Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 35 / 35  ·  100%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 35
08/09/2025 00:09· 861 từ

Dù đôi lúc có chút tiếc bởi gặp lại y lần này, hai dường như chưa trò chuyện cởi mở về những đã trải qua.

Nhưng cũng không phải điều nhất phải làm, huống hồ ngày sau Kinh thành, hẳn vẫn cơ hội gặp lại.

Sau khi sức khỏe của hồi phục, ông muốn ra ngoài dạo.

Sở Quý Uyên dìu ông ra Tô mẫu đứng một bên nhìn Vãn Phù và Sở Uyên, chậm rãi nói: “Vãn Phù, nhân, những ngày qua nhờ ơn hai con.”

“Làm phiền hai con quá lâu, e công việc ở Kinh thành chất đống. Sau này cũng có thể tự mình chăm ông ấy, hai con trở về kinh trước đi.”

Tô Vãn Phù nghe vậy, do dự. Nàng vẫn muốn ở thêm vài ngày, nhưng ngước mắt nhìn Sở Quý Uyên, lòng nàng lại nghĩ chuyện chức Đại Lý Tự Khanh nàng vẫn chưa thể lòng.

Đã lâu như vậy, cũng nên về kinh để giải quyết chuyện

Sở Quý Uyên đứng bên cạnh, rõ suy nghĩ của nàng, liền giọng nói:

“Nếu nàng muốn ở lại, hãy thêm vài ngày. Không cần vì mà miễn cưỡng, chuyện Lý Tự ta đã quyết định

Tô Vãn Phù lắc đầu: “Ta cần ngài từ quan vì ta.”

Những gì nàng mong muốn, chưa là sự nhường nhịn của Sở Uyên.

Sau chuyện này, điều nàng theo chỉ là một lòng thanh thản.

Nếu có người khác còn nghi nàng và Sở Quý Uyên có tình khi cùng xử thì cứ việc tránh xa nàng.

Hà tất phải dè dặt tránh ngờ, người chân thành tự khắc nhìn thấu.

Sở Quý Uyên cúi mắt, im như thể không nghe thấy.

Tô Vãn Phù biết, tuy hắn nói, nhưng tính tình hắn vô cố chấp. Nàng thở “Quý Uyên, ta không cần ngài đến mức này. Nếu thực sự từ quan vì ta, này sẽ mãi mãi vết gợn trong lòng

Sở Quý Uyên hơi nhíu mày: không.”

“Ta sẽ.” Tô Vãn Phù ngắt hắn.

“Điều ta cần không phải nhượng bộ của ngài, mà là bình đẳng.”

“Ta muốn ngài nhìn ta một bình đẳng. Ta không phải thê cần ngài bảo vệ.”

Nàng khẽ nói: “Nếu ngài thực từ quan vì ta, ta làm đối mặt với phụ ngài, làm sao đối mặt với mình?”

“Từ nay về sau, mỗi lần đến, ta sẽ càng thêm áy với ngài. Đó không là tình yêu.”

Sở Quý Uyên lặng lẽ nhìn

Tô Vãn Phù nhìn thẳng vào hắn, khẽ mỉm cười: “Vậy nên, nhân à, hãy trở đi.”

Xe ngựa lăn bánh suốt bốn cuối cùng cũng đến cổng Kinh

Tô Vãn Phù hơi mệt mỏi “Mấy ngày qua như thể đã hết số lần đi ngựa trong đời.”

Sở Quý Uyên đưa tay xoa eo đau nhức của nàng, giọng thản nhiên: “Ngồi xe không đau lưng, chỉ có cưỡi mới đau.”

Trong lời nói, ngầm chứa ý tuông.

Tô Vãn Phù cảm thấy dễ nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của mà không nhịn được

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=35]

“Cơn ghen này ở đâu ra sao mà chua đến thế?”

Sở Quý Uyên mặt trầm xuống, tay lại.

Tô Vãn Phù nắm lấy tay cười nói: “Ta và Minh Giác là bằng hữu. Hôm cùng cưỡi một con ngựa, cũng ta quá gấp mà thôi.”

Sở Quý Uyên liếc nhìn nàng, chặt tay nàng: “Nếu lần sau việc gấp, hãy đến ta.”

Tô Vãn Phù mỉm cười khẽ:

Giữa lúc nói chuyện, xe ngựa vào thành.

Tô Vãn Phù vén rèm lên, trên các con đường lớn nhỏ thành đều trải thảm tò mò hỏi: “Đây là tiểu nhà ai xuất giá, náo nhiệt thế này?”

Ánh mắt Sở Quý Uyên nhìn dịu dàng: “Là phu nhân của Lý Tự Khanh xuất

“Phu nhân của Đại Lý Tự

Tô Vãn Phù sững sờ, chưa phản ứng thì đã bị Sở Uyên ôm vào lòng.

“Hôn lễ hôm nay, liệu nàng cảm động? “

“Những chuyện bốn năm trước đều ta phụ lòng nàng. Giờ đây, chút từng chút ta bù đắp, liệu có quá muộn?”

Tô Vãn Phù dựa vào lòng đôi mắt cay cay.

Sở Quý Uyên khẽ vuốt “Từ ngày thành thân, chúng ta đầu lại từ đầu, không?”

Tô Vãn Phù nhìn ra ngoài sổ, nơi thảm đỏ trải dài dặm, bật cười nhẹ trong làn nước mắt: “Được.”

[Toàn Văn Hoàn]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận