Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 35  ·  17.1%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 6
08/09/2025 00:01· 889 từ

Ban đêm, tại Sở Tô Vãn Phù ngồi bên sổ, ánh mắt mông lung nhìn màn đêm. Tâm trí nàng rối tơ vò, không sao tháo Lồng ngực như bị một tảng lớn đè nặng, khiến nàng không nổi. Nàng không biết ban ngày ở Đại Lý sẽ được xử lý ra Lưu đại nương lén tạt mực trong đêm, không không cớ, chỉ cần phủ nhận, ngay cả báo cũng vô ích. Chân nàng nhíu chặt lại, ánh bất giác hướng về phía cửa, tràn ngập bất an. Có đại ở đó, hẳn sẽ xử ổn thỏa. Nghĩ tới Sở Uyên, lòng nàng cũng dịu đôi phần. Đúng lúc đó, cửa bị đẩy ra, Sở Quý Uyên vào, vẻ mặt khó Thấy hắn, Tô Vãn Phù lập tiến lên, sốt ruột hỏi: hôm nay xử nào rồi?” Sở Quý hơi khựng lại, ánh mắt biến đổi. Hắn khẽ gật giọng nói lạnh nhạt: chân thiên tử, bà ta biết nên làm ầm ĩ, sau sẽ không tái phạm Nghe vậy, trái tim lơ lửng của Phù mới dần hạ xuống: thì tốt.” Sở Quý Uyên nhìn đôi mắt đen vốn tĩnh bỗng thoáng dao động. Yết hắn khẽ chuyển động, chậm lên tiếng: “Chuyện này đã náo loạn quá lớn, đến tai thượng. Sáng nay, Hồng công công mang thánh chỉ đến.” Vãn Phù ngẩn người, vô thức chặt tay: “Ông ấy nói gì?” Quý Uyên ngước mắt nàng, đưa tờ giấy tay ra. “Cùng với nguyện của bách tính, giờ đây có lẽ là cách thỏa đáng nhất.” Ánh Tô Vãn Phù dừng tờ giấy, chần chừ một lúc nhận lấy, mở ra xem. Khoảnh ấy, cả người nàng lại, đôi mắt mở kinh ngạc. Trên giấy là chữ lớn: “Phong thư gác bút, bất tái tố.” (Khóa thư, dừng không bao giờ tố nữa).

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=6]

7 Tô Vãn Phù kìm được đôi tay run siết chặt tờ giấy trong tay, óc nàng hoàn toàn trống rỗng. thư gác bút... Nàng ngẩng nhìn Sở Quý Uyên, ánh mắt vẻ sững sờ, giọng nói khẽ “Đây chính là cách lý mà đại nhân nói thỏa đáng nhất sao?” Sở Uyên đứng yên lặng nàng hồi lâu, sau đó chậm rãi mở lời: “Qua thời gian, khi chuyện này xuống, nàng hãy trở thư quán. Những ngày này, sắp xếp lại toàn bộ hồ vụ án của Lưu lão gia giao hết cho Giang Doanh Nghe hắn nhắc đến tên Doanh Doanh, nỗi chua xót lòng Tô Vãn Phù càng không kìm nén. Đôi mắt nàng ửng lệ tràn ngấn nước, ngào nói: “Phải chăng chỉ cần Doanh Doanh quay lại, thì cả mọi thứ của đều phải trao cho ta?” Sở Quý Uyên nghe nhíu mày thật chặt, cảm khó hiểu vô cùng: cả công tư cơ bản, nàng không phân biệt được. Điểm nàng thật không bằng ấy.” Nói xong, hắn lưng bước vào phòng, ngoảnh lại. Nước mắt Tô Phù ngay lập tức dâng đầy, giọt lớn rơi xuống không Nỗi đau từ lồng ngực tỏa khiến nàng không kìm đành co người lại. ... ngày sau, tại Sở trạch. Phù đứng lặng lẽ bên cửa ánh mắt thất thần. là để tránh thị phi, nhưng chất chẳng khác nào bị giam Trước đây ở thư nàng bận rộn đến ngơi tay. Nay đột nhiên rỗi, nàng lại cảm trống trải vô cùng. Đúng này, cửa phòng bị đẩy Sở Quý Uyên bước đặt chiếc hộp quà tinh xảo bàn một cách hờ hững: “Hôm trên đường về, tiện mua thôi.” Tô Vãn nhìn chiếc hộp nhỏ được tác tinh xảo trên bàn, không ý hắn. Nàng chần chừ mở bên trong là một vòng tay mã não màng sáng bóng. Những ngọc đỏ rực như chu sa, chất liệu, đây rõ ràng não Nam Hồng. Tô Vãn sững người trong giây gần như không dám tin: “Đại đây là tặng cho ta sao?” lẽ đây là lần tiên Sở Quý Uyên tặng nàng món quà. Sở Quý khẽ gật đầu: “Vài ngày nữa có gia yến ở Sở trạch. tiều tụy thế này, đi tiệc sẽ khiến người khác chê Hãy nghỉ ngơi cho tốt ngày.” Nghe hắn xác trong lòng Tô Vãn dâng lên một cảm giác ấm Nàng biết rõ, đại chỉ đang cố bù cho nàng vì chuyện chỉ kia. Dẫu vậy, nàng vẫn thấy mãn nguyện vô cùng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận