Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 35  ·  45.7%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 16
08/09/2025 00:04· 919 từ

Rõ ràng, chỉ còn một bước cùng.

Nếu hắn và Tô Vãn Phù ly, sau đó nàng ta có cầu xin Hoàng thượng ban hôn.

Nhưng nàng ta tính toán đủ lại không ngờ được tình cảm lòng Sở Quý Uyên.

Hắn thà kháng chỉ chịu tội cũng không chịu hòa ly với Vãn Phù.

Nàng ta nghiến răng nói: "Huynh sự vì nàng ta mà kháng sao?"

Nghe vậy, Sở Quý Uyên hơi mắt lên nhìn nàng ta, ánh lạnh lẽo, tựa như bất kỳ cảm nào thừa thãi đều sự lãng phí.

Giang Doanh Doanh mũi cay cay, xổm xuống bên cạnh hắn, giọng dịu dàng: "Quý Uyên, chỉ cần mở lời, ta có thể Hoàng thượng thả huynh ra, ta vẫn có thể bắt lại."

Sở Quý Uyên lạnh lùng đáp: nào ta từng nói muốn bắt lại với ngươi?"

Giang Doanh Doanh lập tức sững nước mắt tuôn rơi: "Huynh thực yêu nàng ta đến mức không mạng sống sao?"

Ánh mắt Sở Quý Uyên mang hàn ý, đôi mày càng lúc lạnh lẽo hơn: "Nếu là vậy, sao?"

"Ta hỏi ngươi, lần này nàng vào cung gặp Hoàng thượng, là xúi giục nàng sao?"

Đôi mắt đen nhánh của hắn rời khỏi Giang Doanh Doanh, giọng lạnh như băng kết.

Không hiểu vì sao, trong lòng Doanh Doanh dâng lên cảm giác loạn, vô thức nói dối: "Không... phải vậy."

Ánh mắt lạnh lẽo của Sở Uyên như xuyên thấu tâm can ta.

"Thật sao? Nàng chỉ là một dân, nếu không có người giúp làm sao có thể vào cung thánh?"

Lòng Giang Doanh Doanh thắt lại, cảm nhận được cơn bão sắp đến, nàng ta lắp bắp: "Là... Tô tỷ tỷ hôm qua động tìm ta, nàng nói hòa ly với huynh, thành cho chúng ta."

Nàng ta nhìn Sở Quý Uyên tha thiết, nắm lấy tay hắn ớt nói: "Ta chẳng qua chỉ giúp huynh, mới đưa nàng cung. Những gì ta làm là vì huynh mà thôi!"

Sắc mặt Sở Quý Uyên càng càng âm trầm, ánh mắt sắc như lưỡi dao: "Vì ta sao?"

Giang Doanh Doanh vội gật đầu, tục nói: "Quý Uyên, chẳng lẽ không hiểu lòng ta sao?"

Toàn thân Sở Quý Uyên như băng giá bao phủ, sát khí ngụt: "Nếu ngươi thật lòng với thì năm đó đã không lặng rời khỏi Kinh thành. qua vì khi ấy ta thế, còn kẻ thân của ngươi lại quyền cao chức hơn ta, phải không?"

Giang Doanh Doanh không thể tin nhìn hắn, ánh mắt giao nhau khoảnh khắc, cả người nàng ta rơi vào hầm băng, không được mà run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=16]

"Không, không phải vậy đâu Quý Năm đó phụ thân ta qua ta chỉ là quá sợ thôi, trong lòng vẫn luôn có

"Huynh cũng từng nói rằng yêu phải không? Vì sao chúng ta thể quên đi quá khứ, bắt lại lần nữa?"

Gương mặt Sở Quý Uyên không chút biểu cảm, ánh mắt đọng ý lạnh nhạt.

"Đó là chuyện đã qua. Giờ nói thẳng cho ngươi biết, tình giữa ta và ngươi đã chấm từ ngày ngươi rời đi đó."

Ánh mắt hắn lạnh lẽo đến làm không khí đông cứng lại.

"Dù không có Vãn Phù, giữa ngươi cũng không còn khả nào nữa."

17

Giang Doanh Doanh nghe rõ mỗi của Sở Quý Uyên, từng cơn lẽo như băng giá không ngừng dâng từ đáy lòng, khiến nàng ta tựa như đang giữa vùng cực băng giá.

Nước mắt chực trào nơi khóe giọng nói run rẩy đầy kinh vang lên, trong đôi mắt lướt sự kinh ngạc không thể được.

"Nếu huynh không hề có tình với ta, vậy vì sao giúp ta nhiều như vậy? Vì lại giúp ta mở thư

Sắc mặt Sở Quý Uyên vẫn nhiên lạnh nhạt, ánh mắt chứa sự u lãnh.

"Giang thừa tướng từng có ân Hoàng thượng, những việc ta làm qua là bất đắc dĩ tuân thánh chỉ mà thôi."

Lòng bàn tay Giang Doanh Doanh lạnh ngắt, trái tim như bị đó giáng mạnh một cú.

Hóa ra, tất cả trước đây nàng ta tự mình đa

Sở Quý Uyên nhìn nàng ta, mắt tựa như được tôi luyện băng giá, đôi môi mỏng khẽ giọng nói lạnh lùng: " với ngươi khi trước không là yêu. Ngươi chẳng qua đang không cam lòng thôi."

"Giờ mọi chuyện đã rõ, Giang thư tùy ý."

Nói xong, hắn xoay người, tựa không muốn nhìn nàng ta thêm lần nào nữa, im lặng bước

Giang Doanh Doanh nhìn bóng lưng Nàng ta như mất hết sức mà quỵ xuống đất, hai tay chặt vào nhau.

Nước mắt âm thầm rơi, đôi run rẩy thầm thì: "Không thể

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận