nàng được búi một kiểu dáng phức tạp sang trọng, cài vài trâm bạc, hài hòa bộ y phục, khiến trở nên nổi bật mức khó cưỡng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận