Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 33 / 35  ·  94.3%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 33
08/09/2025 00:08· 851 từ

33 Nghe đến đây, cơn của Sở Quý Uyên cuồng phong bão táp, không thể nén. Lại là Liễu Minh Còn cùng cưỡi chung một con Trong lòng Tô Vãn Liễu Minh Giác quan trọng đến như vậy sao? Quan trọng mức nàng thậm chí nói lời từ biệt, một câu nói của Liễu Giác mà vội vã đi. Thiếu khanh đứng bên cạnh thận bước tới, khuyên nhủ: “Đại có lẽ trong chuyện này hiểu lầm. Tốt hơn hết gặp mặt hỏi rõ.” Tô gia. Khi Tô Phù trở về nhà, nàng liền phụ thân ngày thường mẽ, nay nằm liệt trên giường, thóp thở. Đôi mắt nàng xè, nước mắt như muốn trào vội quay sang nhìn mẫu thân khóc nức nở bên cạnh. con về rồi. Cha thế nào mẫu nhìn thấy Tô Vãn giống như nắm được cọng cứu mạng. “Đại phu ngày trước đã cho cha con thuốc. Hôm nay sẽ khám lại. Tình hình nào phải chờ ông xem mới biết.” Tô Vãn Phù gắng giữ bình tĩnh, an ủi: nhất định sẽ không đâu. Chúng ta cùng đại phu.” Tô mẫu nghe vậy, gật đầu. Liễu Minh Giác đứng bên, không nỡ quấy rầy, lặng lẽ quan sát cảnh tượng mắt. Một nén nhang sau, đại vội vã đến. Sau khi mạch cho Tô phụ, sắc mặt ta có phần nặng “Lần trước bị ngã, trong não lại tụ máu. Lần vết thương còn nghiêm hơn. Ta sẽ kê thêm thang thuốc hóa ứ. Vài ngày xem sao.” Tô Vãn vội vàng gật đầu, tiễn phu ra ngoài. Khi quay nàng thấy Tô mẫu Tô phụ nằm trên giường nhắm mắt, nước mắt không ngừng rơi. không nhịn được hỏi: cha đã từng bị ngã lần nữa sao? Sao người không nói cho con Tô mẫu vẫn không rời khỏi Tô phụ trên giường. Nghe Tô Vãn Phù, bà mới rãi hồi thần. “Bốn trước, cha con vào núi hái không may trượt chân xuống vách đá. Khi con vừa mới thành thân.” “Cha không muốn con lo lắng dặn ta không được nói với Đôi mắt Tô Vãn đỏ hoe: “Chuyện lớn như sao có thể giấu Nếu lúc đó nàng biết, nhất định sẽ tìm đại phu giỏi, có lẽ sẽ để lại di chứng. mẫu thấy vẻ mặt áy náy nàng, vội an ủi: “Không phải của con. Khi đó, Sở nhân gấp rút trở bận rộn lo liệu mọi tìm được đại phu tốt “Nếu không có ngài ấy, một ta thực sự không phải làm sao.” Lời này dứt, Tô Vãn Phù lập tức người tại chỗ. Trong nàng bất chợt hiện lên một ký ức. Nàng mơ nhớ lại, bốn năm trước khi thành thân, quả thật Sở Quý đã biến mất vài Thì ra, hắn đã âm làm nhiều điều đến vậy. đến Sở Quý Uyên, Vãn Phù chỉ cảm lồng ngực mình nghẹn lại. Nàng định nói chuyện rõ với Sở Quý Uyên. Nhưng bây có vẻ như điều đó không cần thiết nữa. Đúng đó, từ bên ngoài vang tiếng cửa mở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=33]

34 Nghe thấy tiếng động, Vãn Phù theo phản quay đầu lại. Chỉ thấy cánh gỗ bị đẩy ra, Sở Uyên xuất hiện trước mắt nàng. mắt Tô Vãn Phù hiện vẻ ngạc nhiên. Chưa đợi mở lời, Sở Quý Uyên bước lên trước, cung nói với Tô mẫu bên cạnh: “Nhạc mẫu, nhạc phụ giờ thế nào? Ta phái người mời danh y từ thành, không lâu nữa sẽ đến.” mẫu nghe vậy, gật đầu cảm kích: “Đa tạ đại thật phiền ngài quá.” Sở Uyên khẽ cong môi, nói dịu dàng: “Cha nương của Phù cũng chính là nương của ta, không cần khách Ánh mắt Tô Vãn Phù dõi theo hắn, nhưng khi hắn lại nhìn nàng, nàng lập tức tránh ánh nhìn. Đêm khuya, hậu viện. Tô Vãn Phù cắn môi, ánh mắt ngập tràn sự xé. Trong lòng nàng chất vàn lời muốn nhưng lại do dự không dám lời. Cuối cùng, sau đấu tranh hồi lâu, mới nói ra một “Sao ngài lại đến đây?” Sở Uyên đứng yên một bên, ánh lạnh lùng quét qua “Tại sao không nói lời từ biệt?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận