Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 35  ·  82.9%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 29
08/09/2025 00:07· 894 từ

“Khi huynh sa vận, là ta ở bên huynh. Nàng ta đã từng cho huynh chưa? Vậy mà lại vì nàng ta đối xử với ta thế này!” Nàng ta bám chặt tay áo Sở Quý nước mắt giàn giụa: “Sở Quý huynh rốt cuộc có trái tim không?” Đôi mắt phượng của Sở Uyên hơi nheo lại, nhìn lạnh lẽo như băng: “Ta nói rõ với ngươi rồi, giữa ta không còn khả năng.” “Nếu bất mãn với ta, vậy việc đi mách Hoàng để ta bị nhốt lại lần đi. Sống chết với ta chỉ chuyện trong chớp mắt, ta quan tâm.” Nói xong, hắn chút lưu tình rút tay khỏi tay nàng ta. Giang Doanh loạng choạng ngã xuống cảm giác đau đớn từ gối truyền đến, nhưng nàng hoàn toàn không để Ngước mắt lên, nàng chạm phải ánh nhìn lạnh lẽo chút cảm xúc của Sở Uyên. Hắn lạnh giọng, băng giá từ chín trời: “Nhưng nếu ta phát hiện lại làm gì sau lưng ấy…” “Giang Doanh Doanh, đây lời cảnh cáo cuối cùng ta với ngươi.”

29 Nhìn bóng lưng quyết của Sở Quý Uyên, Doanh Doanh như rơi vào thẳm không đáy, nỗi đau đớn bi thương nghẹn ứ cổ họng. Toàn thân ta chỉ cảm thấy lạnh buốt, rét mướt từ bàn chậm rãi lan lên toàn thân. khắc này, nàng ta cuối cùng nhận ra, giữa mình và Sở Uyên thực sự đã còn chút hy vọng nào. Hắn còn yêu nàng ta, thậm chí vì một nữ nhân khác mà hiếp nàng ta. Giang Doanh lảo đảo đứng dậy, bước khó nhọc rời khỏi, đi khỏi yến tiệc. … Gia yến thúc, Sở Quý Uyên trở phủ khi đã qua giờ Bước vào hậu viện, hắn đầu nhìn về phía phòng chỉ thấy một màu đen không có chút ánh sáng Ánh mắt Sở Quý Uyên ảm đạm. Trước đây, kể hắn có về thế nào, Tô Vãn Phù luôn lại một ngọn đèn nhỏ hắn. Hắn bước qua lang dài, chậm rãi phải, đẩy cửa bước vào phòng Ánh trăng xuyên qua song chiếu sáng lờ mờ căn Nhưng căn phòng trống rỗng, có bóng dáng Tô Phù, khiến trái tim Quý Uyên bất giác thắt lại. giờ đây, thậm chí không còn quay về nhà nữa Nghĩ đến đây, cả người hắn ra luồng khí lạnh Hắn từ từ bước vào ngồi xuống giường, gối đầu chiếc gối vẫn còn phảng phất thơm dịu dàng quen của nàng. Sở Quý không kiềm được đưa vuốt ve chiếc gối, rồi chặt tay lại, như làm vậy có thể níu chút cảm giác thân thuộc này. qua, hắn uống không rượu, không hay biết nào đã thiếp đi. … Sáng hôm sau. Sau khi qua những chuyện ở Sở lão trạch, tối qua Tô Vãn đã nghỉ lại khách Nàng biết rằng từ nay về có lẽ mình sẽ không lý do để quay nơi này, nên quyết định sớm trở về Sở trạch để dọn đồ đạc rời đi. này, Sở Quý Uyên hẳn vào triều, trong phủ chắc không có hắn. Như vậy, thể tránh được việc đối giảm bớt phiền phức. Tô Vãn khẽ thở dài, đẩy cửa khách ra. Nhưng người đang nằm giường khiến nàng không khỏi nhiên. Sở Quý Uyên sao lại ở đây? Nghe tiếng Sở Quý Uyên từ mở mắt, nhìn thấy Tô Phù đứng sững ở cửa, ánh đờ đẫn. Trong lòng hắn cảm ngổn ngang, hàng ngàn muốn nói hiện lên trong nhưng khi mở miệng lại thành câu hỏi đầy chất “Tối qua nàng đi sao không trở về nhà?” Vãn Phù bị giọng điệu hắn kéo về thực tại, nhíu mày: “Ta không phải tội không cần phải báo cáo việc với đại nhân.” Sở Uyên chậm rãi ngồi dậy, vì đêm qua uống nhiều rượu, hắn vẫn còn hơi choáng váng. dựa vào đầu giường, đưa tay trán. Nhìn thấy dáng này, Tô Vãn Phù hiểu ra, qua hắn hẳn đã rất nhiều rượu. Chắc việc ngủ ở phòng khách cũng là do say rượu đi nhầm Nụ cười tự giễu qua trên môi nàng, rồi chóng biến mất. Sở Quý Uyên mắt, cố gắng giảm bớt cơn đầu. Khi mở mắt lần nữa, trước mặt hắn chén trà nóng. Ngước lên, hắn thấy Tô Vãn Phù không biểu cảm, đưa chén trà phía mình. “Trà đắng, tỉnh rượu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=29]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận