Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 35  ·  57.1%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 20
08/09/2025 00:05· 813 từ

Tô Vãn Phù nhìn Sở Uyên, chỉ cảm thấy mỏi trong lòng. Nàng giải thích, nhưng chẳng bắt đầu từ đâu.

Liễu Minh Giác đối diện mắt của Sở Quý môi nở nụ cười hại: “Ta nghĩ, ngài hiểu lầm rồi.”

Y vừa định nói tiếp bị Sở Quý Uyên lời: “Chúng ta là thê đang nói chuyện, người ngoài như ngươi vào chẳng phải quá lễ sao? "

"Nếu biết lễ nghi, thì chóng rời đi. Chuyện người khác, không đến ngươi lo.”

Tô Vãn Phù cười khổ: thê mà không có tin tưởng, thì sao là phu thê được?”

Nghe những lời của Sở Uyên, Liễu Minh Giác mày, tay nắm chặt quyền.

Y nhìn về phía Phù, không ngờ nàng chậm rãi lên tiếng: Giác, huynh về trước Ta muốn nói chuyện với ngài ấy.”

Ánh mắt bình tĩnh của khiến Liễu Minh Giác sờ.

Mặc dù không cam lòng, y vẫn cúi người từ biệt, sau đó môi quay đi.

...

Khi Liễu Minh Giác rời trong sân chỉ còn Sở Quý Uyên và Vãn Phù.

Gió nhẹ thổi qua, làm áo hai người phất mang theo chút lạnh

Hai người im lặng một lâu, cuối cùng Tô Phù mở lời trước, nói khẽ khàng:

“Ngày mai ngài hãy trở Kinh thành đi.”

Trên mặt Sở Quý Uyên có chút biểu cảm ánh mắt vẫn lạnh sâu thẳm: “Sao? ta làm phiền nàng những nam nhân khác gũi à?”

Tô Vãn Phù ngẩng đầu Sở Quý Uyên, cảm nghẹn ngào trong lồng

“Thành thân bốn năm, chẳng ngài thực sự không lòng ta?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=20]

Cả trái tim nàng đều trên người trước mặt, hắn hoàn toàn hay biết.

Ánh mắt sâu thẳm của Quý Uyên hòa vào đêm, không ai nhìn ánh sáng bên trong: đây có lẽ hiểu, giờ thì không chắc Biết người, biết mặt, biết lòng mà.”

“Huống chi, ngay cả việc có một thanh mai ta cũng không biết. Vậy nàng còn ta bao nhiêu điều

Nghe vậy, Tô Vãn Phù thấy lồng ngực mình bị chặn cứng, hơi trở nên nặng nề.

Ngần ấy năm chung sống tình cảm, cuối cùng đổi lại được một “biết người, biết mặt, biết lòng”.

Nàng hít sâu một hơi, lặng hồi lâu rồi nói: “Trước khi rời ngài hãy ký lại hòa ly.”

Nói xong, nàng xoay người vào trong, bóng lưng khảnh đầy vẻ cô và lạnh lẽo.

Sở Quý Uyên nhìn theo dáng nàng rời đi, mặt càng thêm u

...

Tô Vãn Phù chậm rãi vào trong nhà, cảm đầu đau như muốn

Liễu Minh Giác ngồi bên thấy nàng vào thì mắt không tự chủ mà dõi theo, ánh u tối khó đoán.

Tô mẫu thấy nàng bước không để ý đến rũ của nàng, cầm bát bước tới: ngoài làm gì thế? lạnh như vậy, mau uống bát canh gừng ấm người.”

Tô Vãn Phù nhận lấy từ tay mẫu thân, hơi nóng bốc lên bát canh, trên mặt gạo nở nụ cười: là ăn no quá, ngoài đi dạo một cho tiêu cơm.”

Vừa dứt lời, Sở Quý cũng bước vào.

Tô Vãn Phù liếc thấy ánh mắt tối sầm, lẽ lùi về sau bước.

Sở Quý Uyên nhận ra muốn tránh né của lông mày nhíu chặt.

Nàng đã ghét hắn đến sao?

Tô Vãn Phù thở dài, định về phòng nghỉ thì giọng nói của Quý Uyên vang lên: phụ, nhạc mẫu, ngày con và Vãn Phù lên đường trở về thành.”

Những người trong phòng nghe đều sững sờ.

Tô phụ và Tô mẫu vậy thần sắc biến ánh mắt giao nhau vẻ thất vọng, nhưng đáp lời: “Được, được, đi. Kinh thành tất tốt hơn thôn này, là nhớ thường xuyên thăm chúng ta.”

Tô Vãn Phù cau mày, ruột nói: “Sở Quý ta chưa từng nói trở về.”

Sở Quý Uyên dường như đoán trước phản ứng của nàng, bình thản “Quyển hồ sơ lần nàng đưa ta, cần xử lý ở Kinh

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận